Chương 1504 - Thành Phố Đông Cứng
Chương 1504: Thành Phố Đông Cứng
Những bức tường của Chạng Vạng là cao và hằm hố, được xây từ đá và được củng cố với những thứ vảy của đám Sinh Vật Ác Mộng hùng mạnh. Trong ánh chạng vạng của ban mai, chúng trông như những vách đá đen cao kều. Nhưng mà bây giờ thì những vách đá đó đã tan vỡ và đổ nát. Nhiều phần đã sụp đổ, nhiều nơi khác thì bị xuyên thủng hay là bị tổn hại nặng nề. Những cái xác của đám quái vật chồng chất lên cao, đến tận thành lũy ở vài nơi.
Trận công chiến Chạng Vạng chắc chắn đã thật sự khủng khiếp.
Nhưng mà thứ hấp dẫn sự chú ý của Sunny nhất thì không phải là trạng thái hủy hoại của bức tường thành, mà là bản chất ghê rợn của sự hủy hoại đó.
Thời gian đúng là đông cứng trong Chạng Vạng.
Những mảnh đá vụn treo trong không khí, không hề nhúc nhích. Những dòng sông máu như những bức tượng điêu khắc trừu tượng làm từ rubi. Những ngọn lửa nhảy múa đã trở thành những bông hoa thiêu đốt, bất động,
Như thể một thần thánh nào đó đã đóng băng thế giới giữa một trận chiến mãnh liệt.
“Chúng ta phải cẩn thận hơn kể từ bây giờ.”
Giọng nói Mordret nghe nghiêm nghị kì lạ. Nụ cười thú vị thông thường của hắn không thấy đâu nữa – thay vì vậy, Hoàng Tử Không Gì Cả có vẻ như đầy sự dè chừng nghiệt ngã. Nhìn bức tường bị xuyên phá của Chạng Vạng, hắn thở dài.
“Kẻ Cướp Hồn khả năng cao là ở trong thành phố. Chúng ta sẽ lẻn qua những con đường hẻm và đến cung điện. Một khi đến đó... Ký Ức kia của cậu tốt hơn là nên hiệu quả, Sunless.”
Sunny đè nén khát vọng nhăn nhó.
Nếu ngay cả thằng khốn kia cũng lo lắng...thì những người còn lại phải sẵn sàng cho mọi thứ.
Không phải nói gì nhiều, họ tiến vào thành phố thông qua một lỗ hỏng trên tường. Cuối cùng, Chạng Vạng đã nằm trước mặt họ, trong toàn bộ sự huy hoàng của nó.
Nó hoàn toàn không giống những thành phố khác mà Sunny đã nhìn thấy trong thế giới Mộng Ảo. Đương nhiên là có vài điểm tương đồng – ví dụ như vật liệu dùng để xây dựng là chủ yếu thu thập từ Sinh Vật Ác Mộng. Nhưng mà phong cách kiến trúc của Biển Chạng Vạng là rất độc đáo. Nó vừa thông thoáng vừa cường tráng, để ý nhiều hơn đến tính thực dụng hơn là thẩm mỹ, nhưng mà cùng lúc vẻ thẩm mỹ cũng được thể hiện theo vô vàn cách tinh tế.
Phù hợp với một văn hóa mà đã đến từ một thế giới nước và những cơn bão thường xuyên.
Sunny không quá để ý đến vẻ ngoài của thành phố, bị phân tâm bởi việc đang xảy ra trên đường.
Ở đó, vô số nhân loại đông cứng trong giữa một trận chiến tồi tệ chống lại đám Sinh Vật Ác Mộng tà ác. Trăm ngàn...không, hàng triệu.
Vài người bị đông cứng ngay giữa động tác vung kiếm...
Vài người bị đông cứng ngay giữa lúc bị xé xác bởi bầy quái vật.
Cảnh tượng ghê gớm của trận chiến đông cứng kia vừa kì lạ vừa khiến người ta không yên. Nhưng mà thứ khiến Sunny bất an nhất không phải sự ghê rợn của cảnh tàn sát bất động, mà là gương mặt của những người của Chạng Vạng.
Không có một kẻ nào trong số họ có vẻ sợ hãi hay tuyệt vọng.
Ngay cả những người đang chết cũng duy trì vẻ mặt bình tĩnh, mắt họ đầy sự quyết tâm lạnh lẽo. Họ cũng không thể hiện sự giận dữ hay phẫn nộ – chỉ có sát ý tăm tối, ớn lạnh.
‘Vua Rắn đã tạo ra thứ quân đội gì thế này?’
Chắc rồi, những con người của Biển Chạng Vạng đã đến Mộ Ariel sau khi chứng kiến sự hủy diệt của thế giới họ, việc đó chắc chắn là khiến họ thay đổi. Nhưng mà họ vẫn là người. Sunny có rất nhiều thời gian ở cùng những người lính già dặn, và không ai trong số họ là miễn dịch cảm xúc con người cả.
Và không phải ai ở đây cũng là binh lính. Vài người là Thức Tỉnh, còn đa số là người thường. Vài người già, vài người trẻ. Vậy mà, cậu không thấy dù chỉ một người cố bỏ chạy hay hèn nhát cúi đầu.
‘Kì lạ...’
Sunny đột nhiên thấy rất không yên tâm về cơ hội trở thành đồng minh với những con người xa lạ này. Nhưng mà, cậu không có thời gian để suy ngẫm những vấn đề đó – Mordret đã đi về phía trước, cẩn thận di chuyển qua giữa những chiến binh đông cứng.
Họ tiến vào một con đường hẹp và lén lút tiến về phía trung tâm thành phố.
Lúc họ làm vậy, Sunny thấy bản thân đi gần kẻ dẫn đường của họ. Cậu chần chừ một lúc, rồi khẽ hỏi:
“Mày đã ở đây một lúc lâu. Những người ở đây không có vẻ hơi kì lạ hay sao?”
Hoàng Tử Không Gì Cả ngạc nhiên liếc nhìn cậu.
“Kì lạ như thế nào?”
Sunny cau mày.
“Họ quá kiên quyết, chắc vậy.”
Mordret suy nghĩ vài giây và nhún vai.
“Tôi không chắc. Toàn bộ con người đều có vẻ kì lạ đối với tôi.”
‘Biết mà.’
Sunny thầm khịt mũi. Nhưng vì cậu dù sao đã đang nói chuyện với Mordret, cậu quyết định hỏi một câu hỏi khác:
“Mày chắc là đã thật sự bất ngờ khi biết có một mày khác đi quanh hử? Tao biết tao đã bất ngờ. Đó là một cảm giác thật sự kì lạ.”
Hoàng Tử Không Gì Cả nhướng mày, rồi nhếch mép cười.
“Kì lạ sao? A, chắc chắn là kì lạ ha. Nếu cậu nói vậy.”
Sunny không chút cảm xúc nhìn hắn chăm chú.
‘Một câu trả lời tò mò nhỉ.’
Cậu không nói gì nữa sau đó, chọn giữ im lặng. Ai biết được Kẻ Cướp Hồn thính tai cỡ nào?
Sau một lúc, họ vượt qua ngoại ô của thành phố và tiến vào khu vực chính giữa. Trận chiến ở đây có vẻ mãnh liệt hơn nhiều, như thể toàn bộ những kẻ tham chiến – cả Sinh Vật Ác Mộng lẫn nhân loại – đang lao về phía trái tim của Chạng Vạng.
Kì lạ là, không có quá nhiều quái vật ở nơi này. Chắc rồi, mỗi con trong số chúng đều cực kì hùng mạnh, nhưng mà những người bảo vệ thành phố vẫn có vẻ nắm lợi thế. Lực lượng Ô Uế đang bị họ đè ép.
Cũng hợp lý. Một trận chiến bình thường sẽ diễn ra tương tự vậy – những kẻ xâm lấn sẽ phải chiến đấu vào trong thành phố, nên lực lượng của chúng sẽ dần giảm đi khi họ đi từ bức tường vào phía trung tâm thành phố.
Chỉ có một chi tiết kì lạ. Bằng cách nào đó, có vẻ như trọng tâm của trận chiến không phải ở đằng sau họ, ở phía ngoại ô của thành phố, mà là ở phía trước, gần cung điện của Vua Rắn.
Sunny vươn giác quan bóng ra ngoài và cau mày, cảm giác được những tòa nhà đứng thành hàng đang kết thúc không quá xa ở phía trước. Và quả thật, họ sớm đến được một không gian rộng thoáng.
Mordret chần chừ ngay trước khi tiến vào quảng trường đó, có vẻ căng thẳng.
Nephis quan sát quảng trường rộng lớn kia, tay cô đặt trên chuôi kiếm.
“Có đường nào khác không?”
Hoàng Tử Không Gì Cả chậm rãi lắc đầu.
“Không thật sự. Cả thành phố được xây như một pháo đài. Những quận bên trong được tách ra khỏi phần còn lại, nên chúng ta sẽ không thể đến được chúng mà không khiến bản thân trơ trọi ít nhất một chút. Dù vậy...như mọi người thấy đó, việc chiến đấu diễn ra ở quảng trường này là đặc biệt mãnh liệt. Với nhiều nhân loại và sinh vật đông cứng trong nó, chúng ta ít nhất có thể ẩn nấp giữa chúng.”
Cô cau mày.
“Vậy thì đi thôi.”
Họ tiến vào quảng trường và đi giữa những chiến binh bất động. Trận chiến đúng là đặc biệt dữ dội ở khu vực này – có nhiều người và Sinh Vật Ác Mộng đến mức cơ thể họ tạo thành một mê cung kì lạ. Đôi lúc, Sunny thấy khó để len qua giữa những cơ thể đông cứng đó.
Cúi người, cậu bò bên dưới một thanh kiếm mà đang được đâm vào cổ một con quái vật ghê tởm. Đứng dậy, cậu phải vặn cơ thể để không chạm vào một vòi máu rubi đông cứng. Rồi, cậu đến mặt đối mặt với một chiến binh mà bị răng của một Sinh Vật Ác Mộng to đùng cắn đứt một tay.
Sunny rùng mình.
Nhân loại và quái vật không phải tượng hay ma nơ canh chân thật. Họ hoàn toàn thực. Cậu có thể nhìn thấy mỗi sợi tóc, mỗi giọt mồ hôi, mỗi giọt máu trên răng nanh của đám quái vật điên cuồng quanh mình. Toàn bộ chúng chỉ đơn giản là đông cứng trong thời gian mà thôi...và mặc dù Sunny biết chuyện đó không thể xảy ra, cậu thấy khó để không cảm thấy những chiến binh ở nơi này sẽ có thể chuyển động lại bất cứ lúc nào.
Những thanh kiếm sẽ chém xuống, những vòi máu sẽ tiếp tục phun, và những hàm răng đói khát sẽ cắn chặt xuống, biến quảng trường yên ắng thành một địa ngục đổ máu và bạo lực không thể thoát khỏi.
‘Cứ tiếp tục di chuyển.’
Cậu buộc bản thân không nhìn đến cảm giác bất lành kia và đi về trước, từng bước một.
Nhưng mà rất nhanh chóng thì Sunny đụng vào lưng Mordret. Hoàng Tử Không Gì Cả đã chọn đúng lúc này để ngừng đi, vì nguyên nhân gì đó.
“Chuyện gì?”
Khó chịu, Sunny ngước lên...và đông cứng, phát hiện Mordret đang nghiệt ngã cỡ nào.
Đôi mắt giống gương của hắn phản chiếu thế giới đông cứng, đầy máu và hắc ám.
Một khoảnh khắc sau đó, Hoàng Tử Không Gì Cả nhìn ra sau về phía họ và mỉm cười.
Rồi, hắn nói với giọng điệu hoàn toàn bình tĩnh:
“Ở...yên...tuyệt đối.”
0
0
5 ngày trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
