ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 7 - Đông Tâm Kết

Ngay khi ánh sáng biến mất Vũ Tiểu Vũ một lần nữa xuất hiện, một khung cảnh quá đổi quen thuộc đập vào mắt hắn vẫn là những kệ sách cùng cùng ngọc giản chỉ có khác đôi chút chính là các quyển sách đang nằm ngổn ngang dưới đất nơi hắn từng bị truyền tống đi, Vũ Tiểu Vũ thở dài lẩm bẩm “Haizz! Vẫn là Bảo Địa Các sao”.

Sở dĩ hắn có tâm trạng như vậy vì lúc truyền tống trở về hắn đã thầm cầu nguyện bản thân đừng truyền tống về nên này nhưng kết quả vẫn là nhưng vậy trong khi hắn đang đứng thẩn thờ thì lúc này hai lão nhân giữ cửa bước vào. Hai lão nhân nhìn đóng hỗn độn dưới đất liền nội khí xung thiên chỉ vào Vũ Tiểu Vũ mắng:

“Tên khốn kiếp..! Ngươi đây là đang làm cái gì vậy hả? Rốt cuộc ngươi tới đây là phá hoại hay là đọc sách? Ngươi.....ngươi lập tức cút cho ta!"

“Ta…”

"Cút!" Lão nhân lúc này dường như đã không còn kiên nhẫn nghe Vũ Tiểu Vũ giải thích nên thấy hắn vừa mở miệng liền phất tay một cái kèm theo đó là tiếng quát.

Vũ Tiểu Vũ ngay lập tức bay ra khỏi Bảo Địa Các và tiếp xúc thân mật với mặt đất sau cái phát tay của lão nhân, hắn bực tức đứng lên đưa tay phủi mông rồi thầm mắng trong lòng "Lão già chết dịch! Ngươi cứ đợi đấy ngày sau ta sẽ trả lại gấp bội" tuy hắn mắng chửi vậy thôi nhưng tuyệt nhiên không dám ở lâu mà nhanh chóng xuống núi vì hắn sợ lão nhân sẽ bồi cho hắn thêm một cú nữa.

Trên đường xuống núi hắn cảm thấy thân thể có chút thay đổi bản thân đã không còn cảm thấy mệt nhọc như hồi vừa đến đây tuy nhiên có một đều hắn cảm thấy rất là lạ vì khắp nơi Khổng Tước tộc đột nhiên nhộn nhip hơn bình thường, trong đầu không khỏi dấy lên suy nghĩ "Chẳng lẻ Khổng Tước Tộc xảy ra chuyện? Nếu quả thật như thế thì quá tuyệt mình sẽ nhân cơ hội mà trốn đi" Vũ Tiểu Vũ nghĩ đến đây tâm trạng không khỏi vui lên mọi bực tức vì chuyện vừa nãy ngay lập tức tan biến. Đúng vào lúc hắn hí hửng thì một tiếng quát to như một gáo nước lạnh tạt vào mặt hắn:

“Tên kia! Mau đứng lại cho ta!”

Trong khi Vũ Tiểu Vũ còn chưa hiểu chuyện gì thì tên vừa quát cầm một bức họa nhanh chóng đi đến, hắn nhìn tới nhìn lui một hồi liền phất tay ra lệnh:

🔥 Đọc chưa: Hệ Thống Truy Phu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Ngươi đâu mau trói tên này lại rồi mang hắn đến nơi ở của tứ Tiểu Thư cho ta!”

Vũ Tiểu Vũ nghe tên đó nói vậy liền ngẩn ra mắng:

"CMN! Không phải chứ! Ngày gì mà đen như chó mực thế này!"

Hậu viên Khổng Tước Phủ......

Trong một căn phòng có một cô gái cực kỳ xinh đẹp đang ngồi ngẩn ngơ bên cửa sổ không biết này đang nghĩ ngợi đều gì mà khuôn mặt xinh đẹp lại hiện lên vẻ khó chịu cũng vào lúc đó một tiếng gõ cửa vang lên làm cho nàng dâng lên một cỗ bực bội:

“Có chuyện gì? Không phải ta đã bảo là không có chuyện gì quan trọng thì đừng làm phiền ta nghĩ hơi hay sao?”

“Dạ bẩm tiểu thư! Người đã tìm được!”.

“Ngươi nào? Có phải là Tiểu Vũ hay không? Mau…mau dẫn hắn vào đây!” Khổng Tiểu Mi nghe vậy liền hưng phấn nói.

Ngay khi Khổng Tiểu Mi gặp được Vũ Tiểu Vũ điều đầu tiên nàng làm chính là nhìn tên thuộc hả mắng:

“Khốn Nạn! Ai bảo các người trói hắn lại hả? Mau cởi trói cho hắn rồi cút đi!”

Tên thuộc hạ không hiểu sao mình bị mắng nhưng không dám nói gì vì ai cũng biết tính tình của vị Tiểu Thư này như thế nào, hắn ngay lập tức cởi trói cho Vũ Tiểu Vũ rồi rời đi, khi trong phòng chỉ còn lại hai người thì đột nhiên Vũ Tiểu Vũ la lớn:

"Tiểu Mi! Ngươi bị điên à vì sao lại đánh ta?"

Khổng Tiểu Mi không giải thích chỉ quát lớn:

"Nói! Ba ngày qua ngươi đã đi đâu?"

Vũ Tiểu Vũ nghe nàng nói vậy thì có chút sững sờ không biết phải trả lời ra sao vì chuyện hắn bị truyền tống đi không thể tiết lộ được còn có một chuyện nữa là hắn không biết nàng có mục đích gì khi hỏi như vậy cho nên đành nói dối:

“Tiểu Mi! Ngươi nói sản gì vậy không phải ta vẫn luôn ở trong Bảo Địa Các đọc sách hay sao?”

“Ngươi tên khốn nạn này còn dám gạt ta! Thế ngươi thử nói xem vì sao ta đến tận Bảo Địa Các tìm ngươi nhưng lại không thấy?” Khổng Tiểu Mi lúc này thật sự rất tức giận bởi vì hắn lại dám lừa gạt nàng trong khi nàng rất lo lắng cho hắn.

🔥 Đọc chưa: Vạn Nữ Đều Gọi Ta Một Tiếng Lão Công ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Ngươi đến tìm ta nhưng không gặp sao? Chẳng lẻ trong lúc ta ngồi đọc sách đã luyện được thuật ẩn thân khiến cho người tìm nhưng không gặp” Vũ Tiểu Vũ nghe Khổng Tiểu Mi nói đến Bảo Địa Các tìm thì trái tim không khỏi đập nhanh hơn nhưng miệng vẫn không ngừng nói dối,

"Tốt! Cứ cho là ngươi luyện được thuật ẩn thân che mắt ta không tìm được ngươi đi! Vậy còn chuyện ta dùng ngọc giản truyền tin liên lạc với ngươi lại không được là tại sao?" Khổng Tiểu Mi nghe hắn nói vậy thì bán tín bán nghi nhưng cũng cho qua mà hỏi chuyện ngọc giản truyền tin,

"Việc này sao?" Khi Khổng Tiểu Mi nhắc đến ngọc giản truyền tin Vũ Tiểu Vũ không khỏi đau đầu không biết phải giải thích như thế nào cho phải tuy nhiên đã lỡ nói dối thì hắn cũng đành phóng lao phải theo lao. Vũ Tiểu Vũ vừa nói vừa đưa tay vào trong áo lấy ra một vật vào thời điểm lấy ra hắn phát ra một ý lực nhầm phát hủy luôn vật đó:

"Ngươi cũng biết là ta không biết sử dụng nó như thế nào nên sau nhiều lần thử qua nó đã thành ra như vầy!"

Khổng Tiểu Mi nhìn chằm chằm vào những mảnh vở trong tay của Vũ Tiểu Vũ trong lòng thầm mắng "Tên Khốn Kiếp! Đã nói dối còn ngang nhiên lắm dùng thủ đoạn trước mặt mình tuy nhiên hắn đã an toàn trở lại đây thì coi như mình thuận lý thành chương bỏ qua cho hắn vậy dù gì chuyện quan trọng trước mắt cũng là luyện Nguyên Anh đan" nàng nghĩ như vậy nên liền nói với Vũ Tiểu Vũ:

"Nếu chuyện đã như vậy thì coi như ta trách lầm ngươi, ngươi cũng biết người đối với ta quan trọng đến cỡ nào, ngươi tự nhiên biết mất khiến cho ta cảm thấy rất lo lắng bởi vì không có ngươi thì đan dược ta cần luyện xem như thất bại một nữa rồi! Tốt! Đã ngươi đã không xảy ra chuyện gì thì trở về đi ngày mai vào giờ này đến đây ta có việc cần ngươi giúp đỡ"

“Được, vậy ta đi đây! Ngày mai nhất định sẽ đến đúng giờ!”

Vũ Tiểu Vũ sau khi rời khỏi căn phòng của Khổng Tiểu Mi thì thầm hô may mắn vì lời nói dối của hắn lại có thể qua mắt được Khổng Tiểu Mi tuy nhiên khi hắn nghe nàng nói như vậy thì sau lưng không khỏi ướt một mảng lớn bởi vì hắn đã hiểu nàng cần hắn giúp đỡ chuyện gì ngày kia cuối cùng cũng đã đến.

Khổng Tiểu Mi nhìn Vũ Tiểu Vũ dần dần khuất bóng, đôi môi xinh xắn không khỏi nhếch lên thầm suy nghĩ "Hừ! Nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó nên hắn mới biến mất một cách kỳ lạ như vậy nhưng thôi ngươi đã trở về thì ta chẳng thèm quan tâm làm gì, ngươi muốn gạt ta thì ta cho ngươi gạt, tiểu dâm tặc à!”.

Vũ Tiểu Vũ về đến căn phòng của mình liền gieo thân thể xuống chiếc giường lạnh lẽo, chuyện cần thiết với hắn bây giờ là nghĩ ngơi sau tất cả mọi chuyện chứ không phải là quan tâm đến chuyện ngày mai như thế nào "Chuyện gì cần đến thì sẽ đến" đó là suy nghĩ của hắn trước khi hai mắt ngắm lại. Đây có lẽ là một giấc ngủ ngon, ngon nhất từng trước đến giờ, kể từ khi hắn đi vào Huyền Chân Đại Lục, những ngày qua hắn chưa từng có một giấc ngủ ngon, mỗi khi nhắm mắt là lại phải suy tư. Một đêm này hắn đã có một giấc mộng xuân tuyệt vời người con gái diệu dàng nào đó…..

Một ngày mới lại bắt đầu, Vũ Tiểu Vũ giựt mình thức dậy, xút miệng với nước biển vì ở đây không có kem răng cũng như là muối nên hắn chỉ có thể dùng nước biển thay thế. Sau khi vệ sinh cá nhân xong hắn ăn một chút gì đó vì hôm nay có hẹn với Khổng Tiểu Mi nên hắn hiên ngang bước ra khỏi phòng lần theo con đường trong trí nhớ ngoài ra hắn cảm thấy mọi thứ dương như đã thay đổi kể từ khi hắn câu thông được với thức hải.

Bước đến căn phòng của Khổng Tiểu Mi hắn định gõ cửa thì bỗng nhiên cánh cửa tự mở ra, một bóng hình xuất hiện trước mặt hắn, khuôn mặt xinh đẹp không tỳ vết của một nữ nhân, bờ môi đỏ thắm của nàng đang mở ra như mời gọi bên cạnh đó trước ngực áo của nàng cũng nhô lên hai hạt đậu nhỏ trong cứ như đỉnh của một đỉnh núi.

Ngay vào lúc hắn cầu nguyện cho giây phút này dừng lại mãi thì một tiếng “chát” lại vang lên cùng với giọng nói giận dữ của Khổng Tiểu Mi:

“Tên dâm tặc người đến đây làm gì hả!”

Sau khi cho hắn một bạt tay nàng liền ôm ngực trốn vào trong bỏ lại Vũ Tiểu Vũ đang ngơ ngác với một tay ôm má, Vũ Tiểu Vũ nhìn Khổng Tiểu Mi rời đi trong lòng đầy oán hận mắng ”MK! Không phải cô bảo ông đến đây thì ông làm gì vác mặt đến đây cho cô đánh!”.

Khổng Tiểu Mi đứng sau cánh cửa với khuôn mặt đỏ bừng phả ra hơi nóng, trái tim thì lại như con nai nhỏ chạy loạn trong rừng” Tại sao mình lại bất cẩn như vậy, lại một lần nữa cho hắn nhìn thấy toàn thân. Mình phải làm sao bây giờ? Không biết hắn có nghĩ mình là một nữ nhân dễ giải không nữa ”.

Nàng nghĩ đến đây thì lắc đầu như cái trống "Hắn nghĩ gì kê hắn mình cần gì phải quan tâm" nói rồi nàng hít một hơi lấy lại bĩnh tĩnh nhanh chóng thay đổi y phục, một lúc sau nàng mở cửa ra thấy Vũ Tiểu Vũ vẫn đứng đấy thì trong lòng lại không khỏi cười, nói:

"Sao còn chưa đi?"

"Cô chưa cho ta đi làm sao ta dám đi!"

Vũ Tiểu Vũ nghe này hỏi thì tức giận trả lời, thật ra Vũ Tiểu Vũ cũng muốn bỏ đi lắm nhưng hắn biết thế nào cũng phải trở lại cho nên ôm hận mà đứng đây chờ việc gì phải hành xác mình đi tới đi lui cho mệt mỏi.

Khổng Tiểu Mi nhìn hắn với khuôn mặt lạnh lùng nói :

“Vào trong đi! Lát nữa Đan Nô sẽ đến! Mà Ngươi có đem theo những linh dược ta đưa cho ngươi không?”

“Đan Nô”

Vũ Tiểu Vũ nghe danh tự này liền thở dài vì hắn đã đoán trúng việc nàng mún nhờ mình là gì, trong lòng không khỏi than thở“Ngày đó cũng đến! Qua ngày hôm nay, nếu như không chết thì mình liền thoát khỏi miệng sói tuy nhiên sẽ lại rơi vào hang cọp, một con cọp cái khá là hung tợn” nghĩ đến đây tim hắn dường như thắt lại, hắn nhìn Khổng Tiểu Mi nói một cách ngắn gọn : “Luôn ở bên mình”.

Khổng Tiểu Mi nghe hắn nói thế thì khóe môi hơi động đậy bất giác mỉm cười trong đầu không khỏi suy nghĩ "Hắn lúc nào cũng giữ bên mình đây là hắn có ý với ta sao".

Vũ Tiểu Vũ sau khi bước vào trong liền chọn một chiếc ghế ngồi xuống vì trước đó đã xảy ra tình huống xấu hổ nên hai người không ai nói với ai một lời nào khiến cho không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt khó chịu. Tình trạng này cứ thế tiếp diễn qua một canh giờ cửa phòng đang đóng đột nhiên mở ra, một lão nhân đầu tóc bạc trắng với thân hình ốm yếu mặc đạo bào huyết sắc xuất hiện, từ khí tức có thể đoán ra hắn là một gã Nhân Tộc.

Khổng Tiểu Mi thấy lão nhân xuất hiện liền tiến lên đón tiếp một cách nồng nhiệt sở dĩ có chuyện như vậy vì Đan Nô thực chất là một Luyện Dược Sư, Luyện Dược Sư thì ai cũng biết rồi khá là quý hiếm nên dù bị bắt làm Nô nhưng địa vị ở trong Yêu Tộc lại khá cao:

🔥 Đọc chưa: Ngự Sát ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Hàn thúc người đến rồi sao! Thật sự rất cảm ơn thúc vì đã nhận lời giúp cháu, nếu chuyện này thành công thì cháu sẽ không quên ơn của thúc đâu!”

“Tứ Tiểu Thư, cô nói gì vậy! Đây là chức trách của Lão Nô! Lão Nô sẽ hết sức cố gắng, Tiểu Thư cứ yên tâm!” Lão nhân thấy Khổng Tiểu Mi nồng nhiệt tiếp đoán cũng không ra vẻ mà từ tốn nói,

“Hahaha, với tay nghề của thúc thì chuyện thành công là điều hiển nhiên rồi, cháu làm gì phải lo lắm chứ!” Khổng Tiểu Mi cười nói,

“Tốt! Trước khi bắt đầu ta có một yêu cầu, lát nữa các ngươi phải tuyệt đối giữ im lặng ta bảo làm thế nào thì cứ làm thế ấy các ngươi hiểu chứ!”

Lão nói xong thấy hai người Khổng Tiểu Mi gật đầu đồng ý liền lấy ra một lò luyện đan, sau đó hắn bỏ vào một vài mảnh lá màu bạc hình dáng của nó tựa như một lá cỏ bình thường tiếp đó là một vài cọng dây leo màu tím. Ngay khi bỏ vào những nguyên liệu cuối cùng thì lão đưa ta lên bắt đầu bắt pháp quyết, một đám lửa ngay lập tứ hình thành trong lòng bàn tay của lão rồi bay xuống bên dưới lò luyện đan, kế đó lão khoan chân ngồi xuống hai mắt nhắm lại thần tình rất tập trung.

Vũ Tiểu Vũ cùng Khổng Tiểu Mi im lặng đứng một bên theo dõi, riêng Vũ Tiểu Vũ hắn có phần chăm chú quan sát rất kỹ từng thao tác của Hàn Thúc tựa như muốn nhớ kỹ quá trình luyện đan lúc này vậy.

Qua nữa canh giờ thì lão lại bỏ thêm một vài thứ vào, tay lão vẫn đều đều bắt pháp quyết lúc này trên trán của lão đã bắt đầu xuất hiện những giọi mồ hôi, qua thêm nữa canh giờ nữa đột nhiên lão hét to:

“Tiểu Thư! Liệt Diễm Hồng!”.

Khổng Tiểu Mi nghe vậy không nói hai lời liền giơ cánh tay trắng nõn của mình ra nắm lấy bàn tay trái của Vũ Tiểu Vũ kéo đi, hắn còn chưa kịp cảm nhận được sự mềm mại từ da thịt của Khổng Tiểu Mi thì một cảm giác đau đớn truyền đến thì ra ở cổ tay của hắn không biết từ lúc nào đã có một vết cắt rất sâu máu tươi từ chỗ đó không ngừng tuông ra. Đối với hành động của Khổng Tiểu Mi, Hàn thúc cũng không lấy làm lạ vì lão từ trước đã nghe qua cố sự của Liệt Diễm Hồng.

Ngay khi Vũ Tiểu Vũ cảm thấy máu trong người mình muốn chảy sạch thì giọng nói của Hàn Thúc một lần nữa vang lên:

“Đủ rồi, mau lui lại!”

Vũ Tiễu Vũ lại một lần nữa bị Khổng Tiểu Mi kéo đi mà nói cho đúng hơn thì nàng đang dìu hắn vì lúc này Vũ Tiểu Vũ đã dựa hẳn vào thân thể của nàng bên cạnh đó tay phải cũng không khách khí choàng qua đôi vai mảnh khảnh để níu giữ bởi vì hắn đã không còn đứng vững trên đôi chân của mình, hai cơ thể chạm vào nhau không ít lần ma sát, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng làm cho thân thể của Khổng Tiểu Mi cảm thấy bứt rứt.

Ngay khi Vũ Tiểu Vũ làm ra hành động quá mức thân mật thì Khổng Tiểu Mi đã định cho hắn một chưởng nhớ đời nhưng khi thấy tình trạng của hắn lúc này nàng không đành lòng ra tay cứ mặc cho hắn làm như vậy suốt đoạn đường nàng dìu hắn đi bên cạnh đó nàng không quên nhắc nhở hắn:

“Tên ngu ngốc này! Còn không mau lấy linh quả mà ta đưa cho uống vào, bộ muốn chết thật à!”

Vũ Tiểu Vũ sau khi được Khổng Tiểu Mi nhắc nhở liền khó khăn lấy ra một linh quả màu đỏ cho vào miệng nuốt xuống cùng lúc đó Khổng Tiểu Mi cũng giúp hắn ngồi xuống luyện hóa linh quả. Ngay khi hắn ăn linh quả đó vào một sợ dây vô hình từ trái tim của hắn lặng lẽ mò đến ngực trái của Khổng Tiểu Mi xuyên qua lớp quần áo cùng da thịt không một tiếng động liên kết với trái tim của nàng, thân thể Khổng Tiểu Mi ngay lập tức rung lên, cả người như không còn sức lực nàng khụy xuống hai tay chạm đất, khuôn mặt hồng hào cũng dần dần chuyển sang tái nhợt giống như trình trạng của Vũ Tiểu Vũ lúc này qua một lúc sau mọi chuyện trở lại bình thường.

Chuyện này đột nhiên xảy ra khiến cho Khổng Tiểu Mi nghi hoặc nhưng cũng không nghĩ ngợi quá nhiều vì nàng cho rằng tất cả là do gần đây nàng ngủ không đủ giấc khiến cho cơ thể mệt mỏi suy nhược nhưng Khổng Tiểu Mi không ngờ mọi chuyện lại không đơn giản như nàng nghĩ bởi vì nàng không biết linh quả mà nàng đưa cho Vũ Tiểu Vũ chính là Đồng Tâm Kết.

“Bùm…”

Qua thêm một canh giờ nữa lò luyện đan đột nhiên truyền đến một tiếng nổ nhỏ, cùng với đó là tiếng cười nói của Hàn thúc:

🔥 Đọc chưa: Thương Thiên Thánh Đạo ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Chúc mừng Tiểu Thư! Chức mừng Tiểu Thư! Nguyên Anh Đan đã luyện thành”.

Khổng Tiểu Mi nghe Hàn Thúc bảo thành công thì vui mừng nói:

“Cháu biết mà! Người nhất định sẽ không làm cháu thất vọng!"

"Còn...."

Khổng Tiểu Mi không đợi Hàn Thúc nói liền nói tiếp:

"Hàn thúc cứ yên tâm linh dược người cần tìm cháu sẽ bảo người nhanh chóng đưa đến cho ngài”

"Như vậy thì tốt quá! Cám ơn Tiểu Thư đã thành toàn!"

“Người không cần đa lễ! Người giúp cháu nhiều như vậy nên đây là việc đều cháu nên làm mà!” Khổng Tiểu Mi vừa nói với Hàn thúc vừa móc ngọc giản ra phân phó chuyện gì đó.

Sau khi Hàn thúc đi được một lúc thì Khổng Tiểu Lam đột nhiên xuất hiện với có nụ cười vui vẻ trên khuôn mặt xinh đẹp dường như nàng đang có chuyện gì đó rất là vui sướng, nàng vừa cười vừa nói với Khổng Tiểu Mi:

“Chúc mừng tỷ tỷ! Đại công cáo thành! Không biết chuyện tỷ đáp ứng với ta, tỷ có còn nhớ hay không?”

“Hừ! Con nhóc này! Tỷ gọi ngươi đến còn không phải là vì việc đó hay sau, ngươi gấp cái gì!"

"Tỷ này! Muội sợ tỷ bộn bề công việc nên nhắc tỷ một chút thôi mà" Khổng Tiểu Lam nũng nịu nói,

"Được rồi! Tỷ chuẩn bị bế quan có lẽ nhanh lắm cũng một năm mới trở ra, khoảng thời gian này không có ta ở đây muội đừng có ra ngoài gây chuyện lung tung, Đại Tỷ, Nhị Tỷ, Tam Tỷ sẽ không có ra mặt vì muội đâu, nhớ lấy” Sau đó không đợi Khổng Tiểu Lam đồng ý nàng chỉ tay vào Vũ Tiểu Vũ nói tiếp :

“Ngươi đợi hắn tỉnh lại thì dẫn hắn đi, ngươi cũng đừng hành hạ hắn quá đáng, cho tỷ tỷ một chút mặt mũi chỉ giáo huấn hắn một chút là được, nói cho cùng hắn cũng không có làm gì muội, đồ vật hắn chạm vào vứt đi là được muội đừng làm khó hắn, hắn bỗng nhiên biến mất sau đó quay trở lại giúp tỷ một chuyện lớn nên tỷ muốn muội cho hắn một con đường sống có được không?"

“Tỷ Tỷ, ngươi quả nhiên thích hắn! Lần trước hắn mất tích tỷ đã nháo nhào làm gia tộc hoảng loạn ba ngày, lần này lại vì hắn mà hướng muội cầu tình đây dường như không phải là tác phong của tỷ à nếu là bình thường thì tỷ đã để mặc ta muốn làm gì thì làm rồi"

“Suy nghĩ lung tung! Ta cầu tình cho hắn bao giờ? Lời tỷ đã nói hết còn muội muốn làm sao thì làm tùy muội! Ta bế quan đây!” Khổng Tiểu Mi Vừa nói vừa đi đến một bức tường ấn một cái ngay lập tức một cửa thạch thất mở ra, nàng nhanh chóng đi vào đó rồi đóng cửa lại trước nụ cười tinh quái của Khổng Tiểu Lam

Trong lúc hai tỷ muội Khổng Tiểu Mi đang nói chuyện thì Vũ Tiểu Vũ lại đang bận luyện hóa linh dược, linh khí từ trong linh quả dần dần được quả cầu Thái Cực chuyển hóa thành linh lực chạy khắp kinh mạch trong cơ thể của hắn.....qua một lúc sau "Bùm.." toàn thân hắn rung rẩy một cảm giác sản khoái truyền ra từ xương cốt của hắn đều này chứ tỏ hắn đã thành công đột phá Ngưng Thần tầng chín. Hắn vui mừng mở mắt ra thì một giọng nói làm cho niềm vui sướng đó chợt tắt:

“Người cái tên khốn này! Làm gì mà hôi thối thế này, thật là kinh tởm!” Nàng vừa bịt mũi vừa nói,

🔥 Đọc chưa: Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Ta làm gì thì mặc ta! Hình như không có liên quan gì đến người à!"

"Hahaha! Ngươi làm vậy là vì không muốn ta dẫn ngươi đi sao? Thật là ấu trĩ! Trước dẫn ngươi đi tắm vậy!" Khổng Tiểu Lam cười nói liền một tay túm lấy hắn xách đi,

Vũ Tiểu Vũ thấy Khổng Tiểu Lam nhìn mình cười không ngớt thân thể bất giác rung lên trong lòng thầm hét lớn “Con nhỏ chết bầm kia! Thât là hiếp người quá đáng!................"

963

21

1 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.