ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 2 - Gặp Nam Chính Trọng Dạ Lan

Chương 2: Gặp Nam Chính Trọng Dạ Lan!

Càng nghĩ càng tức, nước trong thùng tắm lạnh từ lúc nào chẳng hay, sau tấm bình phong có giọng nói vang lên cắt ngang sự giận dữ của ta: "Tiểu thư... vương... vương gia uống nhiều sợ quấy nhiễu người, sai người truyền lời tới nói đêm nay ngủ lại thư phòng"

Quả nhiên giống y như trong truyện, lúc này nam chính hẳn đã tìm ra tung tích của nữ chính, hai người bọn họ còn đang bận diễn trò ngược luyến tình thâm.

Ta đứng dậy mặc y phục, đang bận suy nghĩ thông suốt nên không rảnh quan tâm bọn họ.

🔥 Đọc chưa: Tôi Sẽ Luôn Là Người Bảo Vệ Của Em ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tuy nói trừng phạt nữ phụ là đúng tội, nhưng ta vô tội, vậy nên ta không thể khoanh tay đứng nhìn tình tiết diễn ra giống như trong truyện được.

Vấn đề thứ nhất là nữ chính Mục Dao. Trước đây Hoa Thiển làm nhiều chuyện ác như vậy, hiện giờ Mục Dao đã nhìn thấu bộ mặt giả dối của nàng ta rồi, khéo giờ ta có chạy đến trước mặt nàng quỳ gối sám hối mổ bụng tự sát cũng chưa chắc nàng đã tha thứ cho ta, thế cho nên ta phải xoay kiểu khác.

Vấn đề thứ hai là nam chính Trọng Dạ Lan, sở dĩ hắn thích Hoa Thiển là bởi vì nhận nhầm tiểu cô nương hắn thích lúc bé là nàng, hiện tại chuyện này chỉ có một mình nữ chính Mục Dao và ta biết. Nhất định ta phải nói chuyện này cho Trọng Dạ Lan biết, hơn nữa còn phải đích thân đi nói, vì nếu từ miệng Mục Dao nói ra, e rằng ta càng chết thảm hơn, chết không có chỗ chôn luôn.

Trong truyện còn ngược nữ chính hơn 200 chương nữa, ta vẫn có thể thay đổi cục diện, thay đổi cách nhìn của Trọng Dạ Lan, ít nhất khiến hắn thấy hổ thẹn với ta, sau này ta nói ra hai người vẫn có thể hòa bình với nhau.

Nếu bây giờ ta tự tìm chết chạy đi nói, e rằng nam chính hung tàn bạo ngược sẽ trực tiếp rút đao ra chém lìa đầu ta mất.

Hình như bây giờ đang ở chương 100, vẫn còn thời gian xoay chuyển càn khôn. Con đường phía trước chưa biết đi thế nào, thôi thì tùy cơ ứng biến, ta muốn sống. Đây là ý nghĩ duy nhất của ta sau khi xuyên vào đây.

"Vương phi, không còn sớm nữa, dậy đi thôi, hôm nay còn phải tiến cung"

🔥 Đọc chưa: Vô Địch Thiên Hạ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Vừa mới ngủ được một lúc đã nghe thấy giọng Thiên Chỉ vang lên sau màn. Có điều ta vẫn chưa thích ứng lắm với thân phận này, thấy vẻ mặt Thiên Chỉ ngập tràn rạng rỡ, trong lòng không khỏi thở dài.

Đêm qua suy nghĩ quá nhiều, cả đêm khó khăn lắm mới chợp mắt được ba tiếng, bây giờ thấy đau đầu kinh khủng. Cố kiềm chế dáng vẻ không được tự nhiên của mình, mặc Thiên Chỉ hầu hạ trang điểm thay y phục.

Đến khi thấy trang phục là một màu trắng toát, ta không khỏi nhíu mày hỏi: "Sao trắng hết thế này?"

Thiên Chỉ tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn ta nói: "Không phải từ trước đến nay tiểu thư vẫn luôn thích mỗi màu trắng ư?"

Ôi, đúng là bạch liên bông có khác.

Đúng lúc định dặn Thiên Chỉ sau này chọn y phục nào có màu sắc tươi tắn một chút, chợt nghe ngoài cửa có âm thanh truyền đến: "Nô tì bái kiến vương gia"

Ta xoay người, bắt gặp một dáng người cao lớn đứng ngược chiều ánh sáng. Nắng sớm xuyên thấu qua người hắn rơi trên nền đất, ta phải nheo mắt mới nhìn rõ khuôn mặt của người kia.

Mặt mày lạnh như băng, dưới ánh mặt trời hơi tái nhợt, đôi mắt phát ra lệ khí, tựa như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào lòng người. Người ta thường nói tính tình sinh tướng mạo quả không sai.

Hắn nhẹ nhàng bước đến bên cạnh ta, mở miệng: "Đêm qua vui quá nên quá chén, sợ quấy nhiễu nàng nên mới ngủ ở thư phòng, A Thiển không trách ta chứ?"

Thấy ánh mắt hắn không tự nhiên lẩn tránh, ta nghĩ, Mục Dao bây giờ hẳn đang bị giam ở nơi nào đó trong Tấn vương phủ.

Hắn đã động tâm với nữ chính, nhưng hết lần này tới lần khác không nhận ra, quả thật là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

🔥 Đọc chưa: Vọng Tộc Phong Lưu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Trong lòng ta nghĩ vậy, vẻ mặt không đổi, dựa theo lễ nghi hôm qua Thiên Chỉ sửa lại cho nói: "Nô tì không dám"

Nói nhiều sai nhiều, ta lại không rõ tình huống trước đó, bản thân vẫn nên thận trọng từng lời nói cử chỉ vẫn hơn.

Nhưng mới hành lễ được một nửa, một bàn tay dày rộng đã kéo ta lên. Lòng bàn tay hắn như bàn ủi nóng nắm lấy cổ tay ta.

Trong mắt Trọng Dạ Lan hiện ra vẻ nuông chiều thật tình thật ý, từ khi biết Hoa Thiện là cô bé năm xưa, hắn vẫn luôn đối xử tốt với nàng như vậy.

"Giữa ta và nàng không cần xưng hô như thế, cứ gọi ta như trước đây là được"

Cố nén xúc động muốn rút cổ tay từ trong tay hắn, ta ngẩng đầu cười, cố hết sức làm bộ làm tịch sao cho thật giống Hoa Thiển.

Thời gian eo hẹp nên không kịp dùng bữa sáng, ta và Trọng Dạ Lan vội ngồi xe ngựa tiến cung.

🔥 Đọc chưa: Chinh chiến vạn giới chi cứu cực khi vương ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Dọc đường đi ánh mắt Trọng Dạ Lan cứ lơ đãng không có tiêu điểm, chắc đang thầm nghĩ không biết nên sắp xếp bên chỗ Mục Dao thế nào đây mà! Hai người cùng ngồi trên một chiếc xe ngựa, rõ ràng quan hệ rất thân thiết, nhưng lại không có nửa điểm thân mật.

Trọng Dạ Lan vẫn chưa phát hiện, mà ta tựa như một vị Chúa đứng bên ngoài quan sát. Phải chăng trong tiểu thuyết nữ phụ cũng nhận ra Trọng Dạ Lan không có ý gì với nàng, vậy nên mới từng bước từng bước đi xuống địa ngục?

Người sắp ra sân trong truyện là nam hai, cũng chính là đương kim hoàng thượng Trọng Khê Ngọ.

Hắn là hoàng đệ của Trọng Dạ Lan, quan hệ giữa hai huynh đệ cũng được coi là hòa hợp.

Sau này Trọng Khê Ngọ vô tình gặp gỡ Mục Dao, vừa thấy đã yêu, thậm chí còn bỏ ngoài tai mọi lời dị nghị của quần thần muốn lập nàng làm hậu, bắt đầu đoạn cẩu huyết huynh đệ tương tàn.

Ta phát hiện rất nhiều tác giả có cái thú vui "tao nhã" này, dường như rất thích nhìn cảnh anh em trong nhà trở mặt thành thù.

Đúng rồi, trong truyện còn có nam ba Ngũ Sóc Mạc, thân phận của hắn là hoàng tử nước khác, không lâu nữa sẽ được ra sân ngay thôi.

🔥 Đọc chưa: Nhà Có Điêu Phu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tình huống là có một đêm hắn lẻn vào thám thính hoàng thành suýt chút nữa bị bắt, may mà có Mục Dao giúp đỡ mới trốn thoát được, vì vậy cũng rơi vào tay của vị thánh mẫu Mary Sue này.

Mục Dao thật sự có hào quang nữ chính bao quanh, cả ba nam nhân xuất chúng nhất đều nhất nhất quỳ dưới mép váy nàng. Trái ngược với ta, trong truyện Hoa Thiển đến một người thật lòng đối xử cũng không có.

Tâm tình ta nhất thời nổi nóng, tác giả thiên vị quá! Chẳng trách nữ phụ độc ác, điều kiện của mình tốt đến vậy mà người người lại một lòng yêu nữ chính, không hắc hóa mới là không bình thường. Lúc đang mải ai oán số phận bất công thì xe ngựa dừng lại, đã tới hoàng cung.

9

0

1 tháng trước

8 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.