ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 3 - Giác tỉnh Chiến phú.

Quyển 1: Xuyên không!

Hồng Phong sau khi mà dọa được Đỗ Lôi, hắn đi vào bên trong quân doanh, xung quanh chẳng có ai, bọn họ không tập trung lại khu vực giác tỉnh này, chỉ có một người duy nhất trông coi cái chiến đàn.

- Tới giác tỉnh thiên phú hả? – Tên lính canh ở đó nói vọng ra phía Hồng Phong.

- Ừ. – Hồng Phong đáp lại.

- Đọc họ tên ra đây. – Tên lính đó lạnh nhạt nói.

🔥 Đọc chưa: Vân Thiên Đế ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Hồng Phong. – Hồng Phong tới thẳng chiến đàn rồi nói.

Binh lính ngồi ở bên đó canh trừng chiến đàn thấy Hồng Phong đi tới, hắn chỉnh lại bộ quần áo, lấy sổ sách ra rồi lật đến tên của Hồng Phong, tay cầm bút rồi chuẩn bị ghi khi mà hắn tiến đến lên trên chiến đàn.

Trên cuốn sổ đó ghi tên, thời gian lên đàn và xuống đàn, số ải vượt được và đại đạo, thiên phú đại đạo là hết. Hồng Phong vừa mới bước lên, binh lính ghi lại thời gian là 14h27’ hắn lên đài.

Sau đó thì Hồng Phong thấy được bản thân mình rời vào bên trong thế giới ảo chiến, trước mặt hắn xuất hiện một kẻ địch, Hồng Phong không biết bản thân mình thích vũ khí nào nên thử dùng chiến khí ngưng tụ kiếm.

Cầm thanh kiếm lao lên, Hồng Phong lướt qua bên cạnh rồi xoay người chém bay đầu kẻ địch đầu tiên. Cảm thấy thanh kiếm này không thích hợp với hắn, Hồng Phong bỏ kiếm dùng đao, vượt qua ải hai, thương vượt ải ba, kích vượt ải bốn, rìu vượt ải năm,…

Thập bát ban vũ khí, Hồng Phong chẳng ưa được cái nào. Hắn bắt đầu nghĩ ra mấy món vũ khí mà vô cùng hiếm từng xuất hiện ở bên trong thế giới tiểu thuyết mà Hồng Phong từng đọc.

Sáo, bút,… mấy vật dụng cần thiết thì Hồng Phong đều sử dụng hết.

Tên lính ở bên ngoài không thuộc bất cứ thế lực nào trong Đỗ gia, bọn hắn là một phe trung lập, được Đại Tướng Quân u Việt, Đỗ Long Oản đứng đầu. u Việt là một quận của Đại Việt, nơi đây rộng lớn, từ lịch sử kể lại thì Đại Việt Long Đế thống nhất rồi phân chi họ Đỗ Hoàng tộc sang khu phía Bắc, nơi tuyết phủ quanh năm sinh sống.

Cũng đều là khí hậu thay đổi nên vùng u Việt đây mới bị tuyết phủ dày đặc như này. Trước đó thì đây là vùng đồng bằng vàng ươm, thẳng cánh cò bay. Mà giờ thì khu vực này đã trở thành một khu vực đắc địa, dễ thủ khó công vì ở bên trong khu vực tuyết lớn, nhiệt độ thấp, ít người dám vào.

🔥 Đọc chưa: Vạn cổ đệ nhất Đế Tôn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Khu vực này thì chấp cả đám người tu vi cấp bậc so với Đại Tướng quân đó cũng không thể vào được. Vì gia chủ đời gần nhất đã bày trận làm toàn bộ khu vực xung quanh Đỗ gia này giảm nhiệt vô cùng nhiều có thể trong một giây đóng băng người thưòng.

Một loạt trận phù được gia chủ làm ra rồi phân phát cho tộc nhân, trận phù có liên quan tới trận mà gia chủ đó bố trí, người sở hữu không ảnh hưởng đến nhiệt độ khi đứng ở bên trong khu vực.

Binh lính này nhìn Hồng Phong dùng đủ loại vũ khí vượt ải như thế, hắn nhíu mày, đồng thời cũng cười nhạo hắn ngu ngốc, sử dụng một loạt vũ khí, không chọn ra một cái duy nhất để luyện tập làm quen với nó khi mà chiến đấu trong ảo cảnh này.

Đây là cơ hội mà ít ai có được lần hai.

- Đúng là tên ngốc. – Thanh niên lính canh nói.

Hồng Phong cũng không có nghe thấy tên lính này nói xấu mình, hắn nghĩ xem nên sử dụng vũ khí gì gắn bó mình suốt quãng đường còn lại thì hắt hơi một cái.

- Đứa nào nói xấu không biết. – Hồng Phong chửi thầm một câu.

Hồng Phong suy nghĩ, ải thứ hai mươi ba xuất hiện, hắn nhớ đến còn một món cuối cùng chính là đàn. Đàn thì có rất nhiều loại, đàn phổ biến nhất mà Hồng Phong biết đến là độc huyền cầm, đàn bầu. Còn về cách chiến đấu thế nào thì Hồng Phong hắn không rõ.

Hắn ngưng tụ đàn tranh trước, thử xem mình có hợp hay không, vì hắn chẳng biết tý gì về đàn bầu, đàn tranh có thể chỉ cần gảy đàn là có thể tấn công.

Mà Hồng Phong cũng nghĩ sau này bản thân có thể tấn công, phòng thủ và thậm chí là có thể tăng phúc cho những người khác từ đàn nên hắn quyết định lựa chọn đàn làm vũ khí chủ đạo.

Ngưng tụ ra đàn tranh, Hồng Phong gảy một dây, một sợi chiến khí như mũi tên bắn thẳng về phía địch nhân.

Gảy hai dây thì có một cái tên to hơn cái trước bắn ra. Ba dây thì mũi tên trở thanh một thanh dao găm nhỏ. Cứ thế đến mười tám dây, chiến khí hóa thành đủ loại trong thập bát ban binh khí.

Hồng Phong gảy lại tiếp một lúc thì kích thước của nó ở mức một dây là bằng que tăm, mười tám dây sẽ trở thành kích thước bình thường của từng loại vũ khí. Hồng Phong cũng cảm thấy được thú vui bắt đầu từ đây, y nhìn đám địch nhân rồi xuất hiện, tốc độ gảy đàn của hắn vô cùng nhanh, trượt một phát thôi là đã có mười tám thanh vũ khí, kích cỡ từ nhỏ nhất đển lớn nhất đều hiện.

Kẻ địch của Hồng Phong đều bị ít nhất là hai đến ba thanh vũ khí là có thể tiêu diệt. Không hề có chút khó khăn, dù tốc độ lao đến của kẻ địch điên cuồng bất chấp làm Hồng Phong cũng không có yên bình ngồi gảy đàn được.

Y liên tục di chuyển, cầm đàn trên tay và gảy ra vô cùng nhanh, mỗi lần dừng lại là Hồng Phong hoàn toàn có thể sử dụng thân thể này mà tránh thoát linh hoạt. May ra cái thân thể nhỏ bé được một cái lợi này làm Hồng Phong cảm thấy cũng rất được.

🔥 Đọc chưa: Vạn Cổ Tối Cường Tà Vực ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Vượt qua từng ải, từng sợi chiến khí từ bên trong trận đồ này xuất hiện rồi tiến vào bên trong đan điền của Hồng Phong, chỉ cần Hồng Phong rời khỏi ảo cảnh này thì chắc chắn sẽ trở thành chiến tộc. Thế giới đan điền của Hồng Phong sẽ có thể cân cả một Thánh quốc nếu được thiên phú cao nhất.

Thiên phú chiến tộc so với chiến phú đại đạo là hoàn toàn khác nhau, chiến tộc là về thế giới rộng lớn bao nhiêu và nhận được bao nhiêu lợi ích. Còn thiên phú đại đạo quyết định ngộ đạo nhanh bao nhiêu, cả hai phải tăng trưởng càng mạnh thì mới được trở thành một cường giả được.

Hồng Phong vượt qua ải thứ bốn mươi, quân số ngày càng đông, mỗi ải lại có một tướng lĩnh để làm ải đột phá, hiện giờ là một tướng lĩnh xuất hiện, khuôn mặt cùng với một số khác như giáp, vũ khí đều chi tiết đến từng sợi lông tóc.

Khuôn mặt người này làm Hồng Phong nghĩ đến một người, một viên đại tướng của Đại Việt được Đại Việt Long Đế mượn hồn bày ải. u Đặng tướng quân của quận Mân Việt. Các đại tướng quân đó đều được người dân tôn vinh tạc tượng ở Kinh thành.

Những tượng đài tinh thần bất tử, chỉ là bọn họ đều đã chết, vì mấy người ở các vực khác tiêu diệt, mấy vực đó cũng đã sơ bộ xâm nhập vào lục địa và chuẩn bị đánh Đại Việt của Đỗ gia tan nát.

Mà nội bộ cũng không có đoàn kết, dưới thời của Đại Việt Sơ Đế thì người dân cũng đã tan đàn xẻ nghé, triều chính loạn lạc. Quần thần vì bất mãn với Sơ Đế nên đều cáo lão hồi hương, thậm chí là rời triều đình, không tham gia dẹp loạn hay nổi loạn.

Long Đế là trước thời Sơ Đế nên có thể coi Sơ Đế là triều đại họ Đỗ thống trị cuối cùng, giờ vẫn đang rơi vào loạn thế, các nhà đều đang lục đục chuẩn bị để nổi dậy giành lại quyền.

- Ngươi phải nhớ, ta cho ngươi qua bên này thì chắc chắn là ngươi sẽ phải thay ta cai trị Đại Việt, nhớ trở thành vị vua tốt, nếu ngươi không làm được thì cũng không đáng sống. – Một người đứng trong ánh sáng vàng thực hiện giao kèo với Hồng Phong.

Người đó để Hồng Phong có cơ hội sống, còn hắn thì phải đồng ý với hắn, thay hắn giữ vững giang sơn Đại Việt lúc đó, thời buổi đã thống nhất.

🔥 Đọc chưa: Đại Lục Liên Hoa ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Trong lúc Hồng Phong suy nghĩ thì u Đặng đánh đến, tay hắn cầm một thanh đao, cách không trảm làm Hồng Phong nhanh chóng phải tránh thoát mà mất một đoạn tóc.

Hắn quay người cầm đán liên tục gảy, đánh ra vô số vũ khí hư ảo màu đỏ. u Đặng cũng không cho hắn được như ý, tướng quân ra chiêu trảm đao thẳng về phía mấy cái binh khí.

Người này quá mạnh mẽ, Hồng Phong chỉ cần hơi chút lơ là đều bị uy hiếp tính mạng, y tập trung cao độ liên tục đảo mắt tìm sơ hở của u Đặng. u Đặng làm Hồng Phong phải chịu chết, liên tục rơi vào thế khó vì hắn mạnh hơn so với bình thường. Không hiểu Thủy Đế làm sao có thể đạt được thiên phú cao nhất.

Hồng Phong không hề sợ hãi, sợ hãi chỉ làm hắn càng thêm lui bước, mong muốn trở về Địa Cầu, quê nhà của hắn là chuyện vô cùng khó khăn.

Ở một nơi xa xôi ngoài tinh không kia, Một người mặc áo trắng, bên cạnh là một cô gái mặc áo lam cùng với ba bốn nam thanh nữ tú đứng sau trên một chiếc thuyền to lớn làm bằng gỗ tồn tại ngoài vũ trụ làm nó trở nên không bình thường.

- Anh, bọn họ liệu giữ được Đại Việt hay không? – Cô gái áo bào xanh lam hỏi nam nhân áo trắng.

- Anh đã làm hết sức, biết chắc bọn hắn không làm được trò chống gì nên cũng đã chuẩn bị hậu chiêu. – Bạch y nam tử này phất tay, một cái màn sáng xuất hiện trước mặt hắn, hiện ra cảnh tượng một thanh niên cầm đàn đang chiến đấu với u Đặng.

- Cậu ta sao? – Lam y nữ tử hỏi, nàng không tin được rằng chồng mình lại chọn người này. Cậu ta chẳng có điểm gì đặc biệt cả.

- Ừ, em biết là anh quen một người ở ngoài tinh không, tinh thông bói toán nên đã học lỏm đôi chút, tính ra số mệnh của anh và cậu ta có duyên nên chọn cậu ta. – Nam tử này nói xong, nữ nhân kia cũng không có hỏi thêm, nàng tin tưởng quyết định của nam nhân này là đúng đắn.

- Các con, thế nào rồi? Đã quen rồi chứ? – Nam nhân này nói với mấy người con của mình ở phía sau.

🔥 Đọc chưa: Hoa Hạc Lệnh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bọn họ giống mẹ mình, là lần đầu tiên ra bên ngoài tinh không rộng lớn này, bọn họ không cách nào tưởng tượng được ở bên ngoài này có sinh mệnh. Mà khi ra rồi, bản thân vẫn còn sống tốt thì tin chắc rằng cũng có rất nhiều sinh mệnh ngoài kia giống bọn họ, có thể tồn tại.

- Thanh kiếm của anh mới chỉ được hai viên, chúng ta sẽ đi đâu tiếp đây? – Nữ tử áo lam nói.

- Đi tìm phân thân của ta, ta đã hứa với bọn họ, giúp bọn họ sinh sống tốt trên đó. – Nam nhân này nói rồi điều khiển con thuyền rời đi, hắn có phân thân, biết được tọa độ chính xác cần dến.

23

2

1 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.