Chương 7 - Nguyệt Viên Hoa Hảo
Đến tháng 6, cháu gái thầy Chu trên lầu thuận lợi đàn được bài Grandmother's menuet, Thẩm Nghê cũng mọc ra đủ răng cối, Dương Tố đặt lịch hẹn tại bệnh viện nha khoa tỉnh làm trám răng 6 tuổi. Số xếp hàng ngày đó đúng lúc Tần Trăn thi vào đại học. Thoạt nhìn trạng thái Tần Trăn không tồi, không gấp không hoảng, buổi tối không mất ngủ, nhưng Tần Thế Hoa giống như ung dung lại âm thầm xin nghỉ hai ngày, dùng để chuyên đưa đón ba người Tần Trăn và Dương Tố.
Mọi thứ đều kết thúc suông sẻ, Tần Thế Hoa lại bắt đầu đi làm theo lẽ thường, Tần Trăn liên tiếp vài ngày đi suốt đêm suýt không về, còn Thẩm Nghê ăn gì cũng kêu có mùi kem đánh răng.
Vấn đề xuất hiện trên giấy khai báo nguyện vọng của Tần Trăn. Trước kia Tần Thế Hoa nhượng bộ để Tần Trăn học hệ tự nhiên, lần này hắn không chịu, khăng khăng muốn Tần Trăn báo ngôn ngữ văn học giống hắn, một năm sau đi du học, học xong nghiên cứu sinh rồi về, tương lai cũng tốt vì phải góp vào một viên gạch vào sự nghiệp phiên dịch tác phẩm ngôn ngữ văn học. Nhưng Tần Trăn lại không chịu, từ nhỏ Tần Trăn bị Tần Thế Hoa nghiêm khắc áp phía dưới nhìn không ít tập tác phẩm của hắn và đồng nghiệp trong ngành phiên dịch nhưng đều không hứng thú. Anh muốn học kiến trúc, trong thành phố phải có đại học chuyên ngành sở trường, Ninh Diễm có chí thú giống anh, tương lai có thể cùng nhau học.
Tuy nhiên mọi người đều không ngờ đến kết quả, Tần Trăn vô tri vô giác phát huy thất thường điểm số nằm ngoài 600, muốn học chuyên ngành kiến trúc Đại học C là nhất định không thể. Nhưng giả sử nghe kiến nghị của Tần Thế Hoa, dựa vào địa vị học thuật của hắn đả thông quan hệ, Tần Trăn vẫn có thể dựa vào quy hoạch của cha anh. Cuối cùng có thể là lòng dạ thiếu niên, Tần Trăn lựa chọn một trường học xa nhà, chuyên ngành là thiết bị vận tải và kiểm soát công trình. Dương Tố than thở với các thầy cô trong trung tâm hoạt động về chuyện này, mọi người khuyên cô nên thả lỏng tinh thần. Từ nhỏ đến lớn Tần Trăn có thể làm, học gì đều có tiền đồ cả, chẳng qua sau này đi cục đường sắt đập ray. Dương Tố vừa nghe, lại muốn lau nước mắt.
Tuy Thẩm Nghê có thể cảm giác được bầu không khí trong nhà gần đây không tốt, cái khác lại không biết gì. Mỗi ngày sáng sớm vẫn đúng giờ tập luyện như cũ, vung tay vẫy chân, làm bài tập hai giờ thì nghỉ ngơi, ăn trưa ngủ trưa, thức dậy xem sách vở ngoại khóa mà Tần Thế Hoa an bài cho bé một giờ, còn tìm chị gái nhỏ lầu trên, gần nhất nhóc đã bắt đầu theo thầy Chu luyện thư pháp bút cứng và ký họa, thời gian trôi qua cực kì phong phú.
Lúc cuối tuần Tần Trăn đưa Thẩm Nghê đi bơi như cũ, hiện tại nhóc tham gia đội ngũ huấn luyện trung tâm bơi lội kiện thân trẻ em của thành phố. Dương Tố cũng đi cùng để nhận thức nơi này, hôm sau Tần Trăn sẽ cùng bạn bè đi du lịch, sau đó chỉ có thể từ Dương Tố dẫn Thẩm Nghê đi huấn luyện. Lại nói huấn luyện viên của Thẩm Nghê rất thích bé, luôn nói với Tần Trăn rằng tương lai Thẩm Nghê thích hợp luyện bơi lội. Ngày hôm nay thấy Dương Tố lại khen một mạch, Thẩm Nghê có thể thở một hơi bơi xong tự do 100m, nói tương lai tuổi lớn một chút, luyện tim phổi cho tốt, thể năng phát triển có thể thử sức kiểm tra đẳng cấp vận động viên. Tần Trăn không coi điều này là chuyện gì, lúc đầu cho Thẩm Nghê bơi lội với anh là để rèn luyện thân thể, tương lai Thẩm Nghê muốn làm cái gì, Tần Trăn cho rằng phải tôn trọng ý nguyện của bé.
Kết thúc huấn luyện, Tần Trăn đi với Thẩm Nghê vào phòng tắm vòi sen. Sau khi Thẩm Nghê càng ngày càng quen thuộc với anh thì đặc biệt thích làm nũng, hai ba bước là có thể tới nơi, không phải ồn ào chân nặng chính là mệt nhọc muốn ôm, Tần Trăn thiếu chút nữa bị cầu khẩn mà thỏa hiệp, huấn luyện viên tới đùa nhóc muốn thầy ôm em không, ném em trong nước luôn. Thẩm Nghê le lưỡi nói tạm biệt với hắn, nháy mắt không thấy bóng dáng. Tần Trăn đành phải chạy chậm theo.
Trên đường về nhà, Tần Trăn dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, không nói gì. Thẩm Nghê ngồi trên đùi Dương Tố kéo tay Tần Trăn đếm rồi chọc đường vân tay, lòng bàn tay Tần Trăn bị cào đến tê ngứa, mở mắt ra trừng nhóc.
Thẩm Nghê bóp cái rồi cười, hỏi anh, "Gần đây nhìn tâm trạng của cậu và ông cậu không tốt, tại sao dzậy?"
"Không có không tốt, đừng có đoán mò." Tần Trăn không nghĩ tới Thẩm Nghê có thể cảm giác được người lớn không vui, nhéo nhéo tay Thẩm Nghê, lại liếc mắt nhìn Dương Tố, trong lúc nhất thời không biết trả lời thế nào, liền đánh trống lãng cười ha ha.
Anh nhớ lúc trước nói chuyện với huấn luyện viên ở hồ bơi, quay đầu hỏi Thẩm Nghê, "Cậu hỏi con nè, tương lai lớn lên con muốn làm gì?"
Thẩm Nghê hỏi lại anh, "Lớn lên cậu muốn làm gì?"
"Cậu à?" Tần Trăn vậy mà phát hiện rất khó trả lời vấn đề mình nói lên. Từ nhỏ điều kiện sinh sống đãi ngộ, một đường trôi chảy lớn lên, phần lớn quyết định đều thuận theo tự nhiên mà làm. Chọn tiểu học bởi vì gần nhà, chọn trung học vì căn tin ngon, kết bạn vì chí thú hợp nhau, muốn học kiến trúc chẳng qua bởi vì bản thân không muốn đi làm theo an bài của Tần Thế Hoa, lúc đó không có ý tưởng lại nghe Ninh Diễm nói chuyện chí hướng của cậu ta.
"Vì chủ nghĩa xã hội góp một viên gạch." Anh đành phải trả lời có lệ.
Dương Tố đang muốn liếc con trai mình, chỉ nghe thấy Thẩm Nghê khen ngợi tự đáy lòng rằng, "Cậu thật lợi hại!"
Kỳ thực Thẩm Nghê căn bản nghe không hiểu, nhưng cảm thấy việc mà Tần Trăn muốn làm nhất định lợi hại, thế là bắt đầu nói bản thân, "Lớn lên con phải làm ông bố tốt."
Dương Tố kinh ngạc, "Làm gì?"
"Sau này con làm bố rồi, con sẽ làm đồ ăn ngon cho con con nè, mua đồ chơi, dẫn nó đi dạo, thay nó đắp chăn, kể chuyện cho nó, để nó đi dọn gạch lợp ngói giống cậu nhỏ." Thẩm Nghê càng nói tiếng càng nhỏ, có chút thẹn thùng không hiểu lắm.
Dương Tố nghe xong vui lắm, Tần Trăn cũng nghiêng đầu hé miệng cười, chỉ có Thẩm Nghê chả hiểu mô tê gì cả.
Về nhà ăn cơm tối xong, Dương Tố và Thẩm Nghê chân trước chân sau đều làm ổ trong phòng Tần Trăn.
Dương Tố vào giúp Tần Trăn thu dọn hành lí, cứ nhắc đi nhắc mãi chú ý an toàn. Thẩm Nghê thì cầm quyển sổ nhỏ ngồi trên chăn Tần Trăn đọc thuộc lòng bài thơ mà Tần Thế Hoa an bài. Tần Thế Hoa cũng đi đi lại lại mấy lần, hỏi Thẩm Nghê nhớ kĩ chưa làm lá chắn, kỳ thực là nhìn con trai mình dọn dẹp thế nào. Chỉ là thiệt cho Thẩm Nghê mỗi lần đều lắc đầu đáng thương.
Hơn nữa giờ qua đi, Tần Trăn kéo hành lí lại, quay đầu nhìn Thẩm Nghê, "Con làm sao ngốc như vậy, cậu nghe không mà nhớ hết rồi."
Thẩm Nghê tủi thân lắm, đưa quyển vở ghi rõ ghép vần lật qua trang, "Tên thơ này quá dài luôn á!"
Tần Trăn thò đầu nhìn, thơ khá đơn giản, chữ lạ cũng ít, tên là "Hàn đông lang tức tịch vi thi tương tống, nhất tọa tận kinh, tha nhật dư phương truy ngâm..." phía sau còn nhiều chữ, Tần Trăn lười đọc, anh chống nền nhà đứng dậy, chìa tay kéo Thẩm Nghê xuống, "Đi thôi, cậu dẫn con đi tìm ông cậu lý luận."
"Vâng!"
Thẩm Nghê cảm thấy ngày hôm nay cực kì vui vẻ.
32
0
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
