ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 2 - Chợ cá

"Được, ta đi liền bây giờ." Bách Bối Bối rất nhanh đồng ý, dặn dò đệ đệ mấy câu liền đi đến chợ cá.

Thấy thế, Phùng thị vui mừng cười cười.

Trong khoảng thời gian này Bách Bối Bối không muốn đi ra ngoài, Phùng thị lo lắng nàng sẽ buồn sinh ra bệnh, hôm nay thấy nàng ra ngoài còn đến chợ cá giúp đỡ, rất là cao hứng.

Bách Bối Bối vừa đi đến chợ cá vừa tìm kiếm trong đầu tin tức liên quan tới chợ cá, trong ấn tượng, mỗi lần họp chợ cá cũng phải đến trưa.

Mỗi khi có chợ cá, trời còn chưa sáng bên bờ đậu đầy xe ngựa, thậm chí, có người đến trước buổi tối tới xếp hàng, vì để có thể mua được cá tốt nhất, những người này nếu không phải là người của các tửu lâu lớn trong thành trấn thì cũng là người làm thu mua của các gia đình giàu có trong thành trấn, đều là các khách hàng lớn của hương thân.

🔥 Đọc chưa: Tà Vương Độc Sủng : Phúc Hắc Nghịch Thiên Đại Tiểu Thư ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Mà những gia đình nhỏ lẻ tẻ, tỉ như phiên chợ nhỏ hoặc quán rượu nhỏ, ngày bình thường lại là muốn các hương thân đưa hàng tới tận nơi.

Đương nhiên, cá được đưa tới tận nơi đều là bắt gần bờ, chủng loại ít không nói, kích cỡ cũng nhỏ.

Chợ cá bắt đầu từ giờ Mão một khắc, một tiếng chiêng đồng, toàn bộ chợ cá thoáng chốc sôi nổi hẳn lên, tiếng người huyên náo, ngựa xe như nước, tràng diện tương đối đồ sộ...

Bách Bối Bối vừa đi ra xa mấy chục mét, đột nhiên nghe được tiếng cầu cứu yếu ớt, đứt quãng làm Bách Bối Bối dừng chân lại.

"Cứu... Cứu... Cứu... Mạng..."

Bách Bối Bối theo tiếng nhìn lại, thanh âm này giống như từ phía trước biển truyền ra, tập trung nhìn vào, nhìn thấy rõ ràng có thân ảnh nhỏ bé đang đạp nước trong biển.

Bách Bối Bối không cần nghĩ ngợi chạy đến bờ biển, tung người nhảy vào trong biển hướng thân ảnh nhỏ bé kia bơi tới.

Bách Bối Bối vừa mới bơi tới thân ảnh nhỏ bé kia, thân ảnh nhỏ bé kia giống như đỉa hút máu, dùng cả tay chân treo ở trên người nàng.

Bách Bối Bối không có phòng bị, thân thể chìm xuống, miệng sặc nước biển.

Thân thể Bách Bối Bối vốn cũng không khỏe mạnh, lại bị một người cuốn lấy như vậy, nàng rất lo lắng là mình cùng hắn sẽ chôn cùng.

🔥 Đọc chưa: Phượng Hoàng Vu Phi (Mộc Tử Linh) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bách Bối Bối thở không ra hơi kêu lên: "Ngươi còn không buông tay thì cả hai cùng chết đuối!"

Ngay khi Bách Bối Bối nói ra cảm giác sức nặng trên người nhẹ không ít, bất quá nàng không có thời gian đi tìm tòi nghiên cứu năng lực phản ứng của đứa nhỏ này nhanh hơn người thường, kéo lấy hắn bơi đến ghềnh bãi.

May mắn chỗ này nước không sâu, cũng may mắn đứa nhỏ này không nặng, nếu không nàng không biết có nắm chắc cứu được người hay không.

Bách Bối Bối vừa thở hổn hển, vừa nghiêng đầu nhìn về phía tiểu nam hài cũng đang nằm trên ghềnh bãi thở dốc.

Tiểu nam hài này so với nàng nhỏ hơn một chút, mặc một bộ áo dài màu tím nhạt mỏng, eo buộc đai lưng ngọc, chỗ đai lưng treo một ngọc bội thượng hạng, thoạt nhìn là đứa trẻ của một hộ giàu có..

Thế nhưng sắc mặt hắn tái nhợt hơi vàng, thân thể yếu kém, nhìn liền giống như Mãn Thương dáng vẻ trường kỳ dinh dưỡng không đầy đủ, lại phối hợp một thân y phục phú quý, thấy thế nào cũng không hài hòa.

"Ngươi khỏe không?" Ánh mắt Bách Bối Bối nhìn cái bụng căng tròn của hắn, không khỏi lo lắng, xem ra hẳn là uống không ít nước biển.

Chỉ thấy sau khi tiểu nam hài thở ra hơi, ngồi dậy, đưa tay móc chỗ sâu trong cổ họng, rất nhanh liền ói lên ói xuống, đến khi phun ra mật xanh vàng, tiểu nam hài mới dừng động tác móc họng.

Bách Bối Bối khóe mắt co quắp, đứa nhỏ này đối với mình thật sự đủ ác.

Bất quá, không thể không thừa nhận, đứa nhỏ này rất thông minh, chỉ có móc nước biển ra mới có thể dễ chịu.

Chỉ là, thấy hắn nôn ra số nước biển đó, Bách Bối Bối nhịn không được cảm thán.

Uống nhiều nước như vậy còn có thể sống sót, có thể thấy được dục vọng cầu sinh của hắn mạnh bao nhiêu.

"Cám ơn ngươi!" Sau khi tiểu nam hài nôn xong nước biển liền nói cảm ơn với Bách Bối Bối.

Nghe âm thanh khàn khàn của tiểu nam hài, Bách Bối Bối lúc này mới lấy lại tinh thần.

Bách Bối Bối vừa định nói "Không cần cám ơn", liền nghe đến một trận tiếng bước chân dồn dập cộng thêm gần như xé rách màng nhĩ tiếng kêu thảm thiết: "Thiếu gia —— "

Thấy tiểu nam hài sau khi nghe tiếng sắc mặt đột nhiên trở nên âm trầm, Bách Bối Bối không khỏi hiếu kì quay đầu lại nhìn về phía người tới, chỉ thấy một nam tử khoảng bốn mươi tuổi sắc mặt trắng bệch hướng bọn họ chạy tới, đi theo sau lưng mấy gia đinh bộ dáng tiểu hỏa tử.

🔥 Đọc chưa: Conan Chi Quang Ám Giao Thoa ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Thiếu gia, ngài không có sao chứ?" Nam tử đưa tay kiểm tra thân thể tiểu nam hài tử, thanh âm bên trong mang theo từng tia từng tia run rẩy, xem ra dọa cho phát sợ.

Tiểu nam hài cản tay nam tử trung niên kia, mặt âm trầm hướng mấy gia đinh phía sau quét mắt, lạnh giọng hỏi: "Tiểu Lục đâu?"

Trên thân tiểu nam hài phát ra lệ khí cùng với ngoan ý trong mắt hắn làm Bách Bối Bối cảm thấy máy động, bản năng muốn rời khỏi nơi này, thế nhưng là toàn thân lại không có sức.

Nghe vậy, nam tử trung niên đột nhiên ý thức được cái gì, sắc mặt thay đổi liên tục, ra lệnh với mấy gia đinh sau lưng: "Tranh thủ thời gian, không thể để cho Tiểu Lục chạy trốn!"

"Rõ!" Chúng gia đinh lĩnh mệnh rời đi.

Đợi chúng gia đinh rời đi, nam tử trung niên mới cởi áo khoác ngoài khoác lên trên người tiểu nam hài, không yên tâm hỏi: "Thiếu gia, ngài còn khỏe không?"

"Lộ thúc, ta không sao, là vị cô nương này cứu ta." Tiểu nam hài chỉ chỉ Bách Bối Bối bình tĩnh nói.

Nam tử trung niên sững sờ, lúc này mới phát hiện sự tồn tại của Bách Bối Bối.

"Đa tạ cô nương xuất thủ tương trợ, xin hỏi cha mẹ cô nương tên gọi là gì, đợi sau khi ta bẩm báo với lão gia sẽ hậu tạ." Nam tử trung niên cảm kích nhìn Bách Bối Bối, từ cách ăn mặc của nàng đã đoán được Bách Bối Bối hẳn là chung quanh mấy hài tử của làng chài.

"Chỉ là trùng hợp gặp được mà thôi, không đáng giá nhắc tới."

🔥 Đọc chưa: Phúc bảo nhà nông (Dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bách Bối Bối không muốn tiếp xúc càng sâu cùng bọn hắn, hai tay khẽ chống xuống đất, mượn lực muốn đứng dậy, liền cảm giác lòng bàn tay bị thứ gì cấn một chút.

Bách Bối Bối thu tay lại, ánh mắt rơi trên đủ mọi màu sắc vỏ sò trên ghềnh bãi.

Trong mắt Bách Bối Bối lóe lên mừng rỡ, dùng hết toàn lực đứng lên, không kịp cáo biệt nam tử trung niên và tiểu nam hài liền chạy về nhà.

Nam tử trung niên kinh ngạc một hồi.

"Lộ thúc, đuổi theo." Tiểu nam hài ra lệnh.

"Vâng." Nam tử trung niên không có dị nghị, ôm lấy tiểu nam hài, bước đi như bay theo sát sau lưng Bách Bối Bối.

Trong nhà đá Phùng thị vừa thấy nữ nhi ướt sũng chạy về, giật nảy mình: "Bối Bối, đây là làm sao vậy?"

Để tránh mẫu thân lo lắng, Bách Bối Bối giải thích nói: "Vừa rồi thấy có người rơi xuống nước, liền xuống cứu hắn lên."

"Rơi xuống nước?" Phùng thị sững sờ, còn có hài tử ở biển không biết bơi? Vừa nghĩ, hôm nay là chợ cá, đoàn là rơi xuống nước có thể là người bên ngoài làng chài.

"Mau thay quần áo ướt, mẹ đi nấu bát canh gừng." Buổi sáng thời tiết lạnh, đông lạnh ra bệnh chính là việc chuyện phiền toái.

Bách Bối Bối thay xong quần áo, uống canh gừng, nhấc lên một cái thùng gỗ nhỏ đi ra nhà đá, không nghĩ đến, vừa ra khỏi cửa liền thấy một lớn một nhỏ hai người đứng bên ngoài.

🔥 Đọc chưa: Mộng Thiên Quyết ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Là các ngươi?" Bách Bối Bối nhíu nhíu mày lại khó mà nhận ra, bộ dạng giống như rất không vui gặp lại bọn hắn.

Tiểu nam hài không để ý Bách Bối Bối lãnh đạm, vượt qua nàng, thẳng đi vào trong nhà đá, nam tử trung niên cũng đi vào theo.

Tiểu nam hài bộ dáng tự cao tự đại làm Bách Bối Bối càng thêm không thích, nàng buông thùng gỗ xuống, xoay người vào phòng.

42

1

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.