ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 7 - Cùng loài

- Cũng nên cảm ơn tôi đi chứ?

Có một giọng nói lạ từ cánh cửa. Cô hướng ánh mắt ra. Còn hắn thì lập tức xoay người, tung ra một cú đấm.

Bộp!

🔥 Đọc chưa: Ôsin Nổi Loạn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Những ngón tay đỡ lấy nắm đấm của hắn. Cô giật mình. Đình Phong sao vậy? Chưa kịp hiểu chuyện gì thì hắn đã ngả ra cười, rồi người kia cũng cười theo. Thế là cả hai như bạn lâu năm không gặp, ôm nhau, vỗ lưng rồi cười thành tiếng.

- Thiếu gia, người này là? - Cô ngơ ngác.

- Là bạn của hắn, tôi là Lục Duy, đồng thời cũng là người đã cứu cô ban nãy.

Cậu trả lời thay hắn. Lúc này cô mới để ý, cậu ta... có mái tóc màu bạch kim, và đôi đồng tử đỏ, như lần đầu gặp thiếu gia. Hắn nhìn cô, giới thiệu:

- Cô thấy đấy, Lục Duy cũng là ác quỷ như tôi. - Hắn nhún vai.

🔥 Đọc chưa: Cô Nàng Xui Xẻo ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Anh trai, anh không ngại nói ra điểu đó sao? - Lục Duy đẩy tay hắn.

- Không sao. Quên chưa kể với em, đây là người hầu của anh, là người anh đã lập khế ước.

- Ra là anh đã có người để lập khế ước rồi... - Cậu nói với vẻ sầu não.

- Từ từ từ, đợi đã đợi đã. - Cô giơ hai bàn tay ra ngăn cuộc trò chuyện, rồi ngẩng lên, nhướn mày - Hai người vừa nói..."anh trai"?

- Ừ, là anh em kết nghĩa. - Lục Duy bá cổ Đình Phong.

Cô ồ một tiếng. Nhưng nhanh chóng lấy lại các câu hỏi còn vướng mắc của mình.

- Sao anh biết tôi? - Cô hơi nghiêng đầu.

- Lúc mưa, tôi là người đã va vào tay cô làm mấy hộp trà rơi xuống. Tại tôi nên cô mới phải lao ra đường và xém bị xe tông đấy, thật xin lỗi. - Cậu cúi đầu.

🔥 Đọc chưa: Chuyện tình sơ mi ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Không sao không sao - Cô xua tay - Dù sao anh cũng đã cứu tôi mà? Ơ, khoan. Không phải anh đã hiện nguyên hình là quỷ để cứu đấy chứ?

- Yub!! - Cậu trả lời siêu tỉnh.

Cốp! Hắn vung tay rồi hạ xuống mục tiêu là đỉnh đầu của Lục Duy.

- Ui da... - Cậu ôm đầu.

- Sao dám hiện nguyên hình! - Đình Phong mắng.

🔥 Đọc chưa: Vẫn Có Một Người Đợi Em Nơi Cuối Con Đường ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Chứ lúc đó nếu em không hiện nguyên hình có mà trời mới cứu được cô ta! - Lục Duy cãi lại.

Hai người kia im lặng, được một hồi, cậu nói tiếp:

- Với lại, ngay từ đầu em đã là ác quỷ rồi, sẽ không thành người được cho tới năm tròn mười sáu tuổi khi chưa lập khế ước, anh không biết sao? Năm nay em mười bảy tuổi rồi đó!!!

Câu cuối cậu gào lên. Tội nghiệp thằng bé, cô và Đình Phong lắc đầu xót xa. Cô cũng mười sáu tuổi rồi chứ có ít đâu..., thế mà vẫn chui vô lớp của hắn ngon lành.

- Nhắc mới nhớ, - Cô reo lên - Lúc tôi gặp Lục Duy thì hình như cậu trùm kín mít nhỉ?

Cậu gật gật đầu.

🔥 Đọc chưa: "Bạn Thân Là Con Trai" ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Sao em không kiếm ình một con người để lập khế ước? Ai cũng được mà? - Đình Phong hỏi.

- Em cũng muốn lắm chứ... Nhưng tổ cha cái ông quỷ thần nào lập ra cái luật kỳ quặc này! - Cậu hùng hồn - Gì mà ác quỷ không được ra ngoài vào ban ngày chứ! Gì mà chỉ chiều xuống ác quỷ mới có thể đi lại chứ! Lại còn phải núp dưới bóng râm, không được đi tới chỗ có ánh nắng mặt trời! Làm người ta thật bực mình! Hừ! - Lục Duy giậm mạnh chân xuống sàn, người hừng hực khí thế.

Chậc..., thằng nhóc...!

8

0

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.