Chương 3 - Độ khó tăng lên
Chương 3: Độ khó tăng lên
Thành Viên Nâng Cấp phải tự bỏ trinh tiết, cùng thân mật với người bất kỳ sau mười bước chân????
Cái này không giống với nhiệm vụ lúc trước ám chỉ giới tính rõ ràng, chẳng lẽ cùng giới cũng phải thân mật, mà thân mật ở đây là ám chỉ tới cái gì?
Đây là thời gian đi học, nếu nói đúng ra chính là thời hạn cho phép kia cũng phải chờ đến lúc tan học thì mới dễ dàng thực hiện.
Nhưng mà không phải người vừa rồi xác nhận tên bên nickname không phải là “Hiệu Phó” hay sao??? Rõ ràng không phải tên Hiệu Phó của trường mà hắn đang học, rõ ràng đây là một người ở nơi khác.
Mà rõ ràng, nếu như một hiệu phó làm chuyện này ở trường học, nhất định sẽ gặp chuyện không may nếu bị phát hiện, tình huống xấu nhất chính là, bị quay lại toàn bộ quá trình và đăng tải lên mạng xã hội, bị ném đá và hoàn toàn sống trong bình luận dơ bẩn.
Trong nhóm chat lúc này cũng có nhiều bình luận như hắn suy nghĩ, bọn họ đang muốn xem xem, yêu cầu này có phải là đang đùa giỡn hay không?
…
Trong nhóm chat,
Cháo Bò 88 Phố Cổ (năm ba Công Tần Tôn Nữ Thương Minh): Đây không phải là hiệu phó trường tui sao?
Trưởng Phạm (năm hai Phạm Thế Trưởng): Thật sự này quá mức rồi, không thể để mấy cái trò này làm suy đồi giới trẻ được.
….
Mộc Đình Tu không phải là người nhiều chuyện, liền tắt đi màn hình di động, sau đó ngước nhìn lên bục giảng, giáo viên vẫn chưa vào lớp, sau đó cảm thấy lớp học lúc này không khí dường như có chút khác lạ.
Nhìn kỹ, thế nhưng phát hiện Du Thẩm Du cùng cả đám du thủ du thực trong lớp cư nhiên tất cả đều diện ra một bộ mặt bầm dập, bộ dáng ngồi tại bàn học của bọn chúng, im lặng một cách ngoan ngoãn, mà Phan Bích Lục ngồi ở bàn trên bên dãy cạnh hắn thần thái rất yên bình, giống như không có chuyện gì xảy ra.
Ngồi cùng bàn với Mộc Đình Tu là Nguyễn Khang, lúc này liền nhảy từ ghế bên cạnh về chỗ cũ nói nhỏ vào tai hắn : “Mày vừa rồi làm gì không nhìn! Vừa rồi Phan Bích Lục nhảy lên đá một cước hình parabol cực đẹp, đem bọn Du Thẩm Du đánh cho bầm dập, giờ ngoan ngoãn không chút tiếng động ngồi ở cuối lớp, kiểu này đánh rắm cũng không dám rắm to.”
Mộc Đình Tu nghe xong liền sợ hãi, liếc nhìn qua đám Du Thẩm Du, thấy quả thực im ắng không dám động đậy, vết thương trên mặt kia quả thực là làm ra chứ không phải giả bộ, lúc này mới tin tưởng lời của Nguyễn Khang vừa nói.
“Tao hoài nghi Phan Bích Lục bản thân chính là xuất thân từ con nhà võ, không phải hắn quê Đồng Tháp sao, nghe nói là cổ truyền nơi đó khá hay ho, khẳng định là bởi vì sư môn hoặc là gia tộc hạn chế, nên sớm chưa ra tay, hiện tại khẳng định là đã cho phép.”
“Bớt nghĩ lung tung đi!” Mộc Đình Tu dùng sức bóp lấy miệng Nguyễn Khang, đau đến hắn ngao ngao kêu ô ô.
Thực mau giáo viên liền vào lớp, cả thời gian này lớp học vô cùng tập trung, không một tiếng ồn nào, còn lại là hắn cùng Nguyễn Khang đùa giỡn vừa rồi, hắn cũng không có nhìn tới tin tức trong điện thoại, từ nhóm chat trên Zalo.
Đến giờ tan học, hắn lần nữa lấy ra di động, mở lên 3G, tin tức trong nhóm Zalo đã là 99+, không lề mề liền chọn vào mục tìm kiếm, xem đến tin tức của ???.
???: Thành Viên Nâng Cấp hoàn thành nhiệm vụ, khen thưởng một phần quà “Túi Hoàng Hậu Trung Cấp”, Thành Viên Đặc Quyền cũng vì thế mà nhận một phần “Túi Thân Thủ Sơ Cấp” cùng phần thưởng phụ kèm theo. Tiếp theo sẽ bắt đầu vào lúc 6h chiều nay!
Mặt khác toàn bộ đều là bên trong câu hỏi “Túi quà nhiệm vụ bên trong có gì” rốt cuộc là chuyện như thế nào. Mà Moony Lê từ đầu tới cuối vẫn im ắng không chat bất kỳ một câu nà bên trong, nhưng mà Đỗ Quang Thái lúc này đang đăng tràng trả lời, mà tin chat của hắn chính là kiểu hỏi gì liền trả lời cực tốc.
Mà khoảng thời gian lúc hắn chat, cũng là thời điểm sau nhiệm vụ phát ra khoảng một giờ trở đi.
Bố Đời Thiên Hạ (lưu ban Đỗ Quang Thái): Các ngươi phải làm nhiệm vụ, quà sẽ rất bất ngờ!!!
Băng gia (năm tư Nguyễn Hàn Thy): Đã lên cấp?
Bố Đời Thiên Hạ (lưu ban Đỗ Quang Thái): Hừ! Cứ coi như vậy đi!
Bé Đào (năm hai Đỗ Ngọc Đào): Con kia, mày không thể nói chủ vị đầy đủ sao?
Hai quả trứng một xúc xích (năm hai Hà Văn Dũng): Úp úp mở mở, bên trong túi quà là gì công khai cho anh em người ta còn biết!
Đấng Yasuo (năm nhất Chu Văn Chương): Là tiền chứ là gì? Hỏi ngu!
Bố Đời Thiên Hạ (lưu ban Đỗ Quang Thái): Băng gia, lần này em không thể lọt khỏi tay ta rồi? Khặc khặc
Tình là gì? Sao ai cũng khổ (năm nhất Vũ Ngọc Phượng): Chat chit cho lắm, bị tịch thu điện thoại thì lại nói xui.
Bố Đời Thiên Hạ (lưu ban Đỗ Quang Thái): Sợ bị tịch thu? Bố méo sợ, giờ đủ trâu, ai dám tịch thu tài sản của bố, á à em gái Vũ gia, năm nay lại tựu trường nhập học rồi sao? Muốn liên thủ thì tới cạnh anh, anh kỹ thuật cao tay nghề thì miễn bàn.
Tổ lái ( năm hai Lê Văn Tài): Ủa rồi mấy pa mấy má nói cái gì vậy?
Bố Đời Thiên Hạ (lưu ban Đỗ Quang Thái): Tay trái em Phượng, tay phải em Thy, hắc hắc đủ xài.
Tình là gì? Sao ai cũng khổ (năm nhất Vũ Ngọc Phượng): Năm nay bà méo sợ, đừng hù, cút.
Băng gia (năm tư Nguyễn Hàn Thy): Đúng vậy.
…
Lúc sau chat chit tin nhắn đều là anh em họ Đỗ nói chuyện ái muội.
Đối với Vũ Ngọc Phượng, Mộc Đình Tu hắn biết, đây là một hoa khôi của khoa Tài Nguyên Môi Trường, cũng là đối tượng thầm mến mộ của tất cả con trai trong trường bao gồm cả hắn. Cho cả khoa Hóa Công Nghệ của hắn cũng có hoa khôi Nguyễn Hàn Thy và Kiều Mỹ Mỹ khoa Cơ Cấu Tổ Chức gộp lại là ba bông hoa đẹp của trường hắn.
Đột nhiên, hắn nhìn màn hình bất động, kéo vào danh sách thành viên trong nhóm, liền thấy tên nickname bên cạnh còn không ít các danh xưng như giáo viên toán, giáo viên thể dục, tạp vụ, giáo viên nội vụ, hiệu trưởng v.v... , tên có chút khác biệt với trường hắn đang học, nhưng rõ ràng có hiệu trưởng của hắn ở bên trong nhóm chat này, bất giác cảm thấy may mắn, bản thân là học bá cũng chưa từng lên tiếng bên trong nhóm chat này.
Bất quá, giáo viên hay hiệu trưởng bên trong nhóm chat này vẫn âm thầm lặng lẽ nhận bao lì xì, chưa từng có ai lên tiếng bên trong, kể cả người hiệu trưởng Đặng Thu Mai vừa rồi nhận được nhiệm vụ, tựa hồ bên trong người chat chit toàn là sinh viên từ năm nhất cho tới lưu ban chat với nhau.
Mà ngẫm lại thì cũng đúng, thời đại của bọn họ khác xa tuổi sinh viên, chat chit cũng không có gì đúng đắn. Giáo viên ngày xưa còn có thể xét nét học sinh bây giờ không được làm này làm kia, nhưng còn bây giờ, xã hội hiện đại hóa, chuyện thân mật hay quá hơn cũng quá bình thường, bây giờ họ công tác cần nhất là ổn định, không có tận tâm quan tâm tới học sinh mình cách sống cách nghĩ làm gì, nếu như hiện tại mà còn có giáo viên như thế, có lúc chỉ cần khuyên dạy hay cấm túc một chút, liền có gia đình đến khiếu nại thậm chí là đem bọn họ ra phê phán, quay clip đăng tin một hướng, làm bọn họ mất đi phẩm giá của nghề, còn không bằng như bây giờ, im một chuyện, sống vui thêm chút ít thời gian.
6 giờ chiều là đến lớp tin học chiều, cũng có lúc là thời gian cho bên trường khác qua mượn sân tập thể dục.
Mắt thấy thời gian chỉ còn 5 phút là đến giờ, hắn liền vào mở giao diện nhóm chat ngồi chờ mở bao lì xì. Đúng lúc này, ??? lại lên tiếng.
???: Mọi người tất cả đều đang ngóng trông mở lì xì đúng chứ?
Những lời này giống như châm lửa vào một quả bom hẹn giờ, không ít tin tức nhảy lên như chạy giặc, Mộc Đình Tu cũng không thể nào nhìn kịp tin nhắn xôn xao bên trong đang có là gì. ??? lúc này liền cấm chat toàn bộ.
???: Ây da, các ngươi muốn hay không Thăng Cấp Nhiệm Vụ, ý là độ khó tăng lên một chút?? Dĩ nhiên, Thành Viên Đặc Quyền liền có thể tăng lên 10, đồng ý liền cmt 1.
Sau đó, ??? liền mở ra cấm chat.
Toàn bộ màn hình trong nháy mắt, giống như số 1 đang nhảy múa trên màn hình.
Vừa đúng 6 giờ chiều, ??? liền cấm chat phòng, sau đó lẳng lặng phát ra bao lì xì.
Ấn một cái trên bao lì xì, Mộc Đình Tu liền nhận ngay một dãy số liệu, 1,820,000 đ. Click vào biểu tượng túi lì xì, tìm ra được Thành Viên Nâng Cấp cao nhất có nickname là “Soái ca 23 cm”
Mà danh sách Thành Viên Đặc Quyền kéo dài xuống.
Snowy (năm tư Trác Minh Khương)
Bướng Bánh Bèo (trợ giảng Giang Hồng Yến)
Chú Thợ Điện (gv Tin Trần Minh Tiếp)
Pharaoh Leopatra (bảo vệ Lê Văn Luyện)
Nam Huỳnh (năm ba Huỳnh Tấn Nam)
Lan quế phường (năm năm Phan Kim Liên)
Do Doky Fighting! (năm nhất Đỗ Kiên)
Em chỉ là người đến sau (thực tập La Tố Anh)
Anh chỉ thích tỏi (năm hai Châu Việt Cường)
Và cuối cùng nickname có tên là “Bàn Tay Tử Thần”
3
0
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
