Chương 1 - Mở đầu
Trong một mảnh sấm sét hàng ngàn tia chớp màu tím không ngừng gầm thét, một nữ tu với mái tóc dài rối tung đang đâm thanh kiếm sắc bén vào bụng của một nam tu, miệng nam tu tràn ra máu tươi, hai mắt mở to, vẻ mặt không dám tin nhìn nguoiờ đối diện. Còn nữ tu thì rũ mắt xuống, biểu tình đạm bạc nhìn hắn, sau đó chậm rãi rút mũi kiếm ra.
Sấm sét đầy trời chiếu sáng cả một vùng, ánh sáng của tia chớp phản chiếu lên mặt nam tu khiến cho gương mặt hắn càng thêm tái nhợt:
-Lâm Đạm, là ta…
Trong đôi mắt không hề có chút gợn sóng nào của nữ tu lập lòe ánh chớp, tiếp tục thấp giọng nỉ non:
-Ngươi… không phải ảo giác của ta à?
Đúng như thế, nữ tu này đang độ kiếp, vốn tưởng rằng nam tu chỉ là ảo giác do tâm ma sinh ra mà thôi, không ngờ hắn lại có thật. Nữ tu, cũng chính là Lâm Đạm rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời bao la rậm rạp tia sét, sau đó lại nhìn về phía tu sĩ đang trôi lơ lửng hay ngự kiếm cách đó không xa, lúc này nàng mới nhớ ra hôm nay là đại điển kết bạn lữ của mình, nam tu trước mắt chính là người nàng theo duổi mấy ngàn năm, cũng là đạo lữ đã làm bạn mấy ngàn năm.
Nhưng như vậy thì sao đây? Tiếp tục cố chấp chờ đợi, tiếp tục điên cuồng theo đuổi, tiếp tục làm bạn dài lâu, cuối cùng thì cũng không thể bằng một yêu nữ chỉ vô tình quay đầu nhìn thấy. Dù sắp tới lúc ký kết minh ước, nhưng chỉ cần yêu nữ kia xuuất hiện, nhẹ nhàng phát ra một thanh như khóc như cười qua đôi môi đỏ thẫm thì nam nhân trước mắt nàng sẽ mắt đi lý trí.
Thời gian quay lại một canh giờ trước.
Thấy đạo lữ chậm chạp không chịu đâm ngón tay để lấy máu ký kết minh ước với mình, Lâm Đạm còn không rõ điều gì nữa chứ? Trong một khắc kia, nàng đã thấy một tia hối tiếc, giãy dụa trong mắt đạo lữ, Lâm Đạm đột nhiên kéo xuống váy ngoài màu đỏ thắm, tháo xuống trang sức nặng nề mà hoa lệ, không hề do dự mà xoay người rời đi.
Tân khách tới xem lễ còn chưa kịp xôn xao, trưởng bối hai bên cũng còn chưa kịp quát lớn thì bầu trời cốn dĩ đầy sao lập tức kéo tới cuồn cuộn mây đen và tầng tầng tia sét, gió lớn gào thét quét qua, trong sấm sét mang theo uy áp khổng lồ của thiên đạo, giống như lưỡi đao sắc bén cứa qua mặt của những tu sĩ tại đây. Đây là vân kiếp và lôi kiếp, trong thời khắc này, trường hợp như thế này mà có người phải độ kiếp sao?
Nhưng mà người độ kiếp cũng không phải là người khác mà chính là Lâm Đạm. Nàng tu luyện chính là Vô Cực Đạo của Vô Cực Tiên Tông. Bởi vì thứ gọi là ‘đạo pháp Tam Thiên’ vô cùng ảo diệu, mà Vô Cực Đạo này là một trong những con đường khó đi nhất, nó chú trọng ‘Đạo pháp vô cùng, đạo tâm vô cấu, đạo thể vô dục’ ( đạo pháp không giới hạn, đạo tâm không dơ bẩn, đạo thể không ham muốn), chỉ có cách đạt đuọc ba điều này mới có thể chính thức bước lên Đại Đạo.
Trong lòng Lâm Đạm vẫn luôn có một thứ lưu luyến, không nỡ bỏ một người ra, như vậy thì làm sao có thể vô dục vô cầu? Nàng có thân thể Cửu Âm, còn là đơn hệ linh căn, được xem là thiên tài vô địch của thế giới này, mà nàng đã dừng ở kỳ Độ Kiếp hơn 600 năm.
Nàng biết rõ trong lòng người kia luôn nhớ thương kẻ khác, nhưng không sao, khi hắn gặp phải kiếp nạn thì nàng vẫn luôn không rời không bỏ, khi hắn thất bại thảm hại thì nàng luôn ở bên làm bạn. Trái tim hắn là huyền ( đen) băng ngàn năm không thay đổi, nàng lại là liệt hỏa nóng rực muốn khiến hắn hòa tan.
Nàng vẫn luôn tin tưởng chắc chắn mình sẽ có thể khiến hắn khuynh tâm và ánh mắt hắn nhìn về phía mình, nhưng đến giờ phút này…
Vì vậy, thứ gì cũng sẽ thay đổi, thứ gì cũng sẽ phai nhạt.
Luôn nắm chặt trong tay, dùng sức để bắt lấy, khi buông ra không hề tốn chhút sức nào, mất đi là chấp niệm và tâm ma, có được chính là trời cao và biển rộng. Lâm Đạm trả lại đạo lữ cho yêu nữ vừa vội vàng chạy tới, sau đó nàng chậm rãi từng bước ra khỏi đại điện, tiến đến chỗ vân kiếp đen kịt đang phủ xuống. Mấy trăm năm cũng không bước qua được ải tình, nhưng lại có thể phá trong phút chốc, nàng sắp độ kiếp phi thăng.
Tâm ma vẫn còn đang giãy dụa, nó tạo ra rất nhiều ảo ảnh ngọt ngào mà đầy độc dược, cố gắng cản bước chân của Lâm Đạm, tất cả đều bị nàng vung kiếm chặt đứt. Thang lên trời đã bị hủy, nàng độ kiếp thất bại thì chính là chết, độ kiếp thành công cũng phải chết, cuối cùng nàng cũng không thoát được kết cục này. Nhưng nếu vậy thì đã sao? Nàng cũng không muốn dây dưa với những người này nữa, trần thế quá dơ bẩn, thiên đạo qua rộng lớn, cho dù là chỉ có thể hóa thành một cơn gió, nàng cũng muốn đi ngoa du khắp không bầu trời.
Nhưng mà cũng không hiểu rốt cuộc đạo lữ đang nghĩ gì mà lại tùy tiện nhảy vào lôi kiếp, tiến vào ảo ảnh, đâm vào trước mũi kiếm của nàng. Nên biết rằng đối phương cũng là đại năng Độ Kiếp kỳ, còn là kiếm tu đứng đầu đại lục Nam Hoa, không thể nào mà không tránh được công kích của nàng.
-Lâm Đạm…
Nam tu chẳng quan tâm bụng mình đang chảy máu đầm đìa, nắm chặt mũi kiếm của Lâm Đạm, khẩn cầu nàng:
-Đừng đi!
-Không đi sao…
Lâm Đạm thong thả rút kiếm ra khỏi lòng bàn tay hắn, ngữ khí mơ hồ nói:
-Ta còn có thể đi đâu?
Đúng vậy, không đi thì nàng còn có thể đi dâu? Còn có quá khứ liều mạng chạy theo bước chân và bóng lưng của hắn thì sao? Nàng thất tah thất thểu đi theo hắn mấy ngàn năm, cho tới bây giờ nàng mới phát hiện ra là ai cũng phải đi con đường của chính mình.
Nghĩ tới đây, nay cả kiếm nàng cũng không cần, tiện tay quăng đi rồi bay về phía thang trời đã dứt gãy. Nam tu vội vàng đuổi theo nhưng bởi vì thương tích quá nặng nên tới chậm một bước, hắn chỉ còn thấy bầu trời xuất hiện một cái lỗ lớn, nuốt cả lôi kiếp và Lâm Đạm vào. Đợi tới khi hắn đuổi tới thì phía chân trời cũng không còn gì nữa: vân kiếp, lôi kiếp, tia chớp, giai nhân; tất cả đều đã như bọt biển tan biến không còn sót lại gì.
-Lâm Đạm!
Nam tu khàn giọng thét lên trên bầu trời đêm rộng lớn, âm thanh quanh quẩn trong màn đêm, rất lâu cũng không biến mất…
…
“ Chúc mừng kí chủ trở về!”
Lâm Đạm vửa mở mắt ra là bên tai lập tức tuyền tới một giọng nói máy móc: “ Kí chủ tiến vào thế giới cấp S cũng đã thuận lợ đạt được vật phẩm đặc biệt là , xin hỏi kí chủ có muốn lập tức đổi ra tích phân hay không?”
-Đổi đi, sao đó mở ra không gian cá nhân đi!
Lâm Đạm chậm rãi nói.
Nháy mắt một cái, cô đã tiến vào một không gian thuần trắng, chung quanh là vách tường kim loại, vị trí chính giữa có một cái giường lớn, ngoại trừ nó thì cũng không còn thứ gì khác.
“Kí chủ, nhiệm vụ lần này cô đạt được tổng cộng là 9990000 tích phân, tôi rất vnh dự được thông báo cho cô, tích phân của cô đã đạt tới mức cao nhất, hệ thống có hai lựa chọn cho cô: một, giải trừ ràng buộc để trở về thế giới chủ; hai, lùi lại việc giải trừ ràng buộc, di dân tới vị diện ( thế giới) cấp cao. Xin cho biết lựa chọn của cô!”
Giọng nói lạnh băng của máy mọc vang lên trong đầu Lâm Đạm.
Sau khi Lâm Đạm chết, cô cũng không hiểu sao mình lại bị trói buộc với Hệ thống hỗ trợ này, bị bắt ép phải trằn trọc ở vô số thế giới nhỏ để làm nhiệm vụ, trừ phi cô đạt được một mức tích phân nhất định mới có thể giải trừ ràng buộc, sau đó có thể tự do đi khắp nơi. Lâm Đạm cũng đã lên kế hoạch tốt trước đó rồi, nhưng lúc này cô lại chần chờ. Cô nhíu mày tự hỏi một lát rồi trầm ngâm nói:
-Di dân…
“Vô cùng xin lỗi kí chủ…”
Hệ thống cắt ngang lời cô.
“Ngươi đề cử cô đang làm nhiệm vụ trên một thế giới và bỏ đề cử cô, nếu như cô muốn di dân thì hãy nhanh chóng lựa chọn một người đề cử khác.”
Thật sự là bị hủy bỏ rồi… Lâm Đạm lắc đầu, cười một cách tự giễu.
Nếu như muốn di dân tới vị diện cấp cao thì không chỉ cần Hệ thống phê chuẩn mà còn cần một người đề cử tới từ vị diện cấp cao. Người đề cửa của Lâm Đạm không phải là ai khác mà chính là cái người bị cô đâm chảy máu kia: nam tu thủng bụng. Đối phương tên gì họ gì, lai lịch thế nào cô cũng không biết, cô chỉ biết là hắn đến từ vị diện cấp cao, quyền hạn còn cao hơn Hệ thống, thậm chí là chủ hệ thống.
Có thể không ngừng xuyên qua các thế giới nhỏ, có thể không chết không bị diệt trừ, điều này là một may mắn lớn lao với người khác nhưng cũng chỉ có Lâm Đạm hiểu đó là một quá trìnnh thống khổ và tuyệt vọng như thế nào. Những gì cô đã trải qua, lưu lại trong trí nhớ là một đôi tay kéo cô xuống vực sâu, quá nhiều yêu hận, quá nhiều biệt ly, còn có càng nhiều điều bất đắc dĩ, phẫn nộ, thống khổ, tuyệt vọng… tràn ngập trái tim làm cho dần dần để lạc mất bản thân.
Có một đoạn thời gian rất dài, cô hoàn toàn không biết mình là và, đến từ đâu. Khi cô gần như sụp đổ thì gặp được người đàn ông kia trong một nhiệm vụ nào đó, đối phương cứu cô ra khỏi nhà tù tối tăm không ánh sáng, dạy cô cách thoát khỏi khó khăn, cách chiến thắng kẻ địch và cách có được tích phân. Dưới sự trợ giúp của hắn, Lâm Đạm dần dần tìm lại chính mình, sai đó cô cam tâm tình nguyện trở thành người theo đuổi hắn, không ngừng đuổi theo bước chân của hắn ở các thế giới nhỏ.
Lâm Đạm cứ ngở việc cô gặp được người đàn ông kia chính là sự cứu rỗi, kết quả cuối cùng cô lại phát hiện ra đây chỉ là một lần giãy dụa vô ích mà thôi. Cũng may là công sức người đàn ông dạy dỗ cũng không phải là hoàn toàn uổng phí, rốt cuộc cô cũng học được cách kiên cường, độc lập, tự tôn trọng tự yêu thương bản thân, cũng học xong cách coi nhẹ mọi việc.
Nghe nói, yêu một người vĩ đại là cho dù không thể có được đối phương thì mình cũng sẽ thay dổi thành một “ mình” khác tốt hơn. Lời này hoàn toàn đúng với Lâm Đạm, cô cũng không hề hối hận vì sự hy sinh và chờ đợi của mình, bởi vì nếu không có mấy ngàn năm theo đuổi này thì cũng sẽ không có hoa nở hoa tàn, nước chảy mây trôi ở hiện tại.
tuy có thể thành tích phân nhưng những điều về hắn vẫn còn lưu lại trong lòng cô. Cô giống như đã trút được gánh nặng mà cười, lắc đầu hỏi:
-Chắc là hắn muốn đề cử cho người phụ nữ kia phải không?
Người phụ nữ kia cũng không phải là người làm nhiệm vụ nhưng lại có sức hấp dẫn không thể lường được, người đàn ông kia gặp cô ta ở thế giới nào đó, sau đó thì không thể quay đầu lại mà giống như Lâm Đạm, theo đuổi cô ta ở những thể giới sau đó. Yêu nữ trong thế giới vừa rồi cũng chính là người kia chuyển thế, cho nên người đàn ông kia mới vì cô ta nóng gan nóng ruột, điên đảo tâm trí, thậm chí không tiếc đối đầu với cả Tu chân giới.
Dù cho người phụ nữ kia đầu thai ở đâu thì người đàn ông luôn có thể dùng bản lĩnh cao cường của mìnnh để tìm được đối phương, thuận tiện hộ tống người kia. Nói đến cùng thì cũng là do người đàn ông kia nguyện ý dùng hết mọi thứ của mình cho đối phương để mang đối phương đến thế giới của mình.
Lâm Đạm cũng rất hâm mộ người phụ nữ kia, thậm chí cô cũng có chút ghen ghét nhưng hiện tại nhớ lại thì cô lại không còn chút cảm giác gì.
Giọng nói của hệ thống trầm thấp hơn một chút, nghe ra có cảm giác u buồn: “Nếu như kí chủ muốn biết thì tôi sẽ dùng quyền hạn của mình để tra xét một chút, nhưng quyền hạn của đối phương cao hơn tôi nên tôi chưa chắc có thể tra ra. Vô cùng xin lỗi kí chủ! Tôi chỉ là một Hệ thống trợ giúp thôi, chỉ có thể đưa ra một vài nhiệm vụ trợ giúp, mấy năm nay đã khiến cô chịu khổ!”
Hệ thống trợ giúp chỉ có trách nhiệm thúc đẩy thế giới nhỏ phát triển và sửa chữa BUG ( lỗi trong game, chương trình máy tính,…) mà kí chủ của hệ thống lại chỉ như một dạng công cụ, thời khắc then chốt hoàn toàn có thể bị xóa bỏ. nếu so sánh thì giống như là một cái nồi có một lỗ thủng, cần phải dùng một miếng sắt vụn để chắp vá, Lâm Đạm chính là khối sắt vụn đó. Ngoại trừ việc tác dụng nhảy vào biển lửa để tự thiêu đốt bản thân thì không còn tác dụng khác.
Cô nhận nhiệm vụ cũng chỉ là làm hại mình mà lợi cho người khác, thậm cũng không thể tự giành lý lẽ về cho mình, nhưng như vậy thì sao? Một khi nhiệm vụ thất bại thì cô sẽ bị Hệ thống xóa sổ. Cứ như thế mười người mà Hệ thống ràng buộc thì có chín người không thể chịu đựng tới điểm đích, không phải tự sát giữa chừng thì đều bị điên loạn, người có thể hoàn thành tất cả nhieệm vụ thuận lời mà còn giành được tích phân thì đúng là của quý hiếm có. Điều này cũng nhờ vào sự giúp đỡ của người đàn ông kia và cả tâm tính kiên cường, cứng cỏi kiếp trước của Lâm Đạm nữa.
Hiên tại, Lâm Đạm cũng đã xem nhẹ mọi thứ, vô dục vô cuầ, cô đi đâu cũng không có cảm giác gì, cô mở ra bản nhiệm vụ, dứt khoát nói:
-Không cần tra xét, hủy bỏ yêu cầu di dân, đưa tôi về thế giới cũ đi!
“Được! Còn một tin cần nói với kí chủ là bởi vì cô là người đầu tiên đạt đuọc mức tích phân cao nhất trong nhiệm vụ trợ giúp nên chủ hệ thống đã quyết định thưởng cho cô một trăm triệu vi tích phân, một trăm triệu vi tích phân này có thể đổi thành tiền tại thế giới cũ của cô với tỉ lệ 1:1, xin hỏi kí chủ có muốn đổi không?”
-Đổi!
Lâm Đạm gật đầu không hề do dự, tiện thể nở một nụ cười tự giễu. Cái gì mà ‘ người trợ giúp’ chứ, nói đến cùng cũng chỉ là một vai phụ có cũng được mà không có cũng không sao thôi! Nhưng mà từ nay về sau cô sẽ không bao giờ cần làm nữa, cô muốn làm chính mình, có cuộc sống muôn màu muôn vẻ của mình.
“Được, hệ thống sẽ đổi cho cô, xin đợi một chút!”
Khoảng chừng một phút sau, Hệ thống đã gửi tiền vào ngân hàng thay cho kí chủ, sau đó hệ thống đã mở khóa, mở ra thiết bị truyền tống ( vận chuyển), chuẩn bị đưa Lâm Đạm trở về thế giới cũ. Lâm Đạm vốn tưởng rằng mình có thể về hưu sống an nhàn, thanh thản rồi nhưng không ngờ một đoàn sóng năng lượng khổn lồ lại đột nhiên đánh lên đường truyền, làm rối loạn dòng chảy thời gian…
92
5
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
