Chương 17 - Chương 17: Ba ba tốt nhất
Chương 17
Hệ thống vừa nhìn bộ dáng cái gì cũng không hiểu được này của nó, nhịn không được lại muốn nghiến răng, nó tự nhận mình giải thích vô cùng rõ ràng đấy!
Hệ thống nắm chặt lông dài, vội vàng dỗ dành nói: "Thôi, trực tiếp làm thật đi! Đợi ngươi dùng xong sẽ hiểu, bây giờ, đi nhặt rác!"
Nói xong, thu năm vật phẩm khen tặng lại kho, tống cổ Tiểu Thời Húc đi nhặt rác.
Tiểu Thời Húc bĩu môi, muốn nói cái gì, cuối cùng không biết nghĩ đến cái gì, không nói gì nữa, chỉ lưu luyến mà nhìn năm lễ vật màu vàng bên trên cùng, một lần nữa kéo thùng rác.
Quốc Vận Đản Đản: "Dương Dương, con có thích quà không? Tại sao không thử chứ?"
"Không có, Dương Dương rất thích." Tiểu Thời Húc nhặt rác vào thùng, thở dài như ông cụ non, "Ca ca nói thật nhiều lời, Dương Dương nghe không hiểu, nó liền đuổi Dương Dương đi nhặt rác tiếp, đây là cách trút giận của người lớn đi."
Tiểu Thời Húc một bộ ta hiểu mà, sau khi nói xong, còn cố ý nhìn trái phỉa, trộm dán sát vào Quốc Vận Đản Đản trên giao diện phát sóng trực tiếp, nhỏ giọng nói: "Hệ thống ca ca đang giận dỗi, nó ngay cả một người thông minh như Dương Dương cũng không dạy hiểu, quá ngốc rồi, cho nên, ta phải nhặt nhiều rác hơn cho nó."
Hệ thống: Móa.... @%%^*()$)0.
Quốc Vận Đản Đản chậm rì rì mà hiện lên một dòng văn tự: o(≧▽≦)ツ┏━┓
Vui sướng khi người gặp họa rõ ràng! Hệ thống hung dữ trừng mắt với Quốc Vận Đản Đản, tức giận đến toàn thân đều nổ tung, trực tiếp chui vào bình luận, tát một cái.
Quốc Vận Đản Đản: (▼ 皿 ▼#)
Người xem chỉ thấy một bàn tay to như ngón tay cái, nhanh chóng lướt qua đỉnh đầu Quốc Vận Đản Đản, sau đó biến mất không thấy, ngay sau đó, Quốc Vận Đản Đản liền không ngừng thay đổi văn tự, kiên cường bày ra vẻ mặt trào phúng.
Hệ thống cắn chặt răng, siết chặt nắm tay.
Đúng lúc này, Tiểu Thời Húc ném toàn bộ rác đã đào từ ngày hôm qua vào thùng rác, dung lượng đầy, âm thanh máy móc lạnh nhạt kia của thùng tác.
[Đinh! Dung lượng đã đầy.]
[Bắt đầu tự động phân giải...]
[Phân giải hoàn thành, nhận được 2134 điểm năng lượng.]
Từ sau khi tỉnh lại đến bây giờ, Tiểu Thời Húc đã phân giải rác hai lần, tiêu hao càng lớn hơn.
Lúc này nó rõ ràng cảm nhận được năng lượng uy yếu, từ sâu trong người dâng lên một sự mệt mỏi, sắc mặt đã trở nên hơi trắng.
Hệ thống nghiêm mặt, lập tức kiểm tra thân thể Tiểu Thời Húc, hai lần phân giải, tiêu hao gần 70% thể lực, không thể tiếp tục phân giải, dùng đạo cụ!
Hệ thống trực tiếp bày ba loại đạo cụ mà Tiểu Thời Húc đã mở ra một bát thịt hầm, một quả đỏ, một bình nước trái cây.
"Bé con, tùy tiện ăn, ăn xong thì sẽ không mệt mỏi nữa." Hệ thống thúc giục nói.
Tiểu Thời Húc chớp chớp mắt, ba đồ vật này nó biết, là quà mà ba ba tặng nó.
Trong lòng Tiểu Thời Húc nhảy nhót, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thịt hầm, tay lại rụt rè cầm nước hoa quả hồng lam ở ngoài cùng.
Nước hoa quả không có nắp, có hương hoa quả nồng đậm, Tiểu Thời Húc uống một ngụm nhỏ, không khỏi hai mắt phát sáng, chua chua ngọt ngọt, có một chút mát lạnh, uống một ngụm, ngon.
Tiểu Thời Húc nhịn không được, ừng ực uống hết toàn bộ, uống xong nước hoa quả, bình thủy tinh trong tay biến mất.
Lúc này Tiểu Thời Húc mới phản ứng lại, trên mặt không khỏi hơi nóng lên, nhỏ giọng giải thích: "Ba ba tặng quá ngon rồi, lúc trước Dương Dương không uống nhiều như vậy."
"Uống hết toàn bộ mới đúng." Hệ thống trợn mắt, "Có cảm giác không còn mệt như thế nữa không?"
Nghe vậy, Tiểu Thời Húc cẩn thận cảm thụ, chần chờ gật gật đầu.
Hệ thống: "... Tiếp tục ăn."
Lúc này Tiểu Thời Húc không do dự, cầm quả đỏ giống như là táo, nhìn trái nhìn phải: "Ca ca, phải rửa rửa rồi mới ăn."
Hệ thống vốn định nói, thứ đó rất sạch sẽ, nhưng khi nhìn đến bàn tay bẩn bẩn của Tiểu Thời Húc kia... Thôi, hệ thống không nói hai lời, trực tiếp lấy một xô nước ra.
Nước đựng trong một dụng cụ trong suốt không biết là gì, cao 60cm, không tính lên, trên có trang bị vòi nước.
Tiểu Thời Húc duỗi tay dưới vòi nước, bên trên tự động chảy ra nước sạch, nó xoa xoa tay, rửa tay nhỏ của mình sạch sẽ trước, mới cầm quả đỏ rửa đi rửa lại dưới vòi.
Quả đỏ chỉ to bằng bàn tay nó, Tiểu Thời Húc cầm nó cắn xuống một ngụm, thịt quả mềm mọng nước, trong vị ngọt mang theo chút mùi sữa, ăn ngon vô cùng.
"Miên quả, một trong những loại đồ ăn trẻ con Tinh Hải thích ăn nhất." Hệ thống khụ một tiếng, thầm nuốt nước miếng.
Tại sao hệ thống không thể ăn chứ, cuộc sống đúng vô vị! Hệ thống buồn chán bay qua bay lại trong đầu Tiểu Thời Húc.
Tiểu Thời Húc không để ý trả lời, ôm miên quả cắn từng ngụm, ngay cả vỏ cũng ăn hết.
Sau khi ăn xong, Tiểu Thời Húc lập tức cảm nhận được sự khác thường, nó không còn thấy mệt mỏi chút nào! Còn rất khỏe mạnh, cảm giác có thể nhặt được một trăm cái rác.
Hệ thống luôn giám sát trạng thái thân thể Tiểu Thời Húc, rõ ràng thấy nó đã khôi phục được 80%.
"Bây giờ không mệt rồi chứ?" Hệ thống hỏi.
Tiểu Thời Húc gật gật đầu, bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Chẳng trách ba ba muốn đem chúng nó cho Dương Dương, chúng có thể trị được bệnh mệt mỏi."
"Ba ba quan tâm Dương Dương nhất, ba là người ba tốt nhất trên đời." Tiểu Thời Húc vui vẻ vô cùng, cả người tản ra hương vị ngọt ngào.
Hệ thống: ....
Hoàn toàn không muốn nghe Tiểu Thời Húc ở đó khen ngợi ba ba, dù sao trong lòng nó, cho dù ba nó thả rắm thì cũng là thơm.
Rõ ràng ta trả giá nhiều nhất! Hệ thống tức giận hầm hừ, trực tiếp thu lại bát thịt hầm kia, lạnh nhạt nói: "Nếu như ngươi đã biết tác dụng của đạo cụ này rồi, cũng không mệt nữa, đừng ăn thịt nữa, tiết kiệm, nhặt rác đi, mệt thì lại ăn."
Tiểu Thời Húc nhất thời bối rối, nghĩ hồi lâu, mới vuốt bụng nhỏ chậm rãi gật đầu.
Nó không đói bụng, không mệt, không thể lãng phí lương thực.
Nếu mệt mới có thể ăn, vậy thì... Chỉ cần tiếp tục nhặt rác, nhặt đến mệt là được!
Ta quả nhiên là thông minh. Tiểu Thời Húc lắc lắc đầu, nguyên khí tràn trề, xách thùng rác xông về phía trước, nhưng mà.....
Tiểu Thời Húc nhìn xung quanh, trong mắt mông lung.
Rác hôm qua nó đào được đã nhặt xong rồi, nếu nhặt nữa, là phải đào từ núi rác nha.
Tiểu Thời Húc từ từ ngừng lại, nhìn chằm chằm vào hố rác cách đó không xa, không hỏi nhớ đến từng đợt đau đớn ngày hôm qua, thân thể theo phản xạ run run, miệng mím chặt, một bộ như lâm đại địch vậy.
Ống kính cũng theo tầm mắt của nó mà di chuyển.
Núi rác, nối tiếp vô biên, ngẩng đầu nhìn không thấy đỉnh, các loại rác thải bỏ đi, hoặc mềm hoặc rắn, toàn bộ đều chồng chéo lên nhau, bao phủ một tầng u tối nặng nề, nhìn đồ sộ đến đáng sợ.
Tiểu Thời Húc đứng dưới chân núi rác, giống như con kiến vậy.
10
1
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
