Chương 6 - Sóng gió học đường
Chương 6: Sóng gió học đường
Cũng không biết niềm tin ở đâu ra, có thể là do Mộc Đình Tu cảm thấy nếu chết ở cạnh người đẹp cũng là xứng đáng hay thế nào! Hắn trực tiếp lấy ra di động giao cho Kiều Mỹ Mỹ xem, nàng lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, hoàn toàn không chú ý tới Mộc Đình Tu tín nhiệm nàng hay không.
Đúng vào lúc này, tiếng cầu thang bên trên phát ra tiếng thét, là tiếng của con gái.
“Buông tay ra! Các ngươi buông tay ta ra!”
“Đầu đinh, ta liền nhìn ngươi chạy ra từ căn tin, không nghĩ tới thật sự cũng ở đây.” Một âm thanh nam sinh đắc ý nói.
Nghe thanh âm, còn có mặt hơn hai tên khác cười to, trong đó một tên nói “Ui da thì ra là á khôi ban Công Nghệ Thông Tin nha, đây có phải là Hoàng Phi Dung không ta! Trước kia ta theo đuổi ngươi, lúc đó không phải chảnh chó khác bây giờ nhiều nha.”
“An Khôi, dù sao chúng ta sớm cũng phải chết, di động của nàng cũng tìm không thấy, chi bằng chỗ này đem nàng cưỡi, tốt xấu gì trước khi chết cũng có nhiều phấn khích!” Có một nam sinh đột nhiên đề nghị nói.
“Đồng ý!”
“Quá đồng ý!”
“Không được!” Hoàng Phi Dung hét trong hoảng sợ đến cực điểm, kéo âm thanh đến toác cả cổ họng. “Cầu xin các ngươi buông tha ta! An Khôi, chúng ta dù sao cũng là hàng xóm, cùng là bạn học chung lớp mà! Cầu xin ngươi buông tha ta.”
“Chát!” Âm thanh vang lên va vào lối hẹp ở cầu thang, giống như tiếng hai tay đập mạnh vào nhau.
An Khôi cười lạnh nói: “Con điếm, bố mày theo đuổi mày quá lâu rồi, tặng cho mày iphoneX, sinh nhật đổi cho mày Iphone11, mày lúc đó thế nào? Lắc đầu làm giá, nói rằng yêu nhau không thể vì tình dục, phải trong sáng chờ tới khi ra trường. Kết quả thế nào? Thứ bảy vừa rồi qua đêm với thằng đội trưởng đội bơi lội, mày tưởng tao là thằng ngu à?”
“Hôm nay sướng rồi, không phải một mình tao, mà có cả ba anh cùng cưỡi mày!”
Lầu hai tức khắc ầm ỉ tiếng bung nút, Mộc Đình Tu cùng Kiều Mỹ Mỹ còn nghe được tiếng xé rách quần áo, nữ sinh giãy giụa kêu thảm thiết cùng âm thanh ái muội từ trên cầu thang phát ra.
Kiều Mỹ Mỹ nghe được liền phát run, nàng cùng Hoàng Phi Dung chính là cặp bài trùng học sinh giỏi Anh toàn quốc, còn là đôi bạn thân. Nhưng mà lúc này, nàng không dám đi lên, nàng tin tưởng nếu như nàng đi lên, số lượng bị đè xuống sẽ tăng lên 2 người.
Mộc Đình Tu đã nhận ra vẻ mặt nàng biến hóa, không thể chua xót cười trong lòng.
Sau đó, xoay người kêu nàng trốn đi, liền lấy hết can đảm ở dưới cầu thang từ từ đi lên, từng bước đi lên. Còn Kiều Mỹ Mỹ sững sờ tại chỗ, ngơ ngác nhìn bóng người của Mộc Đình Tu rời khỏi góc cầu thang.
Ở trong ấn tượng của nàng, Mộc Đình Tu là một tên ít nói, học khá giỏi, bình dân và từng là học bá ở năm ngoái, thậm chí vừa rồi nhìn qua điện thoại của hắn, nàng còn không nhớ được tên. Nếu không phải từ nhỏ cao ngạo, chắc chắn nàng cũng không chắc gì mở miệng nhờ người giúp đỡ. Chính là trong lúc vừa rồi, cả đám bạn trai theo đuổi không ngừng ác ý cướp điện thoại của nàng, nàng đã không phải khổ sở chạy đi như vậy, cũng không sợ hãi nghe thấy tiếng bạn thân cầu cứu mà không làm được gì, nhưng mà, hắn cùng nàng chạy khỏi, cùng nàng ẩn núp, bây giờ còn kêu nàng trốn để hắn giúp nàng có thời gian chạy đi.
Lúc Mộc Đình Tu đi lên, tiếng bước chân xuất hiện dần rõ hơn, trên cầu thang giữa, thanh âm lại đột nhiên ngừng.
Hoàng Phi Dung vẫn gào thét kêu cứu mạng, liền bị tay che ngang miệng.
Mộc Đình Tu đứng ở giữa cầu thang, hắn giương mắt liền thấy có bốn bóng người ở trên đó. Một cái đang gập người giữa tay vịn cầu thang, ba người đang đừng sau lưng cô gái.
“Là Ai?!”
Dưới cầu thang chỗ Mộc Đình Tu đứng, hiện giờ đã tắt đèn, phía trên không cách nào nhìn rõ được người phía dưới.
Mộc Đình Tu không nói gì, vì lúc này hắn cũng không biết nên nói cái gì. Cẩn thận ngẫm lại vừa mới rồi trong lúc đi lên có một cây lau nhà, chỉ cần đem cây lau nhà kéo đầu lau ra là có thể có một thanh vũ khí cầm tay.
Nhưng mà trước mắt tình hình căn bản không thể xoay người đi xuống để lấy, sau nửa phút thời gian suy nghĩ, hắn nghĩ tới nếu có thể xông vào căn tin, bên trong nhất định có vũ khí, cơ may còn có thể tìm thấy ít dao bén.
“Ai ở phía dưới?!”
Đối diện ba tên nam sinh, nội tâm cũng có chút hoảng loạn. Cho dù là bọn họ biết chính mình sắp chết, làm sự kiện kia cũng rất chột dạ. Đặc biệt là đối phương phía dưới kia nãy giờ không nói gì.
Thấy Mộc Đình Tu nãy giờ không nói gì, ba người có một người buông tay khỏi Hoàng Phi Dung, từ từ đi ra khỏi chỗ đứng. Mộc Đình Tu nhìn bóng người càng ngày càng gần, nội tâm cũng khẩn trương lên.
Đối diện có ba người, chính mình tay không tấc sắt, phải làm sao bây giờ?! Trong lúc hắn rối rắm thời điểm, bỗng nhiên phát hiện trên mặt đất có một cái khăn nhỏ, liền cầm nó trên tay, sau đó cười lên tiếng. “Mấy ông anh, ta liền đi ngang qua nhìn xem có hay không người chưa rời nhóm, đang muốn chạy lên giựt vài cái điện thoại cho đỡ tức mà, hắc hắc hắc…”
Thanh âm này vừa ra, toàn bộ cầu thang vang vọng tiếng nói, đem ba người phía trên đều thót tim một cái. Bất quá đợi đến nghe rõ nội dung phía sau, một đám trong lòng tức khắc thả lỏng xuống dưới.
Còn Hoàng Phi Dung nghe được, hai mắt liền nhắm chặt, nước mắt tuyệt vọng rơi xuống.
Đi tới gần nam sinh kia liền vỗ vai Mộc Đình Tu cười ha ha, sau đó nói: “Người anh em, ngươi tới đúng lắm, chúng ta đang tính cưỡi con hàng đẹp này, coi như anh em xa không bằng đúng dịp, cho người một chân, ok không?”
Mộc Đình Tu làm bộ mặt thèm khát, kích động không thôi nói: “Đây là hoa khôi khoa nào ta?”
“Á khôi CNTT Hoàng Phi Dung!”
“Đù! Đúng là ngọt nước!” Mộc Đình Tu vừa nói, ánh mắt liền chằm chằm nhìn lên người Hoàng Phi Dung.
Nhưng mà, An Khôi tương đối cảnh giác, liền lên tiếng nói: “Đã thực rời nhóm chưa? Đưa điện thoại đây kiểm tra một chút.”
Mộc Đình Tu cười thành tiếng “Ha ha, di động rời nhóm còn cầm tác dụng gì, dù sao đều phải chết, ha ha ha.” Nghe thế An Khôi liền thả lỏng cảnh giác, thế nhưng vào lúc này, phía trong lớp áo ngoài của Mộc Đình Tu, liền kêu lên “Tích, tích” đây là âm thanh báo có tin nhắn.
Trường hợp vừa gặp liền xấu hổ mười phần.
Bốn người tám con mắt liền đưa tới đũng quần của Mộc Đình Tu, theo bản năng hắn đưa tay che lại, dù sao cũng đã bị bại lộ, dưới tình huống cấp bách, hắn vội đẩy An Khôi ra, sau đó kéo Hoàng Phi Dung chạy thẳng hướng căn tin đến, trước đó hô to: “Chạy lẹ”
Hoàng Phi Dung sửng sốt chốc lát, cũng phản ứng chân trần chạy theo Mộc Đình Tu, cũng không nghĩ tới bản thân trên người không chút vải che thân.
Vừa chạy vào căn tin, bên trong đã không còn người nào, toàn bộ bàn ghế gần như đổ ngã, An Khôi vừa kịp lúc, liền có một nam sinh nhảy bổ lên người Mộc Đình Tu, duỗi tay lấy ngay một chiếc đũa dưới bàn, xoay người dùng hết sức lực đâm vào mắt tên nam sinh, máu tươi văng tung tóe, thảm thiết kêu la, không có sức lực đè Mộc Đình Tu nữa.
Một tên vừa chạy vào căn tin, lúc này Mộc Đình Tu đã thủ sẵn một cái đũa khác đứng ở sau cửa căn tin, choàng ra ngoài đâm thẳng vào mắt của tên nam sinh còn lại. Hai tên hai con mắt đều đau đớn, gập người kêu la thảm thiết.
Nhân cơ hội này, hai tay Mộc Đình Tu lập tức rút ra hai chiếc đũa, chạy đến chỗ của An Khôi. Nhưng một chiêu đúng là không thể dùng quá ba lần, chiếc đũa chỉ cắm sướt lên trán. Nếu là mắt, nơi này bộ vị yếu hại, mô mềm dễ đâm xuyên, có thể làm người ta đau đớn nhất, nhưng giờ đâm lên trán, đây quả thật không có gì là tổn thương cao.
Sau đó, nhanh chóng dắt tay Hoàng Phi Dung, chạy qua khu bếp, lấy ra thớt và xẻng xúc cơm, cùng rất nhiều đồ linh tinh, chạy đến chỗ An Khôi, liên tục nện xuống người hắn, cho tới khi không còn động đậy, lúc này cũng không biết tên kia chết hay chỉ là xỉu mà thôi, nhưng không phải lúc lo chuyện đó, dắt tay cô nàng, lúc ra còn cầm theo ba ống thủy tinh trong tủ lạnh, chạy ra khỏi cửa xếp ở hai bên nắm cửa, rồi bắt đầu chạy xuống lầu.
Vừa chạy xuống giữa cầu thang liền nhìn thấy Kiều Mỹ Mỹ, không chờ nói tiếng nào, hắn liền lấy tay kéo luôn nàng chạy, mục đích là chạy ra bãi sân sau.
Chạy ra đến sân sau, Hoàng Phi Dung lúc này ghé ngang chậu cây nhỏ gần đó, móc ra điện thoại hai tay bắt đầu siết chặt hơn, cả ba ra tớingay cửa nhỏ ngoài bãi sau, liền đứng một nữ sinh, hai mắt đỏ ngầu, tóc bay lượn trong gió rối tung, hướng lên trời thét: “Cuối cùng thì tao cũng đã trả thù được mày, mày hạng nhất giỏi lắm à, hạng nhất thì hống hách à, tao dù chết, cũng phải chết sau mày, ha ha ha”
Dưới chân cô gái là một cô gái khác, đeo kính, nhận diện chính là học bá năm nay của trường, tên Kiêm Thị Anh Đào, trên ngực nhiều vết máu, giữa tim còn cắm một cây compa.
Đúng lúc này, một tia điện tím đỏ rơi thẳng xuống đầu cô gái, phía sau cũng có tiếng thét, tia sét quá mạnh mẽ, những vệt đỏ li ti cũng lan dần tới cả ba người kia.
5
0
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
