Chương 36 - Chế đường
Nhìn thấy một đống lớn trái hồng mật hắn cũng không có nghỉ ngơi màu bắt đầu chuẩn bị công tác nấu đường.
Làm đường bằng trái cây Ngạo Thiên không hề biết, nhưng làm đường bằng mía thì hắn đã xem qua trên tivi và mạng xã hội.
Làm đường bằng mía theo kiểu truyền thống đó chính là tước vỏ mía,nghiền nhỏ, ép nước, lọc và cuối cùng đun hỗn hợp nước mía trên lửa, cho đến khi nào nước mía kẹo lại và chuyển thành màu nâu đỏ thi bắt xuống để nguội, sau đó đem giã nhỏ sản phẩm thu được người ta gọi đó là đường nâu
Dưới bao nhiêu ánh mắt mong đợi của tộc nhân, Ngạo Thiên bắt đầu chỉ đạo luyện đường.
Đầu tiên là dùng một một cái nồi lớn, rồi cho quả Hồng mật vào, sau đó dùng tay tách hạt quả Hồng mật ra. Phần thịt rất ngọt và nhiều nước, nhưng phần hạt bên trong thì cực đắng, nếu không loại bỏ hạt trước khi nấu thì hắn là một thảm họa thực phẩm mất.
Một đống lớn quả Hồng mật đủ chia cho 3 nồi lớn, mọi người cùng nhau hợp sức chung tay làm việc, chừng hai giờ sau toàn quả đã hoàn toàn tách hạt.
Tiếp theo đó là dùng tay bóp nát nghiền nhỏ phần thịt, nhất thời bên trong nồi là một chất lỏng sền sệt, nhày nhụa không khác gì một nồi cháo heo, ai nhìn cũng phải khiếp hãi.
Một số tộc nhân đã nhăn mặt, đồng thời có ý định là sẽ không ăn cái món ăn mới này, vì nó nhìn thật kinh khủng.
Mặt kệ những biểu cảm kia, Ngạo Thiên vẫn tiếp tục công việc của mình. Hắn dùng một tấm vải lớn, sau đó bắt đầu vắt nước, lọc tạp chất. Dưới ánh lửa bập bùng, mọi ánh mắt đều tập trung vào hắn.
Sau khi lọc tạp chất,sản phẩm thu được chỉ còn được một nồi mà thôi, số lượng như thế là không tệ rồi.
Sau đó Ngạo Thiên bắt đầu đun hỗn hợp kia trên lửa đồng thời cho người không ngừng khuấy đều chất lỏng trong nồi kia.
Mặt khác hắn cho một vài tộc nhân chuẩn bị nơi làm nguội nước đường, bọn họ lấy ra mấy chiếc chậu sau đó rửa thật sạch qua một lần rồi hung cho khô. Hắn còn thoa vào một lớp mỡ mỏng để tránh làm dính đường vào trong chậu. Cũng phải nói qua trong suốt thời gian mùa khô hắn đã rèn được rất nhiều vật dụng cho các tộc nhân "thìa, dao, nồi, chậu, ......"
Chừng 30 phút sau, nồi nước đường kia bắt đầu sôi lên, tiếng ùn ục, từng bọt khí nổi lên, dưới ánh mắt chờ mong của mọi người, dung dịch kia bắt đầu cạn gần, ngày càng cô động đặc quánh lại.
Thủ lĩnh đang làm gì vậy. có một tộc nhân thắc mắc
“ chúng ta làm Đường!” Ngạo Thiên trả lời.
“ Đường! Đường là gì?” lại có người thắc mặt.
“ Muối mặn, Đường ngọt! ăn giống mật!” Ngạo Thiên cũng rất thoải mái đáp.
“ ồ! Cả bọn cùng ồ lên một tiếng, quả thật mật trong bộ lạc rất ít,hiếm khi được sử dụng, nhưng mỗi lần nấu thức ăn cho mật vào ăn sẽ rất ngon.
Dung dịch không ngừng cạn dần, chúng quánh lại với nhau, nàu nâu đỏ cũng dần hiện ra, ngay lúc này Ngạo Thiên tắt bếp, rồi cho cái chất sền sệt kia vào những chiếc chậu đã đặt sẵn.
Chừng 10 phút sau đường trong chén cũng bắt đầu nguội dần bắt đầu cô đặc.
Ngạo Thiên là người đầu tiên nếm thử, hắn bẻ một mảnh nhỏ rồi cho vào miệng.
Cảm nhận mùi vị quen thuộc, hốc mắt hắn thoáng đỏ lên, nó ngọt, mùi hương vị rất khác đường mía, nhưng nó chính là đường.
Đám tộc nhân cũng tò mò bắt đầu ăn thử, ai cũng trợn mắt và há miệng nói rất ngon. Ngay cả những tên lúc đầu có ý định không ăn cũng mặt dày tới liếm láp chút ít.
đêm hôm nay là một đêm khó ngủ với tất cả mọi người. Đường dùng rất tốt, rất ngọt, rất ngon. Nhưng đường cũng là một chất kích thích thần kinh ở mức độ nhẹ.
Đối với người hiện đại mà nói, sử dụng đường là một chuyện bình thường, thế nên sự kích thích này không hề hoặc xảy ra.
Ngạo Thiên không hề để ý đến chuyện đó, thậm chí hắn còn không biết đường kích thích thần kinh. ( tăng động, phấn kích, khó ngủ).
Thế vậy mà Ngạo Thiên còn nấu ba nồi nước đường thật lớn để mọi người trong bộ lạc cùng nhau giải khát chia sẻ món ngon.
Tuy đường trái Hồng mật không có ngon bằng mật ong, thế nhưng bù lại là có thể cung cấp số lượng lớn, nên Ngạo Thiên rất mạnh tay trong việc tiêu xài tưởng thưởng cho các tộc nhân. Và đó cũng là thảm họa cho cho tộc nhân của hắn tối nay.
Đêm thời đại nguyên thủy, chính là một màng đêm tĩnh mịt, bên ngoài toàn là âm thanh của côn trùng, có đôi khi lại vang lên những tiếng rống của hung thú. Thông thường vào cái giờ này, tộc nhân bộ lạc hết chín phần đều đi ngủ, nhưng hôm nay thật khó để bọn họ chìm vào giấc ngủ như mọi khi.
67
5
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
