Chương 11 - Gặp Lại Tiêu Dao Tử
Trên bầu trời Tử Mặc Lâm đột nhiên xuất hiện một thiếu niên tầm mười ba, mười bốn tuổi. Hắn đang cưỡi trên lưng một con Khổng Tước to lớn, người thiếu niên này có làn da hơi ngâm, thân hình không cao lớn trên cánh tay phải có một dấu ấn hình tia chớp, gã thiếu niên ngồi trên lưng con Khổng Tước nhìn bầu trời trong xanh thầm thở dài, lẩm bẩm:
" Haiz! Tính ra mình đến Huyền Chân đại lục đã được nữa năm tuy nhiên những tháng ngày này thật sự chỉ là một cơn cơn ác mộng với mình, ngày không ngủ được đêm thì bỏ ăn, lúc nào cũng nôm nớp lo sợ tính mạnh sẽ kết thúc nếu không phải ông trời còn thương xót thì làm gì sống đến hôm nay"
Gã thiếu niên này chính là Vũ Tiểu Vũ sau khi hắn có ý định rời đi, Khổng Tiểu Lam đã sắp xếp cho hắn một con Khổng Tước để đưa hắn rời khỏi Tử Mặc Lâm. Lúc này, hắn đưa mắt nhìn con Khổng Tước dưới thân thì không khỏi bồi hồi nhớ lại cái ngày mà hắn gặp Khổng Tiểu Mi, khuôn mặt xinh đẹp cùng mùi thơm quyến rũ ngây ngất làm cho hắn lưu luyến khó quên có thể nói Khổng Tiểu Mi chính là một nhân tố thay đổi cuộc đời hắn. Nếu như không có nàng và Linh Dược đó hắn có thể sẽ ngây ngốc trong Hắc Ưng Tộc thành thật làm một gã Yêu Nô đến hết đời. Hắn đang cảm khái thì bỗng nhiên con Khổng Tước dưới thân lắc lư chao đảo thì ra trong lúc suy nghĩ bàn tay của hắn vô thức vuốt ve bộ lông con Khổng Tước và đều này dường như làm cho nó khó chịu nên muốn hất văng Vũ Tiểu Vũ xuống đất:
“Này này! Ngươi làm sao thế! Không thích ta vuốt ve à! xin lỗi ngươi được chưa? Ta cũng chỉ là sơ ý thôi mà! Ta mà có việc gì thì Khổng Tiểu Lam sẽ không để cho ngươi yên đâu”.
Vũ Tiểu Vũ kêu lên một lèo nhưng con Khổng Tước vẫn không dừng lại chỉ khi nhắc đến Khổng Tiểu Lam thì nó mới chịu yên lặng, thật ra hắn không biết con Khổng Tước này là con cái nên nó không thích người khác vuốt ve bộ lông của nó. Cũng không riêng gì nó mà hầu như tất cả con cái của Thú Tộc đều không thích người khác vuốt ve đuôi, tai hay lông hành động đó chẳng khác nào là sàm sỡ bọn chúng.
Vũ Tiểu Vũ thấy nó yên tĩnh liền thở phào nhẹ nhõm:
“Haiz! Nếu thực lực bản thân không yếu kém thì mình đã tự rời khỏi đây đâu cần phải lệ thuộc vào nó rồi bị nó khi dễ. Mà nói đi cũng phải nói lại dù mình có thực lực cũng chưa chắc rời khỏi đây được, căn cơ không vững thì không nói, đến ngay cả kỹ năng chiến đấu cũng không có thì làm sao có thể chiến đấu nếu bây giờ gặp phải một tên Ngưng Thần hay một con Yêu Thú cấp thấp mình cũng chưa chắc đánh lại bọn chúng. Tuy bây giờ mình có tu vi Trúc Cơ nhưng ngoài tu luyện bộ tâm pháp cùi bắp ra thì không có tu luyện bộ công pháp nào, mình lúc này chẳng khác nào thằng cha Hư Trúc trong Thiên Long Bát Bộ chỉ có một thân nội công thâm hậu còn lại chẳng biết một chiêu thức gì!”
Vũ Tiểu Vũ nghĩ đến đây thì lại càng tức giận, âm thầm chửi rủa mười tám đời tổ tông của Tiêu Dao Tử “Lão dâm tặc này thật không ra gì! Lão căn bản chỉ là một lão già khốn kiếp thôi chứ Tông Chủ cái khỉ mốc gì, Tông Chủ quần què gì mà ngay cả một bộ công pháp truyền lại cũng không có, cái gì mà tất cả truyền thừa đều nằm ở trong Cửu Dương Tháp nhưng cmn Cửu Dương Tháp ở mô? Tự đi mà tìm! Thật đúng là lão già khốn kiếp mà!”.
Khi Vũ Tiểu Vũ mãi mê chửi rủa thì một giọng nó vang vọng trong thức hải của hắn:
“Tiểu bối vô tri! Ngươi thật sự không biết kính lão đắc thọ là gì à? Hở một chút là mắng chửi? Ngươi thật sự không biết ngượng mồm à!”
Vũ Tiểu Vũ đột nhiên thấy giọng nói của Tiêu Dao Tử thì hết hồn ngó xung quanh tìm kiếm.
“Không cần tìm ta ở ngay bên trong thức hải của người”.
Khi Vũ Tiểu Vũ tiếng vào trong thức hải thì thấy một lão già ở bên trong đó, người này chẳng phải ai khác chính là lão già khốn kiếp mà nảy giờ hắn không tiếc lời mắng chửi. Hắn thầm trách bản thân quá sơ ý không một chút phòng bị để người ta tiến vào ở trong đây mà hắn không hề hay biết.
Vũ Tiểu Vũ nhìn lão nghi hoặc nói:
“Chẳng phải ngươi đã tiêu tán vào hư không sau khi truyền thừa cho ta rồi hay sao? Tên lừa gạt nhà ngươi định tiến vào đây dưỡng sức rồi thừa cơ đoạt xá ta đúng không?”.
“Haha! Cái này…. cái này đều không phải là vì ngươi sao. Ta biết ngươi còn khiếm khuyết nhiều thứ nhưng luồng tâm thức lại sắp sữa phi tan nên đã phong ấn đoạn ký ức này vào đây.”
“Lão già! Ngươi nghĩ ta sẽ còn tin lời ngươi nói sao?”
“Haha! Ngươi không tin thì cũng phải tin mà ngươi tin thì cũng phải tin”
“Cái lão già điên này! Ngươi đang nói cái gì vậy? Rốt cuộc đoạn ký ức này là sao?”
"Được rồi bỏ qua mấy cái vấn đề phụ đi! Đoạn ký ức này chính là phần truyền thừa còn lại của ngươi. Truyền thừa của Tiêu Dao Tông gồm hai phần, phần thứ nhất là truyền thừa Tâm Pháp phần thứ hai là truyền thừa công pháp. Tuy nhiên chỉ khi nào ngươi luyện thành công tầng thứ nhất của tâm pháp thì công pháp mới được truyền thừa vì để tu luyện công pháp cần phải có tâm pháp phối hợp"
Vũ Tiểu Vũ càng nghe càng nghi hoặc:
" Thế vì sao lúc đó ta luyện thành tâm pháp ngươi lại không truyền thừa cho ta?"
"Không phải đã nói với ngươi rồi sao, khi truyền thừa tâm pháp cho ngươi luồng tâm thức của ta bởi vì chờ đợi quá lâu đã không còn trụ được nên mới phong ấn đoạn ký ức này chờ ngươi mở ra?"
"Thế vì sao đến tận bây giờ ta mới có thể mở được phong ấn?"
"Tại vì lúc trước ngươi không nhắc đến ta mà thôi ngươi cần biết rõ để làm gì không phải ta đã bảo bỏ qua các vấn đề phụ rồi à, bây giờ ta vô vấn đề chính luôn. Thứ nhất để ngươi có thể tăng thêm khả năng tồn tại bản Tông Chủ sẽ truyền thừa cho ngươi hai bộ công pháp trốn tránh truy tung, bộ thứ nhất chính là Phong Thiên Bộ có thể giúp ngươi ngày đi trăm dặm, bộ thứ hai chính là Ẩn Khí Thuật có thể giúp ngươi trốn tránh dò xét của cường giả với điều kiện là tên đó trên ngươi không quá ba cảnh giới tuy nhiên nó cũng không phải là tuyệt đối nếu như tên đó có thần thức quá cường đại thì ngươi cũng không thể tránh khỏi việc bị bại lộ. Thứ hai bản Tông Chủ sẽ truyền cho người một bộ chưởng gọi là Đoạt Mệnh Chưởng để ngươi có thể chiến đấu nó gồm 2 thức : thức thứ nhất Đoạn Mạch Chưởng, thức thứ hai Đoạn Hồn Chưởng nếu không phải là tử địch tuyệt đối không dùng vì một khi dùng người trúng chưởng tuyệt đối sẽ chết không có ngoại lệ!”
Khi nghe Tiểu Dao Tử nói, Vũ Tiểu Vũ hết sức vui mừng những lo nghĩ trước đó cũng quăng vào một góc, bây giờ hắn chỉ cần bấy nhiêu thôi nên xuống giọng lấy lòng Lão:
“Lão tiền bối! ngươi nhanh truyền cho ta đi!”
“Hừ, bây giờ biết tôn kính ta rồi hả thằng nhóc" Tiêu Dao Tử lạnh giọng nói,
“Lão tiền bối người nó gì thế, ta lúc nào mà không tôn trọng ngươi!” Vũ Tiểu Vũ xấu hổ nói.
“Được rồi! Ngươi như thế nào ta biết rõ nếu không phải tình thế bức bách thì ngươi đừng có mơ mà nhận được truyền thừa, bây giờ ta sẽ diễn luyện mỗi thứ một lần, ngươi cứ chăm chú mà nhìn còn học được hay không thì phải do ngộ tính của ngươi, đoạn kí ức này sẽ nhanh chóng tiêu tan bởi vì trước đó luồn tầm thức của ta cũng gần như không còn nguyên vẹn chỉ có thể phong ấn được bấy nhiêu thôi phần còn lại phải do bản thân ngươi tự cố gắng.”
"Bây giờ bắt đầu!"
“Phong Thiên Bộ được lão tổ đời thứ hai sáng tạo, sau khi ngài nghiên cứu các thuật phi hành đã thành công cải biên lại tạo thành công pháp này, đầu tiên vận khí chuyển linh lực xuống lòng bàn chân, lổ chân lông mở ra để linh lực thoát ra làm cho hai chân có thể lơ lững trên không sau khi cách mặt đất một đoạn thì bắt đầu phát lực ra lòng bàn chân rồi bước đi chuyển, đó là nguyên lý cốt lỗi của bộ công pháp này” Tiểu Dao Tử vừa nói vừa diễn luyện cho Vũ Tiểu Vũ xem, Vũ Tiểu Vũ lúc này chỉ thấy Tiêu Dao Tử thoát ẩn thoát hiện qua vài giây thì lão đã đi hơn mười dặm trong thức hải.
Tiêu Dao Tử đợi một lúc rồi mới bắt đầu tiếp tục diễn luyện Ẩn Khí Thuật cho hắn xem:
“Ẩn Khí Thuật là do lão tổ đời thứ năm vô tình sáng tạo ra, nguyên lý của nó rất là đơn giải, cốt lỗi là tạo ra một màn sương mỏng bao bọc bên ngoài da làm thay đổi khí tức của bản thân khiến ngươi hòa mình với thiên nhiên cũng như làm nhễu loạn sóng thần thức của đối phương. Tuy nhiên để duy trì nó thì hơi tốn linh lực, đầu tiên ngươi phải cho linh lực nghịch chuyển trong cơ thể rồi bắt đầu ép nó ra ngoài theo lỗ chân lông từng chút từng chút một để tạo nên một màng sương bao phủ bản thân…..bây giờ ngươi còn cảm nhận được ta không?”
"Không còn!"
Quả thật lúc này Vũ Tiểu Vũ không còn cảm nhận được sự tồn tại của Tiêu Dao Tử khi màn sương trắng vừa bọc hết bản thân lão.
"Tốt! Hai bộ tránh truy tung đã xong bây giờ ta diễn luyện Đoạt Mệnh Chưởng cho ngươi xem"
Tiêu Dao Tử nhìn thấy Vũ Tiểu Vũ gật đầu liền bắt đầu diễn luyện:
“Bộ chưởng pháp này ta sẽ đánh trực tiếp vào thân thể bên trong thức hải của ngươi để ngươi cảm nhận sức sát thương của nó nhưng thế nào, ngươi cứ yên tâm sẽ không tổn hại gì đến thức hải của ngươi!”.
Vũ Tiểu Vũ nghe Tiêu Dao Tử nói thì lo lắng hỏi :
“Ngài xác định sẽ không có việc gì?”
Tiêu Dao Tử nhìn hắn cười nói:
“Tên tiểu tử nhà ngươi chỉ biết khôn vặt mà thôi nếu ta muốn hại ngươi thì cần gì phải tốn nhiều công sức như vậy!”
Vũ Tiểu Vũ có chút ngượng ngùng nói:
"Ngài sống lâu rồi nên cảm thấy bình thường còn ta chỉ vừa biết mùi đời có chút suy nghĩ cũng là đều hiên nhiên thôi, ngài đừng quá để ý"
“ Tốt! Đoạt Mệnh Chưởng chia làm hai thức, thức thứ nhất là Đoạn Mạch Chưởng sở dĩ gọi nó như vậy vì chưởng này sẽ làm cho kinh mạch của người trúng chưởng bị đứt đoạn cùng khô héo, để luyện nó đầu tiên ngươi vận linh lực đi qua dương mạch tạo thành dương lực tụ ở bàn tay trái rồi chưởng ra..”.
Khi Vũ Tiểu Vũ trúng chưởng đều đầu tiên hắn cảm nhân được chính là kinh mạch toàn thân nóng lên, máu trong kinh mạch sôi sục như bị thiêu đốt rồi từ từ bốc hơi trái tim cơ bóp liên tục để vận chuyển máu cơ hồ muốn dừng lại. Khi hắn đang cảm nhận sự biến đổi trong thân thể thì giọng của Tiêu Dao Tử lại vang lên:
“Thức thứ hai gọi là Đoạn Hồn Chưởng cách vận dụng tương tự như thức thứ nhất chỉ có đều linh lực đi qua âm mạch rồi tụ lực ở bàn tay phải, kình lực của chưởng pháp sẽ từ xa đánh trực tiếp vào hồn phách của đối phương khiến cho đối phương hồn phi phách tán. Được rồi! Truyền thừa chỉ có thế trước khi tan biến ta nhắc lại cho ngươi nhớ tất cả công pháp truyền thừa tuyệt đối không được dùng đến trừ phi ngươi bị dồn vào đường cùng, nhớ lấy!"
Khi những chữ cuối cũng thốt ra từ miệng của Tiểu Dao Tử thì lão cũng biến mất trước mặt Vũ Tiểu Vũ, sao khi cảm nhận lực sát thương kinh người từ Đoạt Mệnh Chưởng Vũ Tiểu Vũ liền từ trong thức hải trở lại bầu trở trong xanh của Tử Mặc Lâm. Qua một canh giờ sau, hắn đột nhiên vỗ vỗ lên lưng con Khổng Tước rồi nói:
“Gần tới chỗ giáp ranh của Nhân Tộc và Yêu Tộc thì cho ta xuống!”.
Con Khổng Tước lắc lắc cái đầu dường như nó không chịu nghe lời của Hắn.
Vũ Tiểu Vũ lại vỗ vỗ vào lưng nó nói:
“Ngươi cứ yên tâm, Khổng Tiểu Lam sẽ không trách tội ngươi đâu, cứ bảo với nàng đây là quyết định của ta!”
Nó nhìn Vũ Tiểu Vũ một chút rồi gật gật đầu dường như chấp nhận lời nói của hắn.
“Được rồi, bây giờ ta nhắm mắt nghĩ ngơi, khi nào đến thì gọi ta dậy!”
Sau khi dặn dò con Khổng Tước, Vũ Tiểu Vũ nhanh chóng dung nhập vào thức hải, lúc này hắn cẩn thận dò xét khắp mọi ngõ ngách trong thức hải nhưng lại không tìm ra chút mảnh mối nào nói lên sự hiện hữu của Tiêu Dao Tử. Hắn có chút yên tâm nhưng lại phân vân vì chuyện Ẩn Khí Thật nên nghĩ "Có lẽ Tiêu Dao Tử vẫn còn đang ở đây cũng nên" gạt hết mọi thứ qua một bên, hắn bắt đầu diễn luyện lại tất cả những thứ được truyền thừa từ Tiêu Dao Tử, bắt đầu từ Phong Thiên Bộ, Ẩn Khí Thuật rồi đến Đoạt Mệnh Chương.
1,108
14
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
