Chương 9 - Cơ Mật Viện!
Quyển 1: Xuyên không!
Hồng Phong tiếp Long Oản vào trong, hắn lấy ấm nước trà rồi rót vào trong chén của Logn Oản trước rồi mới đến chén của mình.
- Không biết Long Oản tướng quân đến gặp là có chuyện gì. – Hồng Phong cũng không muốn mất thời gian của mình nên trực tiếp nói thẳng.
Hắn còn phải đi trốn xa nhất có thể trong đêm nay.
- Ta đến là để nói cho ngươi biết đôi chút về tình thế Đỗ gia hiện tại, và cũng là mời ngươi gia nhập phe ta. – Đỗ Long Oản làm một hớp, không hề để ý đến nhiệt độ nước trà.
- Phe ngài? Ta tưởng ngài đứng ở phía trung lập? Không giúp bất kỳ ai? – Hồng Phong nghi ngờ.
- Đúng, ta đứng ở phe trung lập. Nhưng đó chỉ là mặt ngoài, chỉ cần ngươi gia nhập, tất cả những gì ngươi muốn biết đều có thể lấy về tay từ tổ chức. – Đỗ Long Oản gõ gõ bàn.
- Vậy ngài nói trước tình thế Đỗ gia hiện tại đi. – Đỗ Hồng Phong không tin Long Oản đến chỉ vì đôi chút thế này được, mà nhắc đến Đỗ gia hiện tại, hẳn là bị can thiệp bởi nhiều thế lực hơn thế nữa chứ không phải mấy gia tộc kia.
- Đỗ gia chia làm ba phe như ngươi và những người khác biết. – Đỗ Long Oản nói và Hồng Phong gật đầu.
- Một phe Đại trưởng lão, trung thành với triều đình, có rất nhiều nhân vật đáng gờm bên trong, ta sẽ tiết lộ sau. Một phe Nhị, Tam, Thất trưởng lão tạo thành, có Mạc gia đứng sau lưng. Cuối cùng là Tứ, Ngũ, Lục, Bát trưởng lão có một thế lực thần bí khác đứng sau, hiện giờ vẫn chưa tìm được. Nhưng trong thế lực hiện giờ cũng có rất nhiều thông tin liên quan.
Đỗ Long Oản nói vậy, Hồng Phong gật đầu, ngoài thế lực yếu nhất được thế lực thần bí giúp đỡ và tách ra thì hai bên kia cũng không có gì đang chú ý tới.
- Ta đâu có gì đáng để ngài mời đến. Chiến phú nhị đẳng, đạo phú tứ tinh. – Hồng Phong lấy ra lệnh bài thân phận chiến tộc của mình cho Long Oản xem.
- Chính vì thế nên ta mới lựa chọn ngươi. – Long Oản nói. Hồng Phong vẫn không tin tưởng, ánh mắt sắc bén mang theo ý vị muốn moi móc thông tin từ người kia nhìn về Long Oản.
- Được rồi, ta biết thiên phú của ngươi hoàn mỹ, chỉ cần gia nhập tổ chức, tốc độ phát triển của ngươi sẽ như hổ thêm cánh. Đừng nói mấy tên tu luyện trước ngươi hai ba năm, dù là năm năm thì ngươi cũng có thể vượt. – Đỗ Long Oản nói, để lộ tổ chức của hắn có rất nhiều tài nguyên tu luyện.
- Làm sao hắn biết? – Hồng Phong vừa nghĩ đến câu hỏi đã tự trả lời được.
- Chắc chắn là vì Đỗ Phùng Nha báo tin ấy. – Hồng Phong nhớ đến tên này đã nhắc hắn rằng Đỗ Long Oản sẽ tới gặp hắn nên việc hắn biết thiên phú của mình cũng không lạ. Và chắc chắn hai người thuộc một tổ chức. Còn tên Phùng Nha có đáng tin không thì hắn không biết.
Thiên phú siêu tuyệt làm hắn nhớ đến cái hứa hẹn mà lần thứ hai gặp mặt Thủy Đế trong chiến cảnh.
Bên ngoài tinh không, trên chiến thuyền ấy, nam tử áo trắng nhìn màn hình xanh chiếu cảnh tượng Đỗ Hồng Phong đang chiến đấu đến ải cuối cùng, chuẩn bị đột phá cửa cuối để có thể tiến đến chiến phú siêu đẳng.
- Cái tên này, đúng là biết lợi dụng thời cơ, may là hắn phát hiện được cái điểm đặc thù từ chiến khí hắn đánh ra, nếu không thì khó mà có cơ hội đánh được đám người ấy. – Nam tử áo trắng nói.
Những người khác cũng không phản bác, vì người đàn ông này có lực lượng vô biên, có thể thôi diễn được tương lai và quá khứ, chọn người này đến được ải cuối cùng này cũng xóa bỏ tất cả hiềm nghi của bọn họ.
- Ta chính là Thủy Đế, tới để giao kèo thứ hai cho ngươi, ngoài việc ngươi quản lý Đại Việt, thay ta giúp Chiến tộc đánh lại các vực khác ra thì còn phải trong thời gian ngắn đột phá hư không, ra bên ngoài này cùng ta đi càn quét. Tìm ra nơi mà chúng ta thuộc về.
- Cái ý tìm nơi chúng ta thuộc về là tìm gì. Chẳng lẽ ta và hắn đến từ Địa Cầu? - Thủy Đế nói thế, Hồng Phong cũng không hiểu, thật sự không hiểu hắn đang nói cái gì.
- Trong ký ức của nguyên chủ thân thể về thế giới này thì Thủy Đế là người bản địa nơi đây, tìm nơi thuộc về là thế quái nào. – Hồng Phong nghĩ được mỗi như thế trong ký ức.
- Ngươi có đồng ý hay không? Chỉ cần đồng ý, ngươi không cần đánh mà vẫn có thể vượt qua được ải này, thân mang chiến phú siêu đẳng, đạo của ngươi cũng là thập tinh viên mãn. – Thủy Đế lại đưa ra điều kiện hấp dẫn Hồng Phong, hắn lại không lý nào từ chối.
- Được! – Hồng Phong đáp ứng, sau đó thì Thủy Đế biến mất, một sợi chiến khí kim sắc xuất hiện rồi dung nhập vào cơ thể hắn.
Hồng Phong nhớ được điều đó, hắn lại nghĩ đến việc gia nhập thế lực của Đỗ Long Oản, có thể hấp dẫn thật, nhưng mà hắn cũng vô cùng xoắn xuýt có nên gia nhập hay không.
- Không vội, ngươi cứ từ từ suy nghĩ, về sau có chuyện gì thì cứ gọi ta. – Đỗ Long Oản đặt lên bàn một tấm lệnh bài nhỏ bằng bốn đốt ngón tay chụm lại rồi rời khỏi đây.
Hẳn là không muốn bản thân lộ ra bên ngoài quá lâu. Hồng Phong cũng cất cái lệnh bài đó lên đầu giường, đem chén nước đi đổ rồi rửa sạch, chuẩn bị đi ngủ. Việc gia nhập một thế lực hiện giờ cũng làm hắn vô cùng đau đầu mà quên mất việc chạy trốn khỏi Diễm Tuyết, Đỗ gia chia ba, thế lực thần bí mà Đỗ Long Oản ở bên trong cũng có thể nhúng tay vào đấy.
- Chờ đã, ta quyết định rồi!
Đỗ Long Oản chuẩn bị rời đi thì Đỗ Hồng Phong quyết định.
- Thế nào? – Đỗ Long Oản quay người hỏi.
- Ta muốn gia nhập. – Đỗ Hồng Phong không hề biết được thế lực của hắn ra sao, nhưng nếu mà đã biết bản thân có thiên phú tuyệt đỉnh như vậy thì chắc chắn sẽ không dám giết mà chỉ lấy ra để lợi dụng.
Hắn cũng sẽ sử dụng cái thế lực của Đỗ Long Oản này để cho mình một nơi phát triển tu vi nhanh nhất có thể.
- Rất tốt, vậy giờ theo ta đi về tổ chức, giới thiệu ngươi cho mọi người biết. – Đỗ Long Oản tiến lại gần, chưa kịp để Hồng Phong đáp thì đã tóm cổ hắn.
Quanh thân thể Long Oản xuất hiện một luồng gió, sau đó bao chùm lấy hai người. Cánh cửa bỗng mở ra rồi Long Oản cùng Hồng Phong lao ra ngoài. Cánh cửa bị hút gió, đập mạnh rồi khép chặt lại.
Hồng Phong nhận thấy quần áo mình tung bay, mặt bị gió cắt qua đau rát vô cùng. Nhưng hắn không hề sợ hãi, hắn nhẹ hé mở đôi mắt của mình, thấy bản thân đang bay trên trời cũng không khỏi hoảng hốt, tim đập thình thịch.
Bản thân hắn vốn sợ độ cao, cũng đọc được đến cảnh giới nào đó thì sẽ biết lăng không phi hành, nhưng hắn lại không hề muốn, hắn muốn ở dưới đất, tốc độ cao và vướng víu chút cũng được.
- Chuyện gì vậy? – Đỗ Hồng Phong hét lớn, vì hắn cảm giác được gió cắt vào mặt ngày càng đau đớn, cường độ mãnh liệt.
- Không có gì, chỉ là gặp chút Phong Sát thôi. – Đỗ Long Oản vẩy tay, một lớp thuẫn xuất hiện rồi che chắn trước mặt hai người.
Phong Sát trận này là do người trong tổ chức đồng thời bố trí, hoàn toàn không thấy được trận nhãn và rất khó bị phá. Đỗ Long Oản là người mang Phong đạo nên có thể sử dụng lực lượng bản thân bảo hộ mình khỏi Phong Sát này.
- Thế nào? Ngươi sợ à? – Đỗ Long Oản trâm chọc hỏi.
- Đúng! Các cấp bậc tu vi cao hơn, có được bay hay không? – Đỗ Hồng Phong cũng rất thật thà, không hề che giấu điểm yếu của mình.
- Không, ta có thể bay là nhờ đại đạo của bản thân, mượn sức gió đưa bản thân lên trên cao và di chuyển. Muốn thống trị nó thì phải hòa làm một với nó, lúc đó mình điều khiển hướng nào, nó sẽ theo hướng đấy. – Đỗ Long Oản giải thích đôi chút về cảm giác ngộ đạo.
Hồng Phong nghe thế cũng gật đầu, hắn cũng hiểu được đôi chút về ngộ đạo này, từng loại sẽ có nhiều hướng đi khác nhau, tùy vào lĩnh ngộ của từng người. Có may có rủi, ngộ sai lệch có thể sẽ khiến bản thân đi vào ngõ cụt, không cách nào trưởng thành hơn nữa.
Đỗ Hồng Phong cũng có thể lấy nó trở thành một kinh nghiệm cho bản thân ngộ ra đạo của mình.
- Đến nơi rồi. – Đỗ Long Oản thả Hồng Phong xuống rồi nói với hắn.
Đỗ Hồng Phong mở mắt, xung quanh là bốn vách tường nâu, đèn đuốc treo trên tường sáng trưng và xung quanh có rất nhiều người đang đi lại, bọn họ đều để lộ mặt của mình, trang phục đồng nhất một màu đen thêu chữ Mật ở bên tim.
- Thấy chứ, bọn họ là người của Cơ Mật Viện, ta cũng vậy, và ngươi cũng thế. Cơ Mật Viện là thay vua xử lý những chuyện trong âm thầm và ẩn danh. Nhưng hiện giờ Sơ Đế xa đọa, trên dưới loạn lạc, dân chúng khổ than. Cơ Mật Viện giờ cũng tách ra, không có phục vụ cho Sơ Đế, không cần phải che thân phận. Nếu có người nào tốt hơn lên thay thì chúng ta sẽ xem xét lại quyết định của mình. – Đỗ Long Oản vừa nói vừa nhìn về phía Hồng Phong ra hiệu như hắn sẽ làm quốc chủ tương lai.
- Long Oản, người này là ai? – Một nam nhân khác tiến đến hỏi Long Oản, ánh mắt nhìn về Hồng Phong đầy vẻ hoang dã.
- Đây là Đỗ Hồng Phong, thiên phú cũng chấp nhận được, chiến phú tứ đẳng, đạo phú lục tinh. Từ giờ sẽ là thành viên của Cơ Mật Viện. – Đỗ Long Oản nói với người này.
- Còn tên này là Y Duy Khuất. Đạo phú lục tinh, chiến phú ngũ đẳng, đạo của hắn mang là linh cẩu. - Đỗ Long Oản nói với Hồng Phong.
- Linh cẩu… - Hồng Phong suy nghĩ lại đặc tính của linh cẩu là gì, bởi nó thích tham lam, mà trông mặt tên này không hề thân thiện chút nào.
Hồng Phong cũng nhận ra được Long Oản biết điều đó và để cho hắn có thể an toàn nên mới khai láo thiên phú của hắn.
- Người này vô cùng gian xảo, tuyệt không nên đi cùng với hắn. – Đỗ Long Oản truyền âm nhắc nhở, Hồng Phong nhìn Đỗ Long Oản, ánh mắt thay đổi biểu thị hắn đã biết.
Còn về tại sao thì hắn sẽ phải đi tìm hiểu nhiều hơn.
- Linh Cẩu có thể trở thành đại đạo cũng làm mình phải nghĩ lại, những động vật khác cũng có thể trở thành đại đạo. – Hồng Phong suy đoán.
- Nhưng động vật thành đại đạo thì có gì đặc biệt? – Đỗ Hồng Phong nghĩ, vì chưa hề có ai viết đại đạo là động vật cả.
- Được rồi, ngươi đi làm việc của ngươi đi, ta sẽ dẫn Hồng Phong đi tham quan nơi đây, để hắn biết bản thân sau này có thể làm gì được. – Đỗ Long Oản nói với Y Duy Khuất.
6
1
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
