Chương 9 - Overlord Tập 1 Chương 2: Các Thủ vệ ( part 7)
Một cuộc sống nhàm chán, đến công ty đi làm, rồi lại trở về nhà. Nếu như ngày trước còn có thể vào Yggdrasil, cùng bạn bè vui vẻ quên trời đất nhưng bây giờ, nếu trở về còn có những thứ như vậy sao?
Nói thì nói vậy chứ vẫn nên cố gắng nghĩ biện pháp trở về, rồi quyết định sau. Có nhiều lựa chọn vẫn tốt hơn, bởi vì thế giới bên kia chưa hẳn đã tốt đẹp.
“Nên làm thế nào đây…?”
Momonga thở dài, trong giọng nói mang theo một chút cô đơn.
Hỏa nguyên tố tinh linh khổng lồ dần dần tiêu tán trong không khí, hơi nóng theo đó cũng chậm rãi biến mất. Momonga cũng cảm giác được mối liên kết giữa anh và hỏa tinh linh đã biến mất.
Tuy rằng hỏa nguyên tố tinh linh có sức phá hoại cực kì mạnh và độ phòng thủ trâu, nhưng khi phải đối mặt với kẻ thù thì ngọn lửa của chúng có thể bị vô hiệu hóa, đối với một vài người có sự nhanh nhẹn như Aura thì nó chẳng khác nào một cái bao cát di động, chỉ có nước ăn đòn.
Nói đúng ra thì với class cận chiến như Aura thi khi phải đối mặt với hỏa tinh linh kia sẽ phải chịu một chút thương tổn nhất định, nhưng cô bé Aura này còn có Mare, một Druid hỗ trợ phía sau thì cái thương tổn này hoàn toàn không có khả năng xảy ra. Trong trận đấu vừa rồi, Mare đã sử dụng năng lực cường hóa hoặc suy yếu của Druid để giúp đỡ bà chị của mình.
Hai người- một người tấn công và một người hỗ trợ phối hợp với nhau một cách cực kì hoàn hảo. Đồng thời Momonga cũng cảm nhận được trận chiến này không hề giống với bất kì trận chiến nào trong game cả, đây là một cuộc chiến thực sự.
“Xuất sắc…Hai người các ngươi….đều rất xuất sắc.”
Nghe được lời khen ngợi của Momonga, hai đứa nhóc này đều lộ ra vẻ khoái trá, mỉm cười.
“Cảm ơn lời khen ngợi của ngài Momonga-sama. Thật lâu rồi mới được vận động sảng khoái như vậy.”
Hai người lấy tay lau đi mồ hôi trên trán, nhưng mà vừa lau xong thì mồ hôi lại theo làn da ngăn đen của hai đứa mà thi nhau rơi xuống.
Momonga im lặng, bàn tay phải mở ra hòm đồ, lấy ra — ‘Bình nước vô hạn’.
Thế giới Yggdrasil tuy rằng hạn chế cảm giác của người chơi, nhưng để tăng tính chân thực cho game thì nhà phát hành vẫn cài đặt chế độ [Đói] và [Khát]. Mặc dù vậy, hai cái chế độ này chả có tí liên quan nào đến một undead như Momonga. Bản thân Momonga cũng chưa từng dùng qua loại vật phẩm này cả. Nhiều lắm cũng chỉ dùng để bổ sung nước cho thú cưỡi của bản thân thôi.
Nhưng dòng nước từ không khí rót vào bình thủy tinh. Dòng nước mát lạnh va chạm với thành bình tạo nên những bọt nước lấp lánh.
Sau đó, Momonga lấy ra hai cái chén thủy tinh nhỏ, rót đầy nước vào đó rồi đưa đến cho cặp song sinh.
“Aura, Mare, uống nước đi.”
“A, cái này…Momonga-sama.”
“À, ma thuật của ta cũng có khả năng tạo ra nước.”
Nhìn Aura liên tục xua tay, còn Mare liên tục lắc đầu, Momonga không khỏi cười khổ:
Cái này không cần để ý. Các ngươi biểu hiện rất tốt, xứng đáng được thưởng.”
“WOWW!!”
“Ô a…”
Aura cảm thấy thẹn thùng, mặt cô nhóc đỏ tới tận mang tai, có chút rón rén thò tay tiếp nhận cái chén.
“Cảm ơn ngài Momonga-sama.”
“Thật ngại. Phải để Ngài đích thân rót nước cho ta a.”
Có cần phải hạnh phúc như vậy không?
Aura không cự tuyệt nữa, đưa tay nâng chén uống một hơi. Cô họng cô bé chuyển động nhè nhẹ. Vài giọt nước chảy quả khóe miệng lăn xuống và biến mất ở trước ngực. Còn Mare thì chậm rãi nhấm nháp từng ngụm nhỏ. Chỉ một động tác uống nước thôi cũng thể hiện sự đối lập trong tính cách của cặp song sinh này.
Momonga nhìn động tác uống nước của hai người, bàn tay không tự chủ sờ sờ cổ họng toàn xương xẩu của mình, cảm giác như nó được bao phủ bởi một lớp da mỏng.
Đến bây giờ, cơ thể Momonga không cảm thấy khát nước cũng không có cảm giác mệt mỏi. Tuy đã biết rằng mình hiện tại là một undead, không thể nào tồn tại loại cảm giác này, nhưng khi phát hiện ra mình đã không còn là một nhân loại thì cảm giác có chút giống như đang mơ
Momonga tiếp tục chạm vào cơ thể của mình. Không có da, thịt, mạch máu, dây thần kinh, hay nội tạng, cả thân thể bây giờ chỉ toàn xýõng. Anh dýờng nhý muốn xác nhận lại cảm giác thật sự của mình nên không ngừng chạm vào cơ thể của mình
Xúc giác so với khi còn là nhân loại thì có chút chậm, có cảm giác như chạm vào một tấm vải mỏng phủ bên ngoài. Ngược lại, thị lực hay thính lực trở nên nhạy bén hơn không ít.
Cơ thể chỉ còn là một bộ xương, nghe có vẻ khá mỏng manh dễ vỡ, nhưng anh có thể cảm nhận được mỗi khớp xương so với thép còn cứng rắn hơn.
Hơn nữa tuy rằng cơ thể bây giờ cùng quá khứ khác hoàn toàn nhưng trong lòng anh lại có một cảm giác thỏa mãn nhàn nhạt, cảm giác đây mới chính là cơ thể thật của chính mình. Có thể đấy là lí do mà Momonga không có chút sợ hãi khi biết cơ thể mình đã biến thành một bộ xương trắng.
“Thêm chút nữa nhé?”
Momonga giơ bình nước lên, hỏi hai người.
“A, cảm ơn ngài. Thần thấy đủ rồi ạ.”
“Vậy sao? Còn ngươi, Mare? Uống thêm chút nữa nhé?”
“Ô, a, thần …thần cũng uống đủ rồi. Đã hết khát rồi ạ.”
Gật đầu đáp lại, Momonga thu hồi bình nước vào trong rương đồ.
Aura đột nhiên nói nhỏ.
“Thần vốn nghĩ ngài Momonga rất đáng sợ”
“Hử? Vậy sao? Nếu vậy thì bây giờ tốt hơn…”
“Tốt hơn rất nhiều! Tuyệt đối tốt hơn so với trước kia!”
“Vậy thì cứ như vậy đi”
Nghe đươc câu trả lời có chút kích động của Aura, Momonga có chút giật mình đáp lại.
“A, Momonga-sama, ngài sẽ không phải chỉ tốt với riêng chúng ta thôi phải không?
Đối mặt với câu lầm bầm của Aura, Momonga không biết phải nói như thế nào, chỉ biết đưa tay xoa nhẹ lên đầu Aura
“Ha ha ha”
Aura biểu hiện giống như một chú cún con được âu yếm, vẻ mặt khá là thỏa mãn, còn Mare ở bên cạnh lộ ra vẻ hâm mộ. Lúc này, có một âm thanh truyền đến.
“A, ta là người đầu tiên đến sao?”
Âm điệu có vẻ trưởng thành nhưng giọng nói lại của một đứa trẻ mới lớn. Theo âm thanh vang lên, một cái bóng màu đen xuất hiện trên mặt đất. Cái bóng tụ lại, biến thành một cánh cửa không gian, và một bóng người chậm rãi từ bên trong đi ra.
Một bộ dạ phục màu đen, thoạt nhìn có vẻ rất mềm mại. Chiếc váy dài, phồng to ở phía dưới nhìn qua có vẻ rất hoành tráng. Nửa thân trên được bao phủ bởi một chiếc áo khoác đẹp có đính một dải ruy băng bằng ren. Cô đeo một đôi găng tay dài màu trắng, do đó hầu như không lộ một chút da thịt nào ra bên ngoài.
Một cô gái với dung mạo cực kì xinh đẹp và làn da mềm mại như sáp ong. Mái tóc dài màu bạc được buộc lại gọn gàng, để lộ ra đôi mắt màu đỏ khá yêu dị.
Tuổi của cô khoảng chừng mười bốn tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn, bề ngoài trẻ con là một sự kết hợp đơn giản giữa tinh tế và đáng yêu, có thể nói là một vẻ đẹp thực sự. Tuy thế, bộ ngực của cô nàng lại không phù hợp với độ tuổi chút nào, có vẻ phát triển khá là mạnh mẽ
“Dịch chuyển tức thời đã bị nghiêm cấm trong Nazarik, ngươi còn cố tình sử dụng cổng dịch chuyển là sao? Ngươi hoàn toàn có thể dùng đôi chân của mình đi đến đấu trường, Shalltear.”
Một âm thanh không chút kiên nhẫn truyền đến bên tai Momonga. Giọng nói này lạnh như băng, hoàn toàn không tìm ra chút cún con làm nũng lúc nãy, tràn đầy một sự thù địch.
Mare ở bên cạnh run lên, cậu nhóc chậm rãi rời xa khỏi bà chị, có vẻ đó là một quyết định khá đúng đắn. Đối với sự quay ngoắt 180 độ như vậy của Aura, Momonga có chút giật mình hoảng sợ.
Người bước ra từ cánh cửa không gian màu đen kia là Shalltear. Cô nàng không thèm nhìn vào khuôn mặt dữ tợn của Aura mà tiến thẳng đến trước mặt Momonga.
Cơ thể cô nàng phát ra một mùi nước hoa đầy dụ dỗ. “…Hôi quá.”
Aura ở bên cạnh chế nhạo một câu.
“Sẽ không phải là mùi cơ thể thối rữa của một undead đấy chứ.”
Mora bất giác theo phản xạ đưa tay lên mũi hít một cái. Shalltear nhíu mày vẻ không vui.
“…Nói kiểu đấy hả. Ngươi phải nhớ rằng Momonga-sama cũng là một undead đấy nhé.”
“Gì? Ngươi mới là người nói lung tung, Shalltear. Momonga-sama sao có thể so sánh với lũ undead tầm thường kia được. Ngài ấy bây giờ đã vượt qua phạm trù bất tử rồi, có lẽ là cấp độ thần không chừng.”
Nghe được Shalltear và Aura “A”, “Ừ” chấp nhận thanh âm có chút không rõ ràng, bất quá trong Yggdrasill thì Momonga cũng chỉ là một undead bình thường, nên nghe cái điều này thì trong lòng có chút tự ti.
Tóm lại là không có cái gì gọi là siêu cấp undead hay undead cấp thần tồn tại nhé.
“Không, chị à, lời nói lúc nãy vẫn có chút không ổn a.”
“Là, là sao? A, được rồi, vậy thì nói lại. Khụ khụ…Sẽ không phải bởi vì mùi thịt rữa chứ hả?”
“Như vậy…coi như là có thể.”
Chấp nhận câu nói thứ hai của Aura, Shalltear đưa bàn tay mảnh khảnh về phía đầu của Momonga, làm ra tư thế ôm.
“A, chúa tể của em, người duy nhất mà em yêu, và là người em không kiểm soát được.”
Đôi môi đỏ tươi mở ra, để lộ đầu lưỡi ướt át. Đầu lưỡi giống như một sinh vật uốn éo, đem đôi môi ngon lành kia liếm một vòng. Trong miệng truyền đến mùi thơm khiến cho bất cứ thằng đàn ông nào cũng phải hưng phấn.
Mặc dù cô nàng có một vẻ đẹp vô cùng quyến rũ nhưng tuổi lại có vẻ như không đủ, hai sự tương phản đối lập này kết hợp làm cho người ta có chút ăn không tiêu. Hơn nữa cô nàng không đủ cao nên nếu cô ấy muốn với tới và ôm cổ anh, thì nó trông như anh đang đeo cô ấy trước cổ vậy.
Với một kẻ không có kĩ năng nói chuyện với con gái như Momonga mà nói, hành động như vậy vô cùng khiêu khích. Tuy rằng muốn lui bước về sau, nhưng cuối cùng anh vẫn quyết định đứng nguyên tại chỗ.
Tính cách của cô nàng là vậy sao? Trong lòng Momonga suy nghĩ. Thế nhưng nghĩ tới người thiết kế cô nàng – Pelucino, thì cái tính cách này cũng không có gì lạ. Bởi vì Pelucio rất yêu thích H-game. Hắn còn tự hào rằng H-game là cuộc sống của hắn.
Shalltear Bloodfallen nhân vật được tạo ra bởi một kẻ không hề tốt đẹp gì.
384
5
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
