ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 13 - Nguyệt Viên Hoa Hảo

Nói đến Tần Trăn đi làm công ty tư vấn chính là đàn anh khóa trên của anh lôi kéo mọi người gia nhập mà thành lập nên. Lúc đầu trên danh nghĩa chỉ là vì nhân tài cao học tinh anh học giỏi sáng lập căn cứ thực tiễn, không biết đàn anh từ nơi nào lôi kéo quan hệ, hắn ngậm miệng không chịu nói nhiều, chỉ nói mọi người nỗ lực phát triển làm việc làm ra tới thành tích thực tế. Rốt cuộc cố gắng làm quen gần một năm, cùng Đại học C bao gồm phương diện chuyên ngành đạt thành công ty thiết lập hạng mục hợp tác "xí nghiệp sinh viên thực tập và khoa học kỹ thuật nở trứng", cuối cùng cũng phát triển đi vào quỹ đạo.

Lần này hạng mục ảnh hưởng đánh giá trong tay Tần Trăn kết thúc sớm hơn anh dự liệu nhiều, độ hoàn thành cũng coi như hài lòng, học trưởng vung tay lên, cho phép đoàn đội trung tâm đứng đầu của Tần Trăn thêm tiền thưởng phê nghỉ. Tất cả mọi người vui vẻ, Tần Trăn càng vui hơn, xế chiều hôm đó đã thu dọn đồ đạc về sớm. Mọi người kinh ngạc, đàn anh lộ ra nụ cười bí hiểm, lập tức có cô nàng nắm lòng ngay: "Lẽ nào cậu ta có bạn gái? Nhưng em ít thấy cậu ấy gọi điện thoại trong thời gian làm việc."

🔥 Đọc chưa: Triều Thấp ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Đàn anh mới công bố chân tướng, "Cậu ta về nhà thay đồ đón cháu trai tan học."

Vừa nghe nguyên nhân như vậy, mọi người nhao nhao trách cứ đàn anh cố làm ra vẻ huyền bí, vừa đồng tình với Tần Trăn, nói đến mấy đứa nhỏ nghịch ngợm của thân bằng hảo hữu của mình đó gọi là đau đầu.

Tần Trăn trở về chỗ mình ở thu dọn đồ dùng hằng ngày và đổi giặt quần áo, sau đó lái xe đi trường học Thẩm Nghê. Điện thoại Thẩm Nghê bị Tần Thế Hoa thu, chỉ cho phép sau khi tan học và cuối tuần sử dụng, Tần Trăn không thể không gián tiếp liên lạc với Chu Thái Mão.

Gần nhất Thẩm Nghê hầu như không có thời gian chơi bóng, làm lớp tốt nghiệp bọn họ đã được mời thi đấu kịch nói tiếng anh lần cuối. Vì lý do công bằng, ban phụ trách và ban đảm nhận cách xa nhau, sân cung cấp cuối cùng rơi vào trường học Thẩm Nghê. Cũng bởi vì như vậy, chủ nhiệm lớp ra mệnh lệnh tử chí ít phải bắt được thành tích trước ba. Làm nhân viên tham gia diễn xuất bên trong nên gần đây Thẩm Nghê bận đến nỗi sứt đầu mẻ trán. Mỗi đêm tự học đều dùng để tập luyện, càng không cần nói đến thời gian tan học chơi bóng. Vì vậy khi Chu Thái Mão vui mừng hớn hở đi tới cạnh cậu, vung vẫy điện thoại nói, "Cậu nhỏ của cậu tới đón cậu kìa", Thẩm Nghê sắm vai nhân vật Lavasel đang luyện tập bước nhảy với nhân vật nữ chính Matilde.

Tuần trước lúc cậu và Tần Trăn gọi điện đã đề cập đến việc này, nhưng nghĩ đến Tần Trăn không biết buổi tối cậu cũng phải luyện tập. Vì vậy đến sớm chút rồi, Thẩm Nghê rơi vào xoắn xuýt, cậu một chút cũng không muốn Tần Trăn chờ cậu nhưng lại không muốn dưới con mắt mọi người mà đi. Trải qua giãy dụa kịch liệt, Thẩm Nghê vỗ bàn đứng dậy, đang ấp úng muốn tìm lý do trốn thích hợp, cuối cùng lại bị một cậu thành thật ở đó của giáo viên tiếng Anh ấn trở về chỗ rồi.

🔥 Đọc chưa: Dã Tâm Của Nam Nhân ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nhưng Chu Thái Mão là từ lớp bên cạnh nhờ tới, làm tổ nhỏ cuối cùng diễn tấu piano đoạn kết thúc, nhiệm vụ tập luyện của cô cũng không khẩn trương. Vì vậy nói cười với vẻ mặt đã thực hiện được mà vẫy tay tạm biệt Thẩm Nghê.

Tần Trăn vẩy điếu thuốc ngồi trong xe chờ Thẩm Nghê, anh không thể không nghĩ đến Thẩm Nghê đối với mình có ỷ lại quá mức hay không. Nhưng luôn cảm thấy tuổi của cậu còn nhỏ, trong nhà lại chiếu cố bảo vệ thật tốt, dính người đúng là bình thường, huống chi bản thân cũng cam tâm tình nguyện thân cận như vậy. Trong tiềm thức cho rằng dù cho Thẩm Nghê nghĩ muốn cái gì hoặc muốn làm gì đều tận khả năng thỏa mãn cậu. Hình thức ở chung như vậy, tóm lại Tần Trăn không phát giác ra sai lầm chỗ nào.

Chu Thái Mão xa xa thấy xe Tần Trăn, chạy chậm tới gõ cửa sổ xe ra hiệu, vào ngồi phía sau, "Anh ơi, quá giang xe."

Tần Trăn chỉ thấy mình cô, "Thẩm Nghê đâu?"

"Diễn kịch, nhanh lắm, nhiều nhất nửa giờ."

Tần Trăn gật đầu, nhớ tới Thẩm Nghê đã từng đề cập qua, là mình sơ sót, lại hỏi: "Diễn thế nào?"

"Không được tốt lắm, con gái thầy toán học lớp bọn họ không nên diễn nữ chính, chân đều giẫm Thẩm Nghê muốn sưng lên." Chu Thái Mão nói mà bản thân trước cười rộ lên. "Thẩm Nghê vì mặt mũi nữ sinh đó cũng không tiện nói rõ, ở trong trường học chỉ chịu nhảy hai ba lần, nói là luyện lời kịch quan trọng hơn, mọi người về nhà mỗi ngày luyện bước nhảy là được. Mấy ngày nay đều là dì Dương nhảy vói cậu ấy, cực kì thú vị."

Tần Trăn suy nghĩ dáng vẻ Dương Tố và Thẩm Nghê khiêu vũ, không khỏi cảm thấy thú vị, "Vậy em diễn nhân vật gì?"

🔥 Đọc chưa: Ma Đạo Tổ Sư ( Vong Tiện)*(Hi Trừng). ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Em nối cảnh mà thôi, cuối cùng đánh đàn."

"Cấp bao nhiêu?"

Chu Thái Mão hừ anh, "không phải người chuyên nghiệp mới nói như vậy."

Tần Trăn cười rộ lên, "Khi em còn nhỏ anh thường nghe, mấy năm nay ít nghe. Sang năm thi nghệ thuật à?"

"Dạ, cao đẳng vẫn có hy vọng, nhưng em muốn học với Thẩm Nghê, cậu ấy định thi đi nơi khác, em phải cố gắng nhiều, thật đáng ghét." Chu Thái Mão chống đệm thở dài, bất đắc dĩ nhún vai.

🔥 Đọc chưa: Đại Thúc Ngự Lang Chiến ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tần Trăn ngẩn ra, Thẩm Nghê chưa từng nói kế hoạch thế này với anh, nghĩ đến Tần Thế Hoa cũng không biết rõ, bằng không trong nhà thế nào cũng có ý kiến. Nhà trung học này là trường học cũ của Tần Thế Hoa và Tần Trăn, thầy giáo và thiết bị, tài nguyên dạy học đều không tồi, theo lý thuyết Thẩm Nghê sẽ không có gì không hài lòng, "Nó nói cho em à?"

Chu Thái Mão gật đầu, "Dạ."

"Nó chưa đề cập gì trong nhà cả."

"Em cũng là mấy ngày hôm trước nghe chủ nhiệm tìm cậu ấy nói chuyện, hỏi vì sao không muốn viết thẳng bày tỏ chí nguyện trường cao đẳng, truy vấn phía dưới mới biết. Khoảng chừng vài ngày, điện thoại phòng làm việc sẽ gọi đến trong nhà." Chu Thái Mão nói xong nhìn thấy sắc mặt khó coi của Tần Trăn, lại cẩn thận từng li từng tí mở miệng: "Cậu ấy nhất định có ý nghĩ của mình, mọi người có thể hỏi chút."

Tần Trăn ừ một tiếng, không lại nói tiếp.

🔥 Đọc chưa: [Tam Quốc Đồng Nhân] – Chu Lang Cố ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Chu Thái Mão suy nghĩ nhiều lần, lại bổ sung: "Có thể đừng nói là em nói cho anh biết được không, anh trước tiên tâm sự, lại quanh co lòng vòng hỏi cậu ấy, em sợ cậu ấy không vui."

Tần Trăn cảm thấy Chu Thái Mão lo lắng hơi buồn cười, "Nó rất dễ dàng không vui à?"

"Có đôi khi, chẳng qua em nhìn cậu ấy ở nhà không như vậy." Chu Thái Mão càng nói trong lòng càng phát ra hoảng sợ, luôn cảm giác mình nói bậy rồi, nhưng lại không biết ở chỗ nào. May mà Tần Trăn không nói nữa, trong lúc nhất thời thùng xe rộng rãi rơi vào im lặng.

17

0

1 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.