Chương 2 - Quần Tinh liên bang
«Tinh thần game thủ» (Thụ động)
Lv: Max
-Người sử dụng được tinh thần luôn bình tĩnh và suy nghĩ logic, tâm tịnh, giúp chống lại các tác động tâm lý-
«Thân thể game thủ» (Thụ động)
Lv: Max
-Người sử dụng có thể có được cơ thể trong thế giới thực giống như trong game-
Nhìn bảng kĩ năng Dạ Thiên tâm thần chấn động, quả nhiên rất giống không sai, nếu thực sự giống như vậy thì......một cỗ cảm xúc khó hiểu dâng lên trong lòng hắn.
"Hắc châu này là một bảo vật có khả năng ngươi xuyên không, cho ngươi một thân phận mới, một khả năng đặc biệt, ha ha ha, tiểu tử tin hay không tùy ngươi nhưng nên nhớ muốn truy cầu vĩnh hằng thì đừng vất nó đi sau này ngươi sẽ hiểu thôi, ha ha ha." Một lão nhân ốm yếu nằm trên chiếc giường gỗ hai tay run run cầm một hắc châu đưa cho thiếu niên trước mặt.
"Cô lão ma ngươi thực sự tin vĩnh hằng tồn tại sao." Cầm lấy hắc châu thiếu niên gương mặt thành thục nghi vấn hỏi, hắn đang hi vọng một điều gì đó.
Cô lão ma ánh mắt thâm thúy nhìn thiếu niên song cơ thể lão chợt run nên sức sống lão đang mất dần hơi thở ngày một yếu đi, cố găng gương ép một chút sức lực cuối cùng đặt tay lên vai thiếu niên giọng nói gấp gáp.
"Dạ Thiên....ta sắp không xong rồi nhưng trước khi ra đi........ta cũng phải nói với ngươi một điều.....vĩnh hằng.....tồn tại hay không ta không biết.....nhưng.....một điều....ngươi phải nhớ kĩ...hắn luôn luôn dõi theo.....bước tiến......của.....ngươi."
Nhìn lão nhân đã hoàn toàn mất đi sự sống, dâng lên trong lòng một cỗ cảm xúc khó chịu mất mát trào dâng, thiếu niên hắn cố không khóc, song quyền nắm chặt, khung cảnh bi thương trang ngập trong gian phòng chật hẹp bẩn thỉu, thật làm cho người ta khó hiểu.
Tiếng huyên náo ầm ĩ ngoài hiện thực đưa Dạ Thiên về hiện thực, hồi tưởng đến lời nói của lão nhân hắn tâm càng kiên định hơn, hắn phát ra lời thề sâu trong tâm hồn này, một lời nói thực tâm từ chính bản thân hắn.
"Ta Dạ Thiên đã xuyên đến thân phận này vậy thì từ nay Bạch Dạ Thiên đã không còn chỉ còn Lăng Thiên Vân, dù vĩnh hằng tồn tại hay không ta vẫn hướng tới bất kể như thế nào đó cũng là mục đích cuối cùng của ta, quyết không thay đổi."
Ầm ầm, xợi xích trói buộc linh hồn Dạ Thiên bất chợt nứt vỡ tan biến mất, vĩnh hằng hai từ vô hình chung hình thành chấp niệm ăn sâu bám rễ vào sâu trong tiềm thức Dạ Thiên, nó như một khái niệm như một thứ khát vọng lớn nhất cuộc đời hắn, hắn bắt buộc phải có được bằng mọi cách, ai cản đường hắn....chết.
"Reeeeng." Tiếng chuông vào học vang lên, đám học sinh ồ ạt bước vào lớp tự tìm đúng vị trí của mình mà ngồi xuống, rất nghiêm chỉnh không một chút lộn xộn,
Quét nhìn toàn bộ bạn học của mình, không ai đạt quá Lv 5 duy chỉ một người, một to lớn thiếu niên gương mặt tuấn tú, hai hàng lông mày kiếm giương lên lộ rõ vẻ chính trực ngay thẳng.
«Cao Vũ Minh
Lv:6»
Không dừng lại Thiên Vân quét mắt quan sát một lần nữa, liên tục như vậy cho đến khi một màn hình nhỏ xuất hiện trước mặt hắn.
Liên tục lặp lại một hành động có chủ đích, ngài học được một kĩ năng mới «Quan sát»
Kĩ năng (3)
«Tinh thần game thủ» (Thụ động)
Lv: Max
-Người sử dụng được tinh thần luôn bình tĩnh và suy nghĩ logic, tâm tịnh, giúp chống lại các tác động tâm lý-
«Thân thể game thủ» (Thụ động)
Lv: Max
-Người sử dụng có thể có được cơ thể trong thế giới thực giống như trong game-
«Quan sát» (Chủ động)
Lv: 1 (0%)
-Giúp người dùng quan sát được nhiều thông tin hơn của đối tượng cần quan sát, lưu ý đối tượng cần quan sát không vượt quá người dùng 10 cấp-
Cạch. Cửa lớp học mở ra giáo viên bước vào.
«Lý Hoa
Lv: 19»
Tiếng giáo viên giảng bài cất lên hòa nhịp theo thời gian cùng với không khí lớp học khá sôi động khiến cho Thiên Vân cảm giác khá mới mẻ, thú vị bởi hắn chưa từng nghĩ sẽ một ngày được như thế này.....
Thế giới này là một tổng thể liên bang gọi là Quần Tinh liên bang, an ninh do tứ đại tổ chức đứng đầu, gọi là Thanh Long hội, Chu Tước các, Huyền Vũ tông, Bạch Hổ bang, Nghề nghiệp đặc biệt (mà chỉ những người thức tỉnh khả năng đặc biệt mới có) chia thành hai phe sử dụng mana và sử dụng sức mạnh thể chất.
Sử dụng mana thì gọi chung là pháp sư chia là tam cấp, sơ cấp, trung cấp, cao cấp, mỗi cấp phân thành sơ kì, trung kì, hậu kì.
Sử dụng sức mạnh thân thể thì gọi là võ giả, cũng chia là cửu cấp, từ nhất tinh đến cửu tinh
Đối ứng pháp sư cũng như võ giả, tuy nhiên pháp sư thường được coi trọng hơn võ giả bởi họ thực dụng hơn và tỉ lệ ra một người có thiên phú trở thành pháp sư thấp hơn rất nhiều so với ra một võ giả, có thể coi 100 người sẽ có một người trở thành võ giả thì 10000 người mới có một người trở thành pháp sư. Có một trường hợp đặc biệt là một người có thể vừa như pháp sư vừa như võ giả, người đó được gọi là dị biến giả, tỉ lệ ra dị biến giả còn thấp hơn rất nhiều 1 triệu người mới ra được 1 điều đó đủ thấy kinh khủng cỡ nào.
Theo như Vấn Thiên được biết cỗ thân thể này rất hi vọng được trở thành võ giả bởi ba đời nhà hắn đều có tiền sử võ giả, ông hắn là nhị tinh võ giả rất có danh tiếng đến đời cha hắn lên được tam tinh võ giả uy danh hiển hách nhưng do trên chiến trường bị thương nên về nhà dùng số tiền tích được lập ra một công ty nhỏ bắt đầu kinh doanh tiền bạc không thiếu thốn, đến đời hắn thì được đặt rất nhiều kì vọng để được như cha.
Lắc đầu loại bỏ tạp niệm, Thiên Vân chăm chú nghe giảng, giọng của Lý Hoa trong trẻo du dương làm cho hắn hoàn toàn chìm mê vào, khung cảnh thơ mộng huyền ảo xuất hiện hắn hòa nhập trong đó vui đùa trong đó, bất ngờ sâu trong thức hải của Thiên Vân hiện nên hình ảnh Cô lão ma chỉ ngón tay lên trời, chấn động hắn trở về thực tại, toát mồ hôi nhìn Lý Hoa hắn càng cảm thấy rất có thể Lý Hoa là một pháp sư không đơn giản.
Quét mắt nhìn xung quanh trầm mê bạn học không ai là còn tỉnh táo đều chìm trong tiếng nói mê hoặc kể cả người có Lv cao nhất Cao Vũ Minh cũng không thoát, Thiên Vân hắn hoàn toàn đoán được đây có thể là một loại kỹ năng sử dụng giọng nói để đưa mọi người vào huyễn cảnh, mà nếu dùng như vậy thì hiệu quả học bài sẽ cao hơn nên hắn cũng không lộn xộn mà giả vờ trầm mê, điệu thấp mới là vương đạo, đó là điều hắn học được trong cuộc sống và cả trong tiểu thuyết, hắn không phải là khí vận chi tử.
"Quần Tinh liên bang thực chất là được hình thành từ vô số quốc gia trên trái đất này, trước đó các quốc gia này đều có chủ quyền lãnh thổ riêng có cờ hiệu ngôn ngữ riêng, dù mang tiếng là hòa bình nhưngchiến tranh loạn lạc vẫn xảy ra ở một số nơi cho đến khi cường quốc Việt Nam dưới sự lãnh đạo của nhà độc tài NMĐ hoàn toàn đánh tan mọi chính quyền quân sự của các quốc gia thống nhất toàn bộ lãnh thổ lập ra Quần Tinh liên bang ngày nay, NMĐ lên làm tổng thống liên bang từ đó liên bang đi lên trong huy hoàng, mọi người sống trong hòa bình, vũ trụ ngoài kia đầy ắp căn cứ quân sự của chúng ta đến yêu tộc cũng phải chịu yếu thế, chúng ta nên biết ơn cường quốc Việt Nam, biết ơn tổng thống liên bang NMĐ."
Cho đến khi tiếng chuông reo lên tiếng giảng bài mới kết thúc, Lý Hoa không nói một lới nào lặng lẽ rời khỏi lớp. Cho đến khi Lý Hoa hoàn toàn đi khỏi cả lớp thực sự phun trào.
"Mẹ nó, cô Hoa giảng bài hay quá, thật sự tao không rời tai được, đúng là người đẹp tiếng nói cũng đẹp."
"Hừ mỗi mày nghĩ được vậy chắc, đồ não bã đậu."
"Mày nói ai hả?"
..................
Lắc đầu nhìn một đám kém cỏi Thiên Vân càng kiên định hơn, mạnh hơn đúng thế nhiệm vụ cấp bách lúc này là mạnh hơn yếu đuối là nguyên tội, nếu quả thật hôm nay Lý Hoa mà có ác ý với hắn thì chắc hắn đã chết cả trăm lần rồi, không thể để điều này còn tồn tại. Suy nghĩ vẩn vơ bất chợt một giọng nói quen thuộc từ phía sau phát ra hướng tới hắn.
"Thiên Vân mày nghĩ cái gì vậy, cả buổi hôm nay tao thấy mày thất thần như thằng ất ơ vậy, yêu rồi phải không, nói anh nghe xem nào. "
Hơi giật mình, một thân ảnh xuất hiện trong đầu hắn béo tròn ục ịch nhưng cũng rất tốt bụng và là bạn thân nhất của hắn, quay đầu lại Thiên Vân càng chắc chắn hơn suy đoán của mình, quả nhiên là nó Tiêu Vũ hán.
«Tiêu Vũ Hán
Lv: 2»
"Sao??" Đôi mắt to tò mò nhìn Thiên Vân, Tiêu Vũ Hán khuôn mặt mong chờ câu trả lời.
"Không có gì." Đáp lại phũ phàng Thiên Vân quay đầu lại làm như không quen biết, hắn đang mong hết giờ học nhanh để còn về nhà gặp cái gọi là tình thân gia đình mà hắn mong chờ, bạn bè sao, kiếp trước hắn một đống không thiếu, bạn tốt có, cực tốt có, xấu có đủ kiểu, bạn bè sao không phải thứ hắn cần thiết tuy nhiên tương lai có thể cần đến, bây giờ thì cứ giả vờ như tức giận cho xong chuyện.
Thấy Thiên Vân phũ phàng như vậy nhưng Tiêu Vũ Hán không tỏ ra khó chịu lại còn nhây hơn nữa, có lẽ hắn nghĩ Thiên Vân giận hắn sau câu nói vừa rồi, cả giờ nghỉ vây quanh Thiên Vân hỏi đủ thứ chuyện trên đời thậm chí còn tự trả lời một số câu, Thiên Vân mặt tỉnh bơ, nội tâm không dao động, có lẽ do hiệu quả của kĩ năng «Tinh thần game thủ» tạo ra, thật kì diệu.
11
1
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
