Chương 41 - Chương 41:
Kiệt ngạo bất tuân? Tâm như tro lạnh?
Dùng thực lực khuất phục bọn hắn. Dùng tri thức kinh nghiệm vô số năm để cho bọn hắn biết, tương lai vẫn còn đó.
An Hoa nghe vậy liền đứng dậy, đáp:
"Nhưng trước hết, ngươi thuyết phục được bọn ta đi đã."
Lý Quân gật đầu, lòng bàn tay một chưởng đánh xuống, tức thì bên dưới Linh khí cuồn cuộn phun lên, hóa thành một màn sương che phủ cả căn phòng.
"Chuyện này....."
Miêu Ngọc Tâm ngơ ngác, hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy vô cùng vô tận Linh khí tiến vào cơ thể, thấm sâu vào từng ngóc ngách trong thân thể, lập tức không nhịn được mà rên meo meo mấy tiếng
An Hoa thấy vậy thì cũng hơi biến sắc, đáp:
"Ta sẽ thay ngươi nói chuyện với bọn hắn."
Lý Quân gật đầu, sau đó liền nói:
"Nhanh một chút, chưa đầy bốn tháng nữa là đến Đại Hội toàn tông môn rồi"
Minh Hà giáo trải qua mấy vạn năm lịch sử, dù năm đó gặp phải kiếp nạn nhưng cốt lõi vẫn còn đó, cả Giáo có tới gần trăm ngọn núi, thế lực đông đảo. Mỗi ba năm đều có một lần đại hội thế này để cạnh tranh, đồng thời cũng là đại hội để các đệ tử thể hiện mình trước Cửu điện, để rồi có cơ hội bái Pháp Vực cảnh làm sư phụ.
Địa Hà Sơn vốn cũng có một vị Trưởng lão, nhưng người này đã sớm bị tàn phế, tâm tình mục nát, đã từ rất lâu rồi không quan tâm đến sự vụ trong núi.
Đến mức An Hoa giờ đây gần như là người đại diện của cả Địa Hà Sơn, tuy nhiên tu vi nàng cũng chỉ là Thông Linh cảnh, so ra chỉ bằng những đệ tử thủ tịch của các núi khác mà thôi. Bởi vậy Địa Hà Sơn địa vị hay là tiếng tăm đều cực tồi tệ, mỗi lần tham dự đều chỉ cho có lệ, bị người ta chê cười mãi cũng thành thói quen.
Tuy nhiên, sau mỗi lần đại hội như vậy thì Địa Hà Sơn lại thu nạp thêm được một đám đệ tử mới, bởi vì có không ít kẻ nản lòng thoái chí, hoặc là bị đánh thành tàn phế, liền bị ném vào đây.
Bởi vậy Địa Hà Sơn tuy rằng thành tích luôn đội sổ, nhưng nhân khẩu lại tương đối đông đúc.
Ba người bọn hắn trò chuyện hồi lâu, An Hoa cùng Miêu Ngọc Tâm cũng phần nào có hảo cảm với Lý Quân. Thanh niên này phong thái tự tin phóng khoáng, tri thức lại uyên bác, dáng vẻ bề ngoài thì điển trai, rất thu hút được sự thiện cảm.
"Giờ ta sẽ đi tìm bọn hắn để thương thuyết, Ngọc Tâm, em đi với Lý Quân."
Miêu Ngọc Tâm ngạc nhiên, hai cái tai vẫy vẫy, đuôi nhỏ ngoe nguẩy liên hồi nhưng rồi vẫn nghe theo, xoay người rời đi cùng Lý Quân.
Hai người rảo bước, thỉnh thoảng Lý Quân lại dò hỏi nàng về thế cục của Địa Hà Sơn.
"Ở đây có tổng cộng bảy vị tu đến Nguyên Đan cảnh, nhưng bốn vị đều tàn phế, hai vị còn lại thì đều đã ẩn thế, không còn xuất hiện. Vị còn lại thì tính cách dị biệt"
"Còn lại có hai mươi sáu Thông Linh cảnh cường giả, thêm con chó ngu xuẩn kia nữa là hai mươi bảy, trong đó có năm người Ngũ vương bọn ta, còn những người còn lại thì đủ loại, kẻ từng là thiên tài nhưng bị chèn ép, giờ đây trong lòng đầy oán khí. Có tên thì bị tẩu hỏa nhập ma, đã bị mọi người hợp lực phong ấn ở sâu trong ngọn núi."
"Còn lại thì chỉ là Chân Nhân, Thoát thai cảnh cùng một số Khí Võ cảnh, nhân số chừng mấy trăm người."
Lý Quân thầm tính toán một lúc, về mặt nhân số thì tạm đủ, nhưng về mặt chiến lực cao cấp thì kém xa.
"Ta giờ chỉ có Hỏa Lô lão nhân là Nguyên Đan cảnh cường giả, còn lại bảy tên Nguyên Đan kia có lẽ chỉ được vài kẻ có thể vận dụng được."
Nơi Lý Quân ở cũng không cách quá xa, bởi vậy chỉ cần hơn mười lăm phút đã đi đến nơi.
Miêu Ngọc Tâm nhìn một lượt, chỉ thấy nơi đây cảnh trí thanh bình, không gian yên lành, thỉnh thoảng lại có mùi Linh dược theo gió mà tới, thấm mát tâm thần.
Nàng cũng thấy được một mỹ nữ dáng người nóng bỏng đang cưỡi lên một đạo Thủy hệ Thần thông, lại có một thiếu nữ tuổi tầm mười sáu mười bảy xinh đẹp tuyệt trần, trong lòng không khỏi hừ lạnh:
"Ta nghĩ không sai, tên này đúng là đồ háo sắc!"
Cô nàng mới nghĩ đến đây thì đã thấy ở giữa sân, một ông lão cõng Hỏa Lô trên lưng, Hỏa diễm rừng rực trút vào một lò đan dược, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
"Thành công, ta thành công!"
"Nguyên Đan cảnh cường giả!"
Sắc mặt Miêu Ngọc Tâm khẽ biến, nhìn Lý Quân mà rùng mình. Nguyên Đan cảnh ở Minh Hà giáo cũng không hề hiếm thấy, nhưng mà có một lão giả Nguyên Đan cảnh đi theo hộ vệ lại là chuyện khác!
Đãi ngộ này dù là con cháu, đệ tử Nguyên Thai cảnh cũng không được!
"Lẽ nào là một vị Pháp Vực cảnh có ý thâu tóm Địa Hà sơn. Không thể nào, Địa Hà Sơn là địa phương chim không thèm ỉa này thì sao có vị Pháp Vực nào quan tâm đến cơ chứ?"
"Chủ nhân đã về."
Ly Nhã Phi tán đi Thần thông, nở một nụ cười ngọt ngào về phía Lý Quân, lại thấy Miêu Ngọc Tâm thì hơi nhíu mày nhưng cũng không nói gì nhiều.
"Nàng ta là ai."
Bùi Cấm Nhi tò mò chỉ về phía Miêu Ngọc Tâm, ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.
"Bắc Miêu Vương mà mọi người ở đây vẫn gọi. Nhưng các ngươi cứ gọi cô ta là Miêu Ngọc Tâm đi."
Miêu nữ này rất tự nhiên, nhoẻn miệng cười đáp:
"Ta tên Miêu Ngọc Tâm, rất hân hạnh được gặp mọi người."
Nói rồi hai cái tai nàng vẫy vẫy, khiến cho hai mắt Cấm Nhi tỏa sáng, trong lòng chỉ muốn thử sờ vào đôi tai nhung mềm mịn ấy.
"Các ngươi cứ trò chuyện với nhau, ta đi tu luyện một chút."
Nói rồi hắn đi thẳng vào trong phòng, để ba nữ ở lại cùng nhau. Trước lạ sau quen, rất nhanh họ đã vây lấy một đoàn, và Cấm Nhi cũng có cơ hội chạm lấy đôi tai mềm kia của Miêu Ngọc Tâm.
"Oa, nó mềm quá."
Cô nàng xoa nắn một hồi thật lâu, khiến sắc mặt Miêu Ngọc Tâm hơi phiếm hồng, không thể không đổi chủ đề:
"Các ngươi gặp tên dâm dê kia từ lúc nào?"
"Tên dâm dê? Ý ngươi là Lý Quân sao?"
Bùi Cấm Nhi phồng má, nhớ lại một lúc rồi đáp:
"Chưa đầy một năm. Lúc đó ta còn vớt xác hắn từ dưới sông lên nữa! Ngươi không biết đâu, hắn lúc đó đầu tóc rũ rượi, thân thể ướt sũng, ta còn tưởng là xác sống cơ!"
Ly Nhã Phi thì đáp:
"Chủ nhân gặp ta khi ta còn đang chìm vào u mê, còn chưa hóa hình."
Miêu Ngọc Tâm ngơ ngác, không nhịn được mà liếm tay, thầm nghĩ:
"Hắn thật sự thân thế tầm thường như vậy? Thậy sự rất bí ẩn."
Nàng đã thu thập đủ thông tin, bởi vậy chỉ chuyện trò một lúc liền xin phép ra về. Ly Nhã Phi dõi theo nàng, đôi long nhãn, lộ ra vẻ cảnh giác cao độ.
Miêu Ngọc Tâm trên đường về thấy Cẩu Tuần mới từ phía Đông Cù Vương trở về, trong lòng đã đoán ra được điều gì đó.
"Là Miêu Vương sao? Ta đây này."
Cẩu Tuần đã tạm gác được nỗi buồn chủ nhân cũ vứt bỏ hắn, giờ đây sắc mặt tươi tỉnh, lúc thấy Miêu Vương liền thè lưỡi thở phì phì, khiến nàng ta không khỏi lộ ra vẻ khinh bỉ, ánh mắt xem thường chiếu lên gã.
"Con chó thối này, ngươi làm gì ở đây?"
"Mới từ chỗ Bàn Vương về, khà khà, còn vì vấn đề gì thì ta đương nhiên sẽ không nói."
"Không cần ngươi nói, ta cũng biết. Ngươi đến tìm tên kia để thuyết pháp thay cho Lý Quân?"
"Gâu, sao ngươi biết."
Cẩu Tuần kêu mấy tiếng ngạc nhiên, thấy vẻ mặt này của gã thì Miêu Ngọc Tâm thêm phần khinh thường.
"Đúng rồi, chắc chắn chủ nhân đã gặp ngươi!"
Cẩu Tuần hít hà mấy hơi, lại nói:
"Trên người ngươi còn có mùi của An Hoa, ả ta nói thế nào? Đồng ý với chủ nhân không?"
"Ngươi biết làm gì?"
"Hắc hắc, thế này chắc chắn chủ nhân đã thành công! Chủ nhân tài năng thật, con cọp cái kia mà vẫn có thể khuất phục được!"
"Ngươi nói cái gì?"
Miêu Ngọc Tâm trừng mắt, móng vuốt chém xuống. Cẩu Tuần kêu oẳng một tiếng, liền quát:
"Cẩu gia đã tu thành Thông Linh cảnh, con mèo chết tiệt ta sẽ làm thịt ngươi!"
Hai bên đối chiến kịch liệt, Thần thông tương đối hung mãnh. Nhưng chỉ qua hơn bốn mươi chiêu thì Cẩu Tuần đã kêu lên oẳng oẳng, lập tức cụp đuôi trốn chạy về chỗ Lý Quân.
"Con chó ngu xuẩn."
Miêu Ngọc Tâm bên ngoài lộ vẻ xem thường, nhưng trong lòng thì cực kì kinh sợ. Trước đó nàng chỉ cần một chiêu có thể để Cẩu Tuần chạy dài, nhưng giờ thì phải mất tới bốn mươi chiêu mới có thể giải quyết!
Dù rằng tu thành Thông Linh khiến thực lực Cẩu Tuần tăng lên nhiều, nhưng cũng không thể nào đến mức này!
"Có lẽ nào là...do hắn?"
Lòng nghi ngại ngày càng nặng, nàng ôm một đống câu hỏi trở về, chỉ thấy An Hoa cũng đã về phòng từ lâu, sắc mặt cô nàng không được tốt lắm.
"Mọi chuyện thế nào thế chị?"
"Đương nhiên là không được."
An Hoa vỗ một chưởng, lập tức tay vịn của ghế vỡ vụn, nàng ta nghiến răng nghiến lợi nói:
"Ta chưa nói xong bọn chúng đã nhảy vào mồm ta, bọn chúng nghĩ chúng là ai?"
Nói rồi nàng nắm lấy chén trà bên cạnh, khẽ miết một cái, lập tức nó hóa thành bụi phấn, theo khe tay rơi xuống đất.
"Thật là một đám không biết sống chết."
"Ha ha.."
Miêu Ngọc Tâm cười ái ngại, An Hoa có thể trở thành người tạm quyền của Địa Hà Sơn, không phải vì ai ban cho, mà là do nàng đánh ra! Ngọn núi này có mấy trăm người, cơ bản đều bị nàng bạo hành một lượt! Đặc biệt là Cẩu Tuần, phải ăn đòn đến mức hai bàn tay đếm không hết. Dù là Nguyên Đan cảnh cường giả cũng không làm gì được nàng, đành để nàng tạm thời nắm giữ quyền điều hành của Địa Hà Sơn.
276
7
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
