ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5 - nữ đầu bếp 4

Chương 5:

Lâm Đạm vừa thu xếp cho mẫu thân xong thì có một đám người đến bên ngoài khách điếm, họ la hét ầm ĩ muốn tìm cô. Chưởng quầy sợ mấy người này gây chuyện sẽ làm hỏng đồ đạc của mình nên sống chết ngăn cản, không cho họ tiến vào. Vào không được cũng chả sao, nhưng người đứng ngoài cửa kêu khóc, khiến cho người qua đường nhao nhao ngừng chân vây xem.

Lâm Đạm mở cửa sổ ra nhìn thì thấy người dẫn đầu là một bà lão, bà ta mặc một bộ quần áo màu trắng, trên đầu không cài trâm trân châu gì cả, dáng vẻ vô cùng nghèo khổ. Nghiêm Ngật Khoan đứng kế bên đỡ bà ta, trong nương hô “Nương”, ngữ khí cực kỳ thương tâm.

Xem ra người này là thê tử của Nghiêm Bác, sư nương của Lâm Bảo Điền, theo lý thì Lâm Đạm phải gọi bà ta một tiếng sư bà. Nhưng Lâm Đạm thật sự không gọi ra được xưng hô này vì hành vi của bà ta đã khiến cho thanh danh của Lâm Bảo Điền đã được Lâm Đạm tẩy trắng lại rớt xuống vực sâu.

Bà lão kia đấm ngực khóc thét:

🔥 Đọc chưa: Sở Lưu Hương Hệ Liệt ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

-Lâm Bảo Điền đáng chết! Ngươi ức hiếp cô nhi quả phụ chúng ta thì thôi đi, ngay cả nữ nhi của người cũng bắt nạt chúng ta! Nữ nhi của ngươi nói ngươi dưỡng lão, đưa ma cho lão gia nhà ta, là người hiếu thuận, ta nhổ vào! Lúc nói lời này các ngươi không hổ thẹn sao? Lão đầu tử (ông già) nằm trên giường bệnh hơn mấy tháng, Lâm Bảo Điền đừng nói gì tới hầu hạ mà ngay cả chén nước cũng không có, tất cả đều là ta tự mình lo liệu. ta kêu Lâm Bảo Điền gửi tin cho nhi tử thì hắn lại sợ sau khi nhi tử trở về sẽ tranh gia sản với hắn, trên mặt đồng ý nhưng ra cửa lại hủy thư, làm hại nhi tử nhà ta không thể về gặp cha lần cuối, mọi người nói hắn có ác tâm hay không? Nhi tử ruột thịt nên được kế thừa gia nghiệp, hắn có tư cách gì mà ngăn cản chứ? Lão đầu tử chết rồi, không có nhi tử quăng bồn, hắn dùng việc này uy hiếp ta, bắt ta đưa hết tiền tài trong nhà cho hắn, không cho thì hắn sẽ không hạ táng cho lão đầu từ. Ta không nơi nương tựa thì biết làm sao đây? Quan tài của lão đầu tử còn ở trong nhà, ta không thể để ông ấy không có chỗ yên nghỉ được…

Bộ dạng của bà lão cực kỳ thương tâm khiến người qua đường rơi lệ, cứ tiếp tục như thế, danh dự của Lâm Bảo Điền vừa được Lâm Đạm minh oan sẽ lại bị bôi đen.

Tề thị vất vả lắm mới nhắm mắt lại giật mình tỉnh lại, phẫn nộ nói:

-Bà ta nói bậy! Tất cả đều là nói hươu nói vượn! Sư công con ngã bệnh, phụ thân con muốn thông báo cho Nghiêm Ngật Khoan, sư bà con lại sống chết không cho phép, nói là Nghiêm Ngật Khoan sắp thi Trạng Nguyên, không thể khiến gã phân tâm. Làm sao bà ta biết bệnh tình của sư công con lại tiến triển nhanh như vậy, chỉ mới nửa tháng thôi cả người đã hôn mê, đại, tiểu tiện đều không thể tự kiểm soát, lúc đó lại muốn báo tin cho Nghiêm Ngật Khoan thì khi đó người ta đã đi ra ngoài du học, căn bản không rõ vị trí của gã. Phụ thân con hầu hạ, đổ chất thải đại, tiểu tiện, hầu hạ từng chén thuốc, xong rồi còn phải nuôi sống gia đình, việc trong ngoài gì cũng một mìnnh hắn làm, sư bà con ngại dơ bẩn, mệt mỏi nên lúc nào cũng lẩn xa. Thời điềm sư công con mất thì bà ta nói tiền bạc đều giao ra ngoài cho nhi tử du học, không còn thừa để xử lý tang sự, cầu xin phụ thân con suy nghĩ biện pháp. Cuối cùng thì phụ thân con phải đi vay mượn năm mươi lượng có lãi suất cao thì sư công con mới được yên nghỉ. Vì trả nợ, phụ thân con cũng không hề nghỉ ngơi mà đi ra ngoài kiếm tiền ngay sau khi hạ táng, quanh đi quẩn lại tới kinh thành thì cũng chưa từng ngừng việc gửi tiền về, tiếc là hắn không để lại bằng chứng gì nên dù chúng ta có trăm cái miệng cũng không thể làm sáng tỏ!

Tề thị mở bao, lấy ra hai bài vị khóc lóc kể:

-Phụ thân con là người tốt, sao người tốt lại không có phúc báo chứ!

Tề thị cũng muốn đi ra ngoài lý luận với bà lão kia nhưng dù gì đối phương cũng là sư nương của Lâm Bảo Điền, lại nuôi nấng ông ấy từ nhỏ, bối phận và ân tình đều còn đó, cô càng tranh luận thì lại càng có vẻ không lễ phép với trưởng bối, chanh chua, ngược lại sẽ bị mọi người khinh thường. Luân lý thế gian chính là như thế: làm trưởng bối thì muốn đánh chửi vãn bối như thế nào cũng được, vãn bối lại không thể ngỗ nghịch một chút nào, một chữ “Hiếu” áp xuống thì sẽ khiến một người đang sống sờ sờ đến chết. Hơn nữa, mồm miệng của mình cũng không lanh lợi, đừng nói là cãi lại được mà còn có thể sẽ bị người giăng bẫy, cuối cùng thì cũng không thể minh oan được cho vong phu (người chồng đã mất).

So với đám người ngoài kia, Lâm Đạm tất nhiên sẽ tin tưởng Tề thị. Huống hồ trong trí nhớ của cô thì Lâm Bảo Điền đúng là người tốt, khi còn sống cũng chưa từng làm một việc trái lương tâm nào. Lâm Đạm đã thay thế nữ nhi của ông ấy thì tất nhiên phải nghĩ biện pháp để bảo vệ danh dự cho ông ấy. Nhưng tranh luận, cãi nhau chính là hạ sách, dù cô nói thế nào thì chỉ với bối phận nhỏ hơn cũng đã thua một nửa rồi, cãi nhau oang oang thắng được trưởng bối cũng không vinh quang gì.

-Nương, ngài dọn dẹp hành lý một chút, chúng ta sẽ rời khỏi kinh thành!

Lâm Đạm cũng quyết tâm:

🔥 Đọc chưa: Thượng Tôn Chiến Thần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

-Nương đưa bài vị cho con, con trả lại cho họ!

Tề thị không thèm do dự mà đưa luôn cho Lâm Đạm, không biết từ khi nào, nữ nhi đã trở thành người bà tin tưởng, dựa dẫm nhất.

Lâm Đạm dùng lụa trắng bọc lại bài vị một cách kỹ càng, cẩn thận từng chút mà ôm vào trong ngực rồi đi xuống lầu.

-Ra rồi, ra rồi! Hai mẹ con Lâm gia ra rồi kìa!

Có người nhận ra Tề thị và Lâm Đạm thì vội vàng la to. Người đi đường vốn dĩ đã có hứng thú với chuyện này thì xúm lại càng lúc càng đông.

-Giỏi! Rốt cuộc các ngươi cũng chịu ra rồi nhỉ!

Bà lão lập tức không còn nước mặt, xông tới chuẩn bị tóm lấy hai người để lý luận, muốn bôi xấu thanh danh của hai mẹ con trước. Bà ta là sư nương của Lâm Bảo Điền, sư bà của Lâm Đạm nên dù thế nào thì bà ta cũng đều chiếm lý, không sợ hai mẹ con này lật lại được.

Lâm Đạm giơ bài vị lên để chặn bà ta, đợi tới khi bà lão kia, ở năm ngón tay, tóm lấy cổ áo cô thì Lâm Đạm cũng thuận thế nhét bài vị vào tay bà ta, sau đó quỳ xuống dập đầu ba cái, chậm rãi nói:

-Sư bà, con và mẫu thân sẽ rời khỏi kinh thành, mong ngài bảo trọng! Đây là bài vị của sư công, xin sư bà thu hồi, con và mẫu thân không có tư cách cung phụng lão nhân gia nữa!

Bà lão hận chết một nhà Lâm Bảo Điền thì làm sao chịu đang hoàng nghe Lâm Đạm nói chuyện, bà ta không thèm nghĩ ngợi mà hung hăng đập đồ trong tay xuống đất.

Tề thị kinh hô một tiếng rồi vội vàng lao lên đỡ nhưng vẫn chậm một bước. Sau khi bài vị bị bắn lên khi rớt xuống đất một cái, lụa trắng bọc bên ngoài lập tức bị rớt ra làm lộ chữ điêu khắc bên trong. Đám người rướn cổ lên xem tì phát hiện đây đúng là bài vị của Nghiêm Bác, cái bệ bị hun đen hơn phân nửa nhưng lại không có chút vết bẩn nào, ngược lại còn thấm ra một tầng ánh sáng như được bôi dầu, từ đó có thể thấy được là ngày thường đều có người cung phụng hương nến, còn có người dùng vải lụa cẩn thận lau chùi.

Nhưng bài vị được giữ gìn tốt như vậy mà lại bị bà lão kia quăng nứt ra một đường, đúng là tạo nghiệp mà!

Có người đứng kế bên lập tức mắng:

-Ngay cả bài vị tổ tiên cũng dám ném, không sợ bị Thiên Lôi đánh sao?

Bà lão kia thấy bài vị thì cả người đều muốn hôn mê, Nghiêm Ngật Khoan cũng không kịp phản ứng. Tề thì lại đi trước một bước, nâng bài vị lên, không ngừng dùng khăn lau chùi, khi ngón tay đụng đến chỗ nứt kia thì lại run rẩy, có thể thấy được là trong lòng Tề thị bàng hoàng cỡ nào.

Từ đầu tới cuối, mặt Lâm Đạm vẫn không hề thay đổi nhưng cuối cùng cô cũng rơi lệ, nhẹ nhàng tiếp nhận bài vị, cực kỳ cẩn thận lau lau bằng tay áo, sau đó cung kính đặt lên bậc thang, kéo mẫu thân quỳ xuống dập đầu ba cái rồi hai người quay lưng tập tễnh rời khỏi khách điếm.

🔥 Đọc chưa: Gió Nam Hiểu Ý Em ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Trán hai người đều đập ra máu, trước bậc thàng còn lưu lại hai vết máu đỏ tươi, người ngoài nhìn thấy cũng phải giật mình. Hai người không biện giải một câu nào nhưng lại thắng ngàn vạn lời nói của bà lão. Trước đó, những người căm phẫn trong lòng bây giờ đều im lặng, cũng không ai nói muốn tóm lấy hai mẹ con Lâm Đạm tới để giáo huấn thay bà lão. Ai đen ai trắng, ai thật ai gian thì chỉ nhìn khối bài vị này thôi cũng đã rõ.

-Lão, lão đầu tử!

Lúc này, bà lão kia mới chậm rãi lấy lại tinh thần, chân mềm nhũn, té ngồi xuống đất. Nghiêm Ngật Khoan muốn quỳ không được mà đứng cũng không xong, gương mặt đỏ đỏ trắng trắng cực kỳ đặc sắc.

Không có ai phát hiện lão quản gia của phủ Vĩnh Định Hầu đang đứng bên ngoài đoàn người để quan sát, còn Tiểu Hầu Gia thì đang ngồi trong trà lâu (quán trà) đối diện, coi hết từ đầu tới cuối của trò khôi hài kia. Nhìn chằm chằm phương hướng hai mẹ con Lâm Đạm đang đi xa, hắn thở dài một hơi, cuối cùng lại lấy ra mấy tờ ngân phiếu rồi giao cho người hầu, lệnh người hầu đuổi theo hai mẹ con Lâm Đạm.

Lâm Đạm tất nhiên là từ chối sự trợ giúp của Tiểu Hầu Gia. Trực giác nhắc cô rằng, chỉ có cách tránh xa Tiểu Hầu Gia và Nghiêm Lãng Tình thì cô mới có được cuộc sống yên ổn.

Người hầu mang ngân phiếu trở về, không thiếu một tờ nào, Tiểu Hầu Gia nhất thời cảm thấy ngũ vị tạp trần (cảm xúc lẫn lộn) trong lòng. Hắn cứ nghĩ là mình đã hiểu rất rõ tính cách của Lâm Đạm, nhưng cho tới bây giờ hắn mới phát hiện thì ra nàng (Lâm Đạm) lại bướng bỉnh như vậy, cũng cương trực như vậy, rõ ràng biết rõ phía trước có bụi gai nhưng vẫn muốn dùng chân trần đi tới.

Khi Tiểu Hầu Gia về nhà với tâm trạng khônng vui, lão quản gia đang báo cáo rõ ràng tình hình trò khôi hài vừa rồi cho lão Hầu gia:

-Thời điểm lão nô đi xem thì Chu thị (sư bà- vợ Nghiêm Bác) đang gây sự, khiến cho nhiều nhiều vây xem, bà ta hất từng chậu, từng chậu nước bẩn lên đầu bếp Lâm, dọa tới mức hai mẹ con Tề thị và Lâm Đạm không dám lộ diện. Thấy họ càng nói càng quá đáng, lão nô định tiến lên ngăn cản thì Lâm Đạm và Tề thị cũng bị buộc phải xuất hiện. Hai mẹ con không giải thích gì mà trả bài vị của Nghiêm ngự trù (đầu bếp trong cung) cho họ, còn dập đầu ba cái với Chu thị và bài vị, sau đó thì rời đi. Chu thị biết rõ bài vị kia của Nghiêm Bác mà còn mạnh tay ném xuống đất, lúc đó còn nứt ra một đường dài…

Thật ra thì Chu thị cũng không biết đó là bài vị của Nghiêm Bác. Lúc ấy, bà ta đang mải mê mắng chửi, công thêm việc Lâm Đạm cố tình nói từ từ và nhỏ giọng, bà ta mà có nghe ra được thì mới lạ. Chỉ tiếc là người ngoài chú ý nhất là lí do thoái thác của Lâm Đạm nên đều biết tấm lụa trắng kia bọc bài vị của Nghiêm Bác, nên hiển nhiên họ cũng cho rằng Chu thị cũng biết.

Nghe tới đó, lão Hầu gia thở dài:

🔥 Đọc chưa: Tiểu Nam Phong ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

-Ngay cả bài vị của vong phu mà cũng ném, từ đây có thể thấy được là những lời trước đó của Chu thị đều là nói bậy! Bà ta cũng không có chút tình cảm nào với Nghiêm ngự trù thì làm sao có thể tận tâm chăm sóc khi ông ấy bị bệnh chứ, càng không cần phải nói tới cái đứa con trai bất hiếu của bà ta! Nếu không có Bảo Điền, Nghiêm gia làm sao có được ngày hôm nay. Nói tới nói lui thì cũng là tiền tài gây họa, những người này thấy tiền sáng mắt nên mất hết lương tâm!

Lão quản gia cũng hùa theo lời ông:

-Còn không phải sao ạ! Không giội nước bẩn lên Lâm đầu bếp thì bọn họ làm sao có thể cướp đoạt Kim Đao và thực đơn, cả tửu lâu nữa chứ? Lâm đầu bếp vất vả làm nên danh tiếng cho món ăn Nghiêm gia, bọn họ lại muốn nhặt đồ có sẵn. Họ tưởng người ngoài đều là đồ đần, không nhìn ra âm mưu của họ sao? Dù họ có nói xấu Lâm đầu bếp bất nhân bất nghĩa, bất trung bất hiếu cỡ nào thì khối bài vị kia cũng đã chặn miệng họ lại! Nếu Lâm đầu bếp thật sự làm ra chuyện khi sư diệt tổ thì sao lại cung phụng bài vị mỗi ngày như thế chứ? Ngược lại thì Chu thị và Nghiêm Ngật Khoan kia lại bị dọa tới mức mềm chân khi thấy bài vị, có thể thấy là bọn họ đã làm không ít chuyện trái lương tâm!

-Bảo Điền là loại người gì thi bản hầu chính là người hiểu rõ nhất, hắn chắc chắn sẽ không làm mấy chuyện độc ác kia. Kế thừa y bát không phải là kế thừa gia tài, cho ngươi thì nó sẽ là của ngươi đâu, sao có thể tùy tiện tiêu xài chứ, mà đầu tiên là phải xét tới thực lực của ngươi kìa! Đệ tử của ngự trù cũng không phải dễ làm, có tài nấu nướng hay không thì lên bếp sẽ rõ. Trừ phi Nghiêm ngự trù già rồi hồ đồ thì mới đem y bát truyền cho tên vô dụng như Nghiêm Ngật Khoan, đây không phải là tự đập danh hiệu của mình sao?

Lão Hầu gia càng nói càng tức giận.

-Đúng rồi ạ! Nghiêm gia thấy Lâm đầu bếp chết rồi mới không thể đứng ra đối chất với họ nên mới làm như thế! Đáng thương cho Lâm Đạm và Tề thị có trăm miệng cũng chẳng biện bạch được, chỉ còn cách thất thểu rời đi!

Quản gia lắc đầu, thở dài liên tục.

-Ngươi phái người đi tìm hai mẹ con họ về đây, cô nhi quả phụ không dễ sống đâu!

Lão Hầu gia không đành lòng nên khoát tay, ra lệnh.

Lão quản gia vội vàng đi, lão Hầu gia lúc này mới phát hiện nhi tử đang đứng ở cửa, nhướng mày thuận miệng nói:

🔥 Đọc chưa: Tổng Giám Đốc Gặp Nạn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

-Con đuổi Nghiêm Lãng Tình đi! Hầu phủ chúng ta không giữ loại người có đạo đức tồi tệ như thế. Đầu bếp có tay nghề tốt thì chúng ta muốn mời bao nhiêu cũng sẽ có, thiếu nàng ta cũng chả sao đâu!

Tiểu Hầu Gia gật đầu, chắp tay một cái, không nói gì mà xoay người rời đi.

Nghiêm Lãng Tình đang chuẩn bị ở lại Hầu phủ thi triển tài năng có nằm mơ cũng không ngờ tổ mẫu (bà nội) và phụ thân mình gây chuyện một trận cũng không thể lấy lại danh dự cho Nghiêm gia mà còn phá hư luôn chuyện tốt của nàng ta.

17

5

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.