ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 144 - Cuối Cùng Cũng Đuổi Kịp Nhưng Chậm Một Bước

Một ngày mới lại đến với đại lục Huyền Chân nhưng nó lại không phải một ngày đẹp trời mà là ngày đầy giông bão, màu đen xám xịt đã bao trùm cả Hấp Diêm Trại, những cơn mưa cứ liên tiếp trút xuống từng đợt từng đợt tựa như nó đang xoá sạch dấu vết nào đó.....

Lúc này có hai gã thanh niên đang đội mưa vừa đi vừa nói:

"Đại ca! Có phải chúng ta đi lầm đường rồi không? Vì sao bao nhiêu ngày rồi mà vẫn không đuổi kịp họ?"

"Làm sao mà lầm được! Đường đến Hiên Viên Tông bắt buộc phải đi qua thành Tao Đàn sao đó dùng truyền tống trận để đến Trường Thọ Thành, bọn họ không dùng truyền tống trận thì k cách nào đến Hiên Viên Tông được."

"Nhưng chúng ta đã không ngừng nghĩ ngày đêm di chuyển vì sao còn không đuổi kịp bọn họ."

"Có lẻ Công Chúa cũng không dừng lại nghĩ ngơi như chúng ta, ngươi cũng biết hoàn cảnh như thế này Công Chúa sẽ không thích dừng lại ở tạm đâu, ngươi không thấy cả một chặn đường đi với chúng ta, Công Chúa cũng thế à!"

🔥 Đọc chưa: Bá Thiên Tổ Long Quyết ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Như thế thì hỏng bét! Nếu như để Công Chúa về trước báo cáo thì chúng ta chắc chắn sẽ bị lột da!"

"Haiz! Nếu thật sự như vậy thì cũng đành chịu vì trong chuyện này chúng ta là người có lỗi, tới lúc đó cứ nguyện chịu phạt là được, dù gì chúng ta cũng là con cháu hoàng thất Hiên Viên Tư Đồ cũng không dám phạt nặng đâu"

"Hừ! Đại ca nhắc đến đệ càng thấy tức một Vũ Gia bé nhỏ mà dám gài bẫy chúng ta nếu không phải vì thế thì Công Chúa đã không rời đi một mình rồi!"

"Trách ai bây giờ có trách thì trách chúng ta quá non khờ dại để cho bọn chúng hãm hại...."

"Đại ca, nhìn kìa! Hình như có người chết."

Tên Đại ca đang nói thì bị gã đệ đệ cắt ngang, hai người nhanh chóng di chuyện lại gần thì phát hiện có vài xác chết không mảnh vải che thân đang bắt đầu trương lên. Ngay sau đó tên đệ đệ mừng rỡ nói:

"Đại ca! Công Chúa là khí tức của Công Chúa! Chúng ta sắp bắt kịp nàng rồi!"

"Đúng là khi tức của Công Chúa, dường như nhóm người của bọn họ đã gặp chuyện gì thì phải nhưng theo tình hình này thì bọn họ chắc không sao."

"Bọn người tép riu này thì làm gì được Công Chúa!"

"Bài học trước đó hình như ngươi đã quên? Lại nói Công Chúa không phải là người mạnh nhất ở Huyền Chân đại lục này nên không có gì là tuyệt đối, ngươi hiểu không?"

"Ta...!" Tên đệ đệ nghe gã đại ca nói thế liền muốn phản bác nhưng đã bị gã đại ca cắt ngang,

🔥 Đọc chưa: [Edit] [Xuyên nhanh] Hệ thống hỗ trợ yêu đương ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Được rồi! Bây giờ không phải lúc tranh cãi vẫn là nhanh chóng đuổi theo cho kịp tuy nói Hiên Viên Tư Đồ không dám làm gì chúng ta nhưng sự việc không đến tai hắn vẫn là tốt hơn, đi thôi!"

"Đúng! Đại ca nói đúng! Nhanh chóng đuổi theo thôi"

Hai người nhanh chóng rời đi nhưng trong lòng gã đại ca lại có chúng bận tâm vì khi nãy hắn kiểm tra mấy cổ thi thể thì phát hiện có chút vấn đề, tất cả vết thương đều là chí mạng và bọn người kìa dường như đều chết cùng một lúc với tu vi của Hiên Viên Tú Nhi muốn làm đều đó là không có khả năng, đây mới chính là nguyên nhân khiến hắn lo lắng. Thủ pháp như vậy nếu là địch nhân truy sát Hiên Viên Tú Nhi liệu rằng bọn người Công Chúa sẽ chóng đỡ được.

Vơi lại có thêm bọn hắn là sẽ có thêm một chút cơ hội sống sót tuy tu vi của Hắn và đệ đệ không cao nhưng góp một phần sức cũng là góp thêm một phần cơ hội đào tẩu.

Ở một diễn biến khác...

Lúc này, Mạnh Lệ Nương cũng đội mưa đến xem tình hình của hai người Dương Tiếu Dung như thế nào, hôm qua nàng thấy cách của Dương Tiếu Dung khá là hợp lý nên không ở lại theo dõi vì nàng sợ có sự hiện diện của mình các nàng ấy sẽ ngượng ngùng mà phân tâm.

Mặc dù đều là nữ nhân nhưng không thể để cho nữ nhân khác nhìn thấy thân thể của mình chính là quy luật bất thành văn, nam nhân có thể tuỳ ý nhưng nữ nhân thì lại không, bọn họ lúc nào cũng muốn cơ thể của mình là bí mật, tuyệt nhiên sẽ không để ai thấy nó dù đó là nữ nhân cũng không ngoại lệ, với lại nàng cũng phải đi thông báo cho Vũ Tiểu Vũ về yều cầu của Dương Tiếu Dung nên mới phải rời đi.

Mạnh Lệ Nương mở cửa căn phòng đã sắp xếp cho Dương Tiếu Dung và Hiên Viên Tú Nhi hôm qua, lúc này họ vẫn nằm trong hai cái thùng gỗ to lớn chứa đầy nước, khuôn mặt của bọn họ đã không còn vẻ kiều mị khêu gợi như hôm ngày qua mà thay vào đó là thần tình đầy sản khoái, sắc mặt cũng đã không còn đỏ bừng và mọi thứ đều trở lại vẻ vốn có của bọn họ.

Mạnh Lệ Nương vội bước đến bên cạnh thì thấy thùng nước trong trẻo ngày hôm qua đã chuyển sang màu đen với mùi tanh nồng, nàng thầm nghĩ:

"Chẳng lẻ độc của bọn họ đã được giải? Dương Tiếu Dung quả nhiên là một Luyện Dược Sư ưu tú của bản tông, không ngờ dưới tình huống như thế vẫn có thể tìm cách giải độc nếu là ta có lẻ đã tìm tên sắc lang đó rồi."

Nghĩ đến đây nàng vội vàng ra ngoài, một lát sau quay lại trên tay nàng đã có một chậu nước sạch. Nàng nhanh chóng bế Dương Tiếu Dung ra rồi dùng nước sạch lau hết người cho Dương Tiếu Dung và mặc lại y phục cho nàng sau khi đặt Dương Tiếu Dung lên giường rồi Mạnh Lệ Nương mới quay sang giúp Hiên Viên Tú Nhi tẩy rửa, công việc này vốn một người như Mạnh Lệ Nương không thể làm nhưng với tình trạng lúc này chỉ có thể như vậy, bọn người Lý Mộng Trinh thay nhau đi tuần xung quanh trại, Vũ Tiểu Vũ thân là nam nhân cũng không thích hợp chăm nôm.

Sau khi làm hết thẩy mọi chuyện nàng lại lặng lẻ rời đi, chính vào lúc này khuôn mặt của hai người Dương Tiếu Dung không hẹn mà ửng hồng, một người thì giả vờ bất tỉnh không dám đối diện với chính thất sợ chính thất phát hiện ra gì đó còn một người khác lại vì giấc mộng xuân chưa tan mà đổi sắc.

Đợi cho Mạnh Lệ Nương đi xa thì Dương Tiếu Dung mới thở phào một hơi, nghĩ lại sự điên cuồng hôm qua nàng không khỏi mắng bản thân một tiếng dâm đãng vốn dĩ nàng chẳng động lòng với bất kỳ ai chỉ một lòng đặt hết tâm tư vào Luyện Đan Dược. Nàng đã tự lập lời thề độc, muốn dâng hiến cuộc đời nghiên cứu những đan phương luyện ra những viên đan dược với phẩm chất cao cấp.

Mặc dù là thế nhưng với nhan sắc của mình khi nàng không tránh khỏi việc bị bọn nam nhân theo đuổi, nhiều nhà nhìn trúng tài năng của nàng mà muốn kết thông gia nhưng nàng đều từ chối vì nàng chỉ một lòng với việc Luyện Đan và nàng lại ghét cái kiểu liên hôn vì lợi ít, rất may nàng có sự hậu thuẫn của gia gia nên không ai có thể ép nàng làm đều nàng không muốn.

Nếu không phải tình thế cấp bách thì nàng cũng không muốn lựa chọn như thế bởi vì chết như thế này nàng không cam lòng, nàng còn rất nhiều việc vẫn làm chưa xong. Lời nàng nói hôm qua không phải chỉ là một lời nói xuông khi chìm trong mê loạn mà bởi vì gia tộc của nàng có gia uy rất nghiêm khắc dù muốn dù không thì nàng cũng phải làm như thế, nữ nhân của Dương gia cả đời chỉ được phép qua lại với một gã nam nhân duy nhất cho dù người đó sống hay chết.

Chính vì đều này nên nàng mới đắng đo rất nhiều chịu đựng sự hành hạ của độc tố mà không phải là tìm hắn ngày từ đầu, mẫu người như Vũ Tiểu Vũ không phải là một lựa chọn tốt cho nàng nhưng so với những người còn lại trong Tông Môn thì hắn lại là người đáng để gởi gấm nhất đây chính là linh cảm mách bảo cho nàng.......

"Hừ! Hi vọng là chàng không thất hứa nếu không ta....."

🔥 Đọc chưa: May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Dương Tiếu Dung suy nghĩ cả nữa ngày cũng không biết khi hắn thất hứa thì nàng sẽ làm gì hắn đánh thì không đánh lại mà cũng không nở lòng ra tay, chửi thì cũng không chửi được vì hắn qua mức vô sĩ nghĩ đến những chuyện vô sĩ mà hắn làm đêm hôm qua nàng không khỏi mắng một câu trong lòng: "Đúng là đồ đáng ghét!"

Mạnh Lệ Nương trở lại phòng mình chưa được bao lâu thì Diệu Linh đến báo:

"Mạnh Trưởng Lão! Có hai người đến bảo là tìm Côn....."

Nàng còn chưa kịp nói hết câu thì một giọng nói truyền:

"Thông Báo cái con khỉ! Thái Sơ Tông các ngươi thật là uy phong? Bản Vương muốn gặp ai còn cần các ngươi thông báo hay sao?"

"Để cho bọn họ và.........!" Mạnh Lệ Nương nghe âm thanh truyền đến liền nhíu mài nhưng vẫn ra lệnh nói,

Lời còn chưa dứt thì đã có hai gã thiếu niên đã xong vào, ánh mắt bọn họ đảo quanh căn phòng một cái liền lớn giọng hỏi:

"Công Chúa đâu?"

Mạnh Lệ Nương nghe vậy thì " Hừ!" lạnh một cái khí thế phát ra liền làm cho hai gã thiếu niên lùi về sau mấy chục bước:

"Bọn người vừa nói cái gì?"

"Bản Vương hỏi Công Chúa đâu?"

🔥 Đọc chưa: Vương Gia Ngốc, Tỉ Tỉ Đến Đây ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Không phải! Câu trước đó!"

"Thái Sơ...."

"Hừ!" "Phụt! Phụt!" Hai gã thiếu niên còn chưa kịp nói hết câu đã một lần nữa bị khí thế của Mạnh Lệ Nương ập tới làm cho phun máu.

Nàng nhìn hai gã thiếu niên với ánh mắt sắc lạnh, nàng nói:

"Thái Sơ Tông của ta tuy không phải là Tông Môn to lớn gì nhưng hoàng thất còn nể mặt một hai phần, hai người các ngươi chỉ là hậu bối lại dám buông lời xỉn nhục? Các người đừng tưởng con cháu Thế Gia thì ta không dám giết, ở đây khỉ ho cò gáy ta có giết các ngươi thì thần không biết quỷ không hay. Đừng tưởng có mấy cái bí pháp trên người thì có thể chờ người nhà trả thù, thế giới rộng lớn không thiếu cách để phá."

"Bả.." Lâm Nghĩa Trung còn định nói gì thì bị Lâm Tín Trung ngăn lại, hắn thở dài một tiếng "Haiz" lần này ra ngoài bọn họ liên tục gặp đã kích hết bị yêu tộc tập kích tưởng chừng đã chết thì được Vũ gia cứu sau đó lại bị chính người của Vũ gia gài bẫy, đến Thái Sơ Tông tìm người thì bị người ta doạ nạt, lúc trước ở Hiên Viên Thành chỉ cần bước ra khỏi cửa đã có người thay nhau lấy lòng bọn họ chỉ là ngay nhưng lúc này "Haiz".

Hắn thở dài một cái ôm quyền, hạ giọng nói:

"Mạnh Trưởng Lão! Xin ngài bớt giận! Lần này ra ngoài hai bọn ta được lệnh phải bảo vệ Công Chúa nhưng mấy ngày nay bị Công Chúa tách ra, một đường đuổi theo tới đây thì gặp mấy cổ thi thể, chúng ta theo khi tức của nàng đến đây thì mấy người cản lại, chúng ta vì lo lắng cho Công Chúa nên không để ý đến lễ nghĩa mạo phạm quý tông, mong ngài rộng lượng bỏ qua chuyện lúc nãy!"

Hắn nói đến đây thấy hàng chân mài của Mạnh Lệ Nương dãn ra liền nói tiếp:

"Mong ngài cho ta biết Công Chúa đang ở đâu, ta muốn gặp nàng!"

"Hừ! Công Chúa bây giờ đang nghĩ ngơi không tiện gặp mặt, các ngươi chịu khó đợi nàng, khi nào nàng muốn gặp các ngươi ta sẽ thông báo" Mạnh Lệ Nương thấy bọn họ thay đổi thái độ liền nói, sau đó quay sang nó với Diệu Linh: "Ngươi dẫn bọn họ sắp xếp chỗ ở một chút, nhớ cẩn thận!"

Diệu Linh đứng một bên ngoài nghe phân phó liền thủ thế đưa tay mời rồi bước đi.

🔥 Đọc chưa: Hoàng Hậu Lắm Chiêu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Lâm Nghĩa Trung nghe Mạnh Lệ Nương nói liền muốn nói gì đó nhưng Lâm Tín Trung lắc đầu kéo hắn rồi đi, hắn mặc dù nghe ra hàm ý trong đó nhưng trải qua việc vừa rồi hắn cũng không dám phản ứng chỉ có thể đợi gặp Công Chúa rồi tính sau.

"Thật may là mọi chuyện đã xong nếu như bọn chúng đến kịp lúc không biết mọi chuyện sẽ xảy ra như thế nào nữa!" Mạnh Lệ Nương thấy bọn họ rời đi liền cảm thấy may mắn thì thầm,

Không phải nàng sợ bọn chúng mà chỉ sợ sự việc phước tạp thêm, chỉ một gã sắc lang là Vũ Tiểu Vũ thôi đã khiến nàng bận lòng rồi nếu thêm hai kẻ ngông cuồng tự đại nữa thì nàng sẽ mệt mỏi như thế nào đây....? Những chuyện như thế này cứ không phải tu vi cao là giải quyết được hệ luỵ của nó qua lớn.

84

5

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.