Chương 7 - Hôn phối ác độc...
Quyển 1: Xuyên không!
Nhanh chóng đánh đàn, loạt vũ khí đủ kích thước đánh thẳng về phía lang nhân cùng với Dạ Lang. Mấy thanh vũ khí đi trước dài hơn, nhanh hơn đánh vào người chúng làm chúng chết hàng loạt rồi ngã xuống đất, chiến khí của bọn hắn tồn lưu trong cơ thể đề thoát ra bên ngoài rồi bị Hồng Phong hấp thu hết.
Kế đó là Dạ Lang, thân thể hắn vốn đã cứng rắn hơn giáp trụ thông thường nên không cần phải có một bộ trên người. Hồng Phong nhận ra điều ấy nên rõ ràng chút vũ khí này cũng không thể đánh được hắn, và đám lang nhân cũng thế.
May thay, chiến kỹ của Dạ Lang cùng với mấy lang nhân khác không được phép sử dụng ở bên trong trận đồ này. Dù chúng chỉ là tàn hồn, nhưng ký ức của bọn hắn cũng còn tồn tại bên trong tàn hồn, tuy nhiên chỉ có một chút, và đều là chiến kỹ bất đắc dĩ.
Thủy Đế lập ra trận này cũng khống chế nó, không để các tướng đó sử dụng chiến kỹ. Vì Dạ Lang, có quân là chủng tộc đặc thù nên đã rất khó. Huyễn cảnh tầng bảy mươi cũng vậy.
Về phần mấy tiếng tru rồi tăng cường lực lượng của đám lang nhân này là kỹ năng chủng tộc.
Dạ Lang bị Hồng Phong lướt đàn liên tục, hơn trăm vũ khí cùng lúc xuất hiện và đánh vỡ da của hắn, đánh xuyên thân thể Dạ Lang.
- À húuuu!!! - Dạ Lang trước khi chết cũng tru lên một tiếng, thân thể bành trướng, khí thế tăng cao, toàn thân là mùi máu.
- Cái quái, không ngờ Dạ Lang còn có chiêu hồi quang phản chiếu này. – Hồng Phong không ngờ được bản thân lại đối mặt với cái tên chết tiệt, mạnh đến đáng sợ thế này.
Dạ Lang hú xong, hắn thực sự hóa thành một con sói, tốc độ tăng cao, lao thẳng đến, dùng đuôi quất bụi che chắn tầm nhìn của Hồng Phong, hai chân trước cào thẳng về Hồng Phong. Hồng Phong theo những gì hắn biết được từ trước, lúc mà Dạ Lang lao tới cũng đã né tránh qua một bên.
Lao trượt, Dạ Lang đập bay mấy cái cây, lá cây tán loạn trên không trung rơi xuống làm lợi thế cho Hồng Phong đánh hàng loạt vũ khí về phía đó. Chiến khí trong đây là vô tận nên không cần e ngại cạn kiệt, hoàn toàn có thể đánh bừa vào bên trong.
Không rõ tình trạng Dạ Lang ra làm sao vì bụi mù lên cao, tốc độ lướt của Hồng Phong càng nhanh. Khi bụi mù tán đi thì Dạ Lang với thân thể con sói to lớn cao hai mét nằm trên mặt đất, loạt vũ khí cắm lên trên thân và máu tươi từ thân thể đó chảy xuống.
Sợi chiến khí kim sắc từ các ải đột phá đều đã ở trong cơ thể Hồng Phong, tập hợp được tám sợi, hắn tương đương với thiên phú cao cấp, có được tám chủng tộc đặc thù. Nếu có thể lấy được hai sợi còn lại là thiên phú siêu phẩm, có được mười loại chủng tộc đặc thù, chỉ bản thân mới làm ra.
- Qua rồi, hắn nghĩ thấu được cái nào quan trọng hơn rồi. – Đỗ Long Oản mừng rỡ sắp khóc, hắn vui vì Hồng Phong từ bỏ hạn chế để vượt ải.
Người ở bên ngoài rào bảo hộ người trên chiến đàn nhìn vào bên trong, giới hạn của huyễn trận mà Đỗ Long Oản khởi động cũng chỉ đến thế, nếu có người bước vào bên trong mới thấy được cảnh tượng thật.
Nhưng rất ít ai quan tâm đến người ngoại tộc như Hồng Phong này. Chỉ có số ít người là kẻ địch của Hồng Phong mới đi xem xem hắn được thiên phú như thế nào.
Lúc mà Hồng Phong vượt được ải thứ bốn mươi, Đỗ Long Oản xuất hiện rồi khởi động huyễn trận, không ai biết hắn tồn tại ngoài Đỗ Phùng Nha để bảo đảm an toàn cho thiên tài không bị nhòm ngó.
Thời điểm ấy, mấy tay sai của kẻ địch mới ra để nhìn xem thiên phú của Hồng Phong là gì. Nhưng bọn họ chỉ thấy được Hồng Phong ở trên đó đứng, qua hơn tiếng sau mới động đậy. Đỗ Long Oản rời khỏi chiến đàn, âm thầm giải trừ huyễn trận.
Người ghi chép và quản lý chiến đàn mở sổ sách ghi chép rồi lấy một quả cầu cùng một khỏa Linh khí tinh, một bản công pháp cơ bản để Hồng Phong chuyển hóa linh khí thành chiến khí, biết được đại đạo của bản thân.
Sau vài phút, chiến khí trong cơ thể của Hồng Phong hiển hiện ra đại đạo là Nhạc Vũ, không rõ nó có thể làm gì. Hồng Phong đưa tay lên trên quả cầu, đưa chiến khí mang đại đạo vào quả cầu.
Quả cầu ấy hiện ra ánh sáng thanh lục nhạt, một cái ấn ký dải lụa với một cây đàn, sáo, chuông và bốn tinh điểm hiện ra. Lúc đó thì Đỗ Phùng Nha ghi lại, rồi quyển sách phát sáng, một tấm lệnh bài màu thanh lục, y đưa cho Hồng Phong lệnh bài thân phận của hắn.
Trên lệnh bài đó có hai mặt, một mặt trước có hai cây kiếm đại biểu thiên phú chiến tộc nhị đẳng, tức là thiên phú chiến tộc của hắn chỉ vượt được ải thứ hai mươi trở đi. Mặt sau là ấn ký dải lụa, dụng cụ tạo ra âm thanh như chuông, đàn, sáo với bốn khỏa ngôi sao vây quanh.
Trước khi rời khỏi chiến đàn, đan điền trong thể nội của Hồng Phong đã thu thập đầy đủ mười sợi kim khí để tạo ra thế giới đan điền. Ải thứ chín mươi là thuộc kiếm đạo, ngoại hình thì chính là Nguyệt Đế ở thời điểm vẫn còn là tướng lĩnh.
Nguyệt Đế là nữ quân chủ duy nhất triều đại họ Đỗ thời kỳ trên đà phát triển. Là con của Thủy Đế và em gái của Nhật Đế. Nhật Đế cho Nguyệt Đế lên ngôi là vì hắn vẫn chưa có con, mà sau này là Kiên Đế, con trai Nhật Đế mới nối ngôi sau Nguyệt Đế.
Nàng có khả năng đặc thù là mượn lực lượng ánh trăng để làm ra hàng loạt chiêu thức của đại đạo như Thần Nguyệt Xạ, hàng loạt nguyệt tinh bắn xuống như mưa. Thần Nguyệt Phúc, tăng cường khả năng xuyên thấu cùng với một số thứ khác.
Thần Nguyệt Hộ, bảo hộ toàn diện xung quanh cơ thể. Thần Nguyệt Minh, ánh sáng của mặt trăng làm mù lòa kẻ địch trong một quãng thời gian và ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của Hồng Phong.
Cửa ải cuối cùng chính là Thủy Đế, Hồng Phong cũng không ngờ được bản thân mình sẽ gặp Thủy Đế ở ải cuối này, nhưng mà hắn lại không cần chiến đấu mà có thể dễ dàng vượt qua. Thủy Đế như có linh, thấy hắn đang vượt ải, đến cửa này cũng không chiến đấu với hắn mà chỉ đến giao kèo khác.
- Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ Thủy Đế từng bố trí cấm trận che chắn những thứ ở bên trong sao? – Đỗ Long Oản chưa từng nhìn thấy người đến cửa ải cuối và trong thư tịch cũng không nhắc đến ải này nên hoàn toàn cho rằng như vậy.
Sau đó thì Hồng Phong rời khỏi và được Đỗ Phùng Nha ghi chép lại thông tin sai lệch để đảm bảo thiên tài này toàn mạng. Thiên phú đại đạo thì chuẩn là Nhạc Vũ, còn thiên phú của hắn là cao nhất.
- Lát nữa ta đưa cho ngươi lệnh bài, ngươi không cất đi vội mà lật qua lại, giả như quan sát và để cho người khác thấy được thiên phú của ngươi. Ngươi không cần thắc mắc ta tại sao lại ghi như thế, đây đều là vì ngươi. – Đỗ Phùng Nha truyền âm.
Hồng Phong thấy đầu mình xuất hiện thanh âm của người trông coi chiến đàn này mà người đó không mở miệng cũng hiểu được.
- Đa tạ. - Hắn gật đầu làm theo rồi nói lời cảm tạ và rời đi.
Còn cái tên tay sai của kẻ địch thấy được Hồng Phong chỉ có chút thiên phú này cũng không ở lại lâu, hắn tin tưởng những gì mắt mình thấy. Là trong hơn tiếng, Hồng Phong chỉ đánh đến ải thứ hai mươi hai, thiên phú đại đạo là Nhạc Vũ tứ tinh.
Hắn nhanh chân chạy về báo cho chủ tử nhà mình biết, để ngài vui sướng mà thưởng cho hắn.
Hồng Phong không tu luyện linh hồn, không cách nào biết được có người đã theo dõi mình từ sớm, mà có thì hắn cũng không quan tâm.
- Tối nay, đại nhân sẽ đến nhà, nhớ tiếp đón cẩn thận. – Đỗ Phùng Nha nhắc nhở Hồng Phong.
Thiên tài Nhạc Vũ đạo nghe vậy cũng nhanh chóng gật đầu, chạy về nhà đun nước, giữ trong một cái túi để ấm rồi chuẩn bị ấm chén và lá trà chiêu đãi nhân vật lớn.
Nổi lửa, đặt ấm nước lên trên và chờ đợi nó sôi. Hồng Phong đi lấy một cái khay, chuẩn bị sáu cái chén, một cái ấm để pha trà đem thả vào chậu đầy nước để rửa sạch đi. Phụ mẫu hắn mua về nhưng mỗi năm chỉ sử dụng có đúng một ngày, đó là vào ba ngày Tết, chiêu đãi khách nhân từ nơi xa tới.
Tết nơi này khá giống với Địa Cầu mà Hồng Phong ở trước đó về văn hóa. Có rước thần thánh thay vì thành hoàng làng, có bắn pháo hoa và đi chùa, cúng giao thừa nữa. Tết diễn ra trong ba ngày, hai ngày đầu thì Hồng Phong đi đến hai nhà ông bà nội ngoại của hắn để chúc phúc xin lộc ở quận U Việt cách u Việt hơn ngàn cây số.
Cả đi và về chỉ mất hơn tám tiếng nhờ tốc độ của Tật Phong Điêu mà gia đình hắn thuê với tu vi Tứ giai thất tinh, tốc độ lên tới hơn một trăm năm mươi cây số một giờ.
Ngày thứ ba trở về thì đều sẽ ở bên trong nhà tiếp khách tới chơi. Đó cũng là ngày đem ấm chén ra chiêu đãi khách. Khoảng cách tới Tết còn hai tháng nữa, phụ mẫu hắn thì đi làm xa, mỗi năm chỉ có thể về hai lần vào đầu năm và giữa năm.
Hắn sinh cuối tháng mười, cha mẹ không thể về thực hiện lễ nghi trưởng thành và xem hắn trở thành chiến tộc, có được thiên phú cao bao nhiêu. Chính vì thế nên hắn trước giờ đều luôn tự lập, sống một mình với hàng xóm thân thiện là gia đình Đỗ Diễm Tuyết.
- Này, ngươi đang làm gì thế? – Đỗ Diễm Tuyết không biết từ chỗ nào chạy ra vỗ vai hắn hỏi.
Nhưng cái vỗ vai của nàng nhanh hơn là lời nói, Hồng Phong theo bản năng tự vệ của mình mà bắt lấy tay nàng ta rồi khóa lại sau lưng, hai ngón trỏ và cái để trước yết hầu của nàng.
- Thả ta ra!
Nhiệt độ xung quanh tăng cao, Đỗ Diễm Tuyết nổi giận, chiến khí hỏa đạo bùng lên. Hồng Phong mới ý thức lại mình đụng phải một người không nên động.
- Ta… - Thế là hắn vội thả ra, vừa mới mở miệng định giải thích thì bàn tay của nàng đập tới, tát hắn một cái đỏ má.
Năm ngón tay in rõ trên mặt, sau đó bị chút hỏa khí của nàng ảnh hưởng mà toàn thân nóng ran, Hồng Phong ngất đi. Đỗ Diễm Tuyết thấy hắn nằm trên mặt đất không cử động, nàng cũng sợ hãi, vội lấy chân đá rồi gọi hắn.
- Này. Làm sao đấy?
Hồng Phong không lên tiếng, nàng lại gần, để tay lên mũi xem có khí thoát ra hay không. Khí có thoát, mà lại hơi nóng vì bản thân nàng vốn theo hỏa đạo, đang ở Tụ Thân nhất trọng nên không có ảnh hưởng quá nhiều bởi chính chiến khí của mình.
Nàng kiểm tra nhịp đập thì vẫn còn, mà tiếp xúc qua da này, nàng mới rõ được nhiệt độ cơ thể hắn đang nóng bao nhiêu. Độ ẩm trong cơ thể giảm xút nghiêm trọng khiến hắn ngất đi.
13
1
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
