Chương 29 - Minh Hôn Lúc Nửa Đêm
Chương 29: Đi Đến Ngôi Nhà Cũ Của Họ Lê Lúc Nửa Đêm
Lúc trở về khách sạn thì An Bình vẫn không ngừng thuyên thuyên chuyện muốn gặp Diêm Quân.
Tôi hoàn toàn bất lực với cô nàng đanhg phải kiếm cớ, nhưng dù cho tôi có viện cớ thế nào thì vẫn không làm cho An Bình quên được ý định đó. Đúng là một cô gái cố chấp. Sau cùng tôi đành phải dứt khoát từ chối, điều này có phần làm cho cô ấy mất hứng.
"Đi mà, đi mà, cho tớ gặp một chút thôi cũng được. Chẳng qua là do tớ cũng muốn gặp chồng của cậu một chút mà thôi, tớ đâu có muốn ăn thịt anh ta đâu mà cậu sợ đến như thế."
Tôi nghe thấy mà bật cười: "Không phải thế đâu, tớ biết là cậu muốn gặp anh ấy. Nhưng mà anh ấy xuất quỷ nhập thần như vậy, ngay cả tớ cũng không thể gọi được anh ấy. Nếu cậu thật sự muốn gặp thì cậu phải đợi thêm một thời gian nữa, tớ sẽ nói với anh ấy."
Nghe thế An Bình cuối cùng cũng mỉm cười, cô ấy lấy một ít thức ăn bỏ vào miệng. Tôi thậm chí còn thấy tia sáng lóe lên trong ánh mắt gian manh kia.
...
Sau khi dạ dày của chúng tôi lấp đầy, An Bình kéo tôi đi vòng quanh khắp khu phố, sau một thời gian rồi mới miễn cưỡng trở về khách sạn.
Lúc bấy giờ sắc trời đã chạng vạng tối, vừa trở về phòng thì An Bình đã gấp gáp muốn đi tắm. Còn tôi ngồi trên giường xem lại những bức ảnh mới chụp sau chuyến đi chơi ngày hôm nay ở trong album của điện thoại.
Thời tiết hôm nay thật tốt, những bức ảnh của tôi cũng nhờ đó mà trở nên đẹp hơn. Hoa sen và mái đình dưới ánh nắng mặt trời như mang lại cho người khác cảm giác bình yên vô cùng ấm áp.
Ngay khi tôi định lướt qua, chợt ngón tay tôi khẽ dừng lại. Mắt nhìn kĩ vào một góc của bức ảnh.
Lúc đầu tôi nghĩ rằng tòa nhà này chỉ là một góc của cung điện. Nhưng khi tôi nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài biệt thự cổ, lại trông thấy xung quanh nó được bao bọc bởi lưới sắt. Lúc này tôi đã nhận ra mình đã chụp phải thứ không nên chụp.
Ngôi nhà cũ của họ Lê! Không biết xui xẻo thế nào mà tôi lại chụp phải nơi này.
Lúc đó tôi cũng không chú ý nhiều đến xung quanh. Chỉ đơn giản cảm thấy khung cảnh rất đẹp không nghĩ ngợi gì mà lấy điện thoại ra chụp. Thật không ngờ lại chụp phải ngôi nhà cũ của họ Lê. Thật là xui xẻo!
Khi nhận ra tôi liền muốn xóa bức ảnh này đi, ngón tay di chuyển và ấn giữ nút xóa... Một lúc lâu sau tôi lại bỏ tay ra.
Tuy rất sợ nhưng vì sao cuối cùng vẫn muốn giữ lại bức ảnh này?
Suy nghĩ này vẫn cứ quanh quẩn mãi trong đầu tôi mãi cho đến khi tôi bước vào nhà tắm. Thật chẳng thể hiểu nổi bản thân, không lẽ là do tôi tò mò về nơi bí ẩn đó?
Không! Không phải nào.
Tôi ngẩng đầu lên để mặc cho dòng nước chảy xuống gương mặt mình, dòng nước ấy cứ chảy dọc từ cổ đến vai và cuối cùng là xuống sàn gạch lát hoa văn dưới chân tôi.
Bỗng một cơn gió thổi qua làn nước ấm, ngay lúc tôi chưa kịp phản ứng thì đột nhiên cả người tôi đã nằm gọn trong một cái ôm táo bạo.
Thiếu chút nữa thôi thì tôi đã hét toáng lên nhưng đã nhanh chóng lấy tay che miệng mình lại.
Không cần quay lại tôi cũng biết đó là ai, chợt một cảm giác tức giận nhen nhóm trong lòng. Kì lạ khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc đó tôi chỉ nhẹ giọng dỗi hờn: "Anh đang làm cái gì vậy?"
Tôi cố gắng hạ giọng xuống vì sợ An Bình phát hiện ra. Bỏ qua việc chuyện cô ấy muốn gặp Diêm Quân, nếu tôi để cho cô ấy nhìn thấy tôi và Diêm Quân tắm chung như vậy thì... Có lẽ tôi sẽ không dám ngẩng đầu nhìn cô ấy.
"Chúng ta tắm chung nhé Hoa nhi."
Tiếng cười quen thuộc vang lên từ phía sau, dù thế tôi lại không có tâm trạng để đùa giỡn với anh. Tôi cúi đầu giận dỗi, không muốn đáp lời anh.
Diêm Quân dường như đã nhận ra tâm trạng tôi không tốt, bàn tay không ngừng di chuyển trên cơ thể tôi cũng đã dừng lại. Anh lấy chiếc khăn bên cạnh rồi nhẹ nhàng lau người tôi.
Giọng nói nhỏ nhẹ vang lên sau lưng:
"Sao nàng lại tới nơi như thế này?"
Thân thể tôi hơi cứng lại, sau đó ngạc nhiên quay lại nhìn hắn. Cái gì mà lại tới nơi như vậy? Nơi này không thể tới sao?
Diêm Quân nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt vợ mình liền lên tiếng:
" Ở đây không bình thường, không phải là một nơi tốt lành gì."
Ở đây có ngôi nhà cũ của họ Lê kia thì có thể là một nơi tốt được sao? Tôi thầm nghĩ trong lòng. Tôi để mặc anh ta giúp tôi lau người, còn mình thì ngả người ra sau và thở dài.
Tôi nói với anh ta những gì tôi gặp và nghe thấy trong hai ngày qua. Động tác của anh không dừng lại, trên gương mặt cũng không có vẻ gì ngạc nhiên như thể biết tất cả. Anh bình tĩnh giúp tôi rửa sạch cơ thể rồi gội đầu cho tôi.
Ngón tay của anh thon dài, mảnh khảnh nhưng rất mạnh mẽ. Khi anh gãi lên da đầu lực rất vừa phải khiến tôi vô cùng thoải mái. Tôi nhắm mắt lại hưởng thụ sự chăm sóc của anh.
Diêm Quân yên lặng nghe tôi miêu tả mãi cho đến khi tôi nói xong hắn mới từ từ nói:
"Hoa nhi, nàng tò mò sao?"
Tôi cũng chẳng biết tôi tò mò hay sợ hãi nữa, lại nghĩ đến một số thông tin mình đã tra được trên mạng về nhà cũ họ Lê khiến tim tôi không khỏi đập nhanh.
Nhà cũ họ Lê, lời nói không ro ràng cảu cặp vợ chồng già kia, những thứ này khiến tôi cảm thấy thật kích thích nhưng tôi không biết phải làm sao.
Bây giờ nghe Diêm Quân nói rằng nơi đây không phải là nơi tốt lành gì trái tim tôi bỗng đập nhanh hơn.
Sau khi hắn xả sạch dầu gội, cầm lấy khăn bông lau khô thân thể tôi rồi ôm tôi ra khỏi phòng tắm và nói: "Nếu nàng thực sự muốn biết chuyện gì đã xảy ra ở đó... vậy tối nay chúng ta sẽ đến đó."
Tôi tròn mắt vì kinh ngạc bởi lời nói của Diêm Quân. Hắn ta sao lại có thể chiều tôi đến vậy chứ?
Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của tôi, Diêm Quân khẽ cười khúc khích rồi cọ cọ vào cái mũi nhỏ của tôi:
"Ta đã định đến đó thăm dò rồi, nhưng tình hình ở âm phủ đã làm đảo lộn hết mọi kế hoạch của ta. Ta phải quay về để xử lí những việc hỗn độn đó."
Tôi nghe thấy sự bất lực và mệt mỏi trong giọng nói của hắn, ánh mắt tôi liền lộ ra ý muốn cười.
Lúc đầu tôi nghĩ hắn là bá chủ tại thượng ở âm phủ, nhưng trong quá trình tiếp xúc những cảm xúc và hành động của hắn khiến tôi cảm thấy như mình đang ở chung với một con người thực sự.
Tôi lắng nghe âm thanh bên ngoài phòng tắm. An Bình đang sấy tóc, những lo lắng của tôi đều bị thổi bay.
Tiếng ồn của máy sấy tóc đủ để lấn át âm thanh trò chuyện của tôi và Diêm Quân.
"Vậy tối nay chúng ta sẽ đi xem?"
Diêm Quân gật đầu, đôi mắt hẹp nheo lại giọng nói khàn khàn vang lên:
"Nàng vạn lần phải chuẩn bị thật chu đáo, ở đó rất khác lạ và cũng đầy nguy hiểm."
Tôi gật đầu nghiêm túc, Diêm Quân đã giúp tôi mặc quần áo. Nãy giờ tôi đều không để tâm đến điều này.
Mãi đến khi hắn kéo tôi ra khỏi phòng tắm thì đầu óc tôi vẫn còn đắm chìm vào việc đi đến địa chỉ cũ vào ban đêm.
Cùng lúc đó An Bình vừa đặt máy sấy tóc xuống trong phòng chỉ còn lại âm thanh của ti vi.
Cô ấy nghe thấy tiếng cửa của phòng tắm rồi quay đầu lại cười với tôi! Nhưng nụ cười trên mặt cô ấy bỗng cứng lại.
Cô ấy ngơ ngác nhìn tôi trong sự bàng hoàng, rồi lại dời mắt sang Diêm Quân đứng cạnh tôi, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng.
Tôi nhìn cô ấy trong lúc nhất thời không kịp phản ứng. Khi tôi quay đầu lại vẫn thấy Diêm Quân đang đứng bên cạnh, đôi mắt của An Bình cứ nhìn chằm chằm vào hắn.
Đột nhiên xuất hiện một người đàn ông hỏi làm sao mà cô ấy lại không sợ hãi đến như vậy được chứ?
"Anh... anh...."
Cô ấy chỉ vào Diêm Quân và run rẩy, từ “anh” đã lặp lại rất lâu nhưng đợi cả buổi cô vẫn không nói tiếp. Âm thanh giống như một đoạn ghi âm lặp đi lặp lại đúng một từ.
Diêm Quân ôm vai tôi rồi nói: "Không phải nương tử nói có người muốn gặp bổn vương một lần sao."
Gương mặt tôi lập tức đỏ lên, cuống cuồng không biết nên đáp lại thế nào, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của cô ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt đó như muốn thiêu đốt tôi.
"Anh... anh là chồng của Tiểu Hoa sao? Đó... là Diêm Vương? Không... đó không phải điều quan trọng, anh đến từ lúc nào? Còn nữa... tại sao anh lại đi ra từ phòng tắm? Hai người ở bên trong..."
An Bình nói một cách lộn xộn, giống như cô ấy đang cố che giấu sự bối rối của mình. Khi nói đến đây, cô ấy lập tức che miệng lại nhìn chúng tôi một cách khó tin.
Mặt tôi ngại ngùng rồi đỏ như tôm luộc, trong lòng thầm nghĩ ra lí do muốn vớt lại chút mặt mũi.
Tôi trừng mắt lườm tên quỷ háo sắc bên cạnh, hắn lại không cảm thấy sự tức giận của tôi mà nói với An Bình:
"Cô không cần phải gọi ta là Diêm Vương, cô vốn không thuộc về địa ngục, không cần phải nói chuyện như bề trên và bề tôi."
An Bình ngây người, hồn vẫn chưa quay lại mà chỉ là gật đầu theo bản năng.
Phải mất một lúc khá lâu rồi cô ấy hét lên một cách kì quái.
"Cuối cùng tớ cũng đã nhìn thấy Diêm Vương trong truyền thuyết! Chúa ơi! Tớ phải nói với ông ngay khi trở về!"
Cô ấy cẩn thận quan sát Diêm Quân một chút, khi phát hiện ra hắn đang mặc quần áo cổ xưa, một ánh sáng kỳ lạ xuất hiện trong mắt cô ấy.
Lại nhìn thấy hắn đang mang mặt nạ, An Bình lộ vẻ tiếc nuối .
"Ah, thật đáng tiếc khi gương mặt đều bị mặt nạ che lại a."
Tôi nhìn thấy khuôn mặt rưng rưng muốn khóc của cô ấy liền bĩu môi:
"Đừng nói là cậu, thậm chí tớ còn không biết anh ấy trông như thế nào."
An Bình ồ lên một tiếng, xong lại có phần bất mãn:
"Cậu chưa thấy người ta trông như thế nào mà đã gả cho người ta, ngay cả khi hắn là Diêm Vương cũng không được, bây giờ hắn là chồng của cậu, thân là vợ mà ngay cả mặt chồng mình thế nào còn không biết, cậu đang nói chuyện vớ vẩn à?"
Lời nói của cô ấy đồng nghĩa với việc mạo phạm Diêm Quân, nhưng tôi lại cảm thấy tay mình đang bị anh siết chặt, tôi đột nhiên căng thẳng, tôi cũng nắm lấy tay hắn sợ hắn sẽ tức giận
"An Bình không có ý gì đâu."
Tôi vừa mới giải thích, anh ấy liền đặt tay nhẹ lên môi tôi ra hiệu bảo tôi im lặng.
"Cô ấy nói không sai."
Anh ấy nhẹ giọng xin lỗi.
"Đã đến lúc nàng nên thấy diện mạo của ta, Hoa Nhi."
Anh cúi xuống nhìn tôi, ánh sáng lóe lên trong con ngươi màu đen kia khiến tim tôi lần nữa đập loạn nhịp.
...
An Bình rất ít nói nhưng cô ấy cứ nhìn trộm tôi và Diêm Quân, mỗi lần như thế đều bị tôi nhìn thấy. Hành động đó khiến tôi cảm thấy cô ấy thật đáng yêu .
Cho đến khi cô ấy tắt đèn đi ngủ lại nói ra một câu lơ đãng.
"Hai người... nếu làm chuyện gì đó, thì nên giữ im lặng."
Đây là câu cuối cùng của cô ấy trước khi chìm vào giấc ngủ. Tôi không biết nên khóc hay cười, tên quỷ háo sắc kia cũng nhìn tôi nở một nụ cười. Tôi sợ hắn không thể kiểm soát được bản thân, liền nhéo hắn một cái. Hắn ra hiệu cho tôi chú ý đến chuyện này, được đà nên hắn lại ôm chặt lấy tôi kèm một nụ hôn sâu.
Đêm đã khuya, xung quanh vốn dĩ rất ồn ào giờ lại trở nên yên tĩnh. Chúng tôi đợi đến khi An Bình ngủ say lẻn ra khỏi cửa chuẩn bị đi đến ngôi nhà cũ của nhà họ Lê.
Tôi rất lo lắng, bàn tay đang nắm lấy tay của hắn liên tục chảy mồ hôi.
Diêm Quân đưa chiếc áo choàng rộng quấn quanh tôi.
Chúng tôi đi qua các gian hàng được thắp sáng bằng đèn màu cam rồi tiến về ngôi nhà cũ. Trên đường đi tôi có thể ngửi thấy mùi hương sen quen thuộc nhưng tâm trạng của tôi bấy giờ hoàn toàn trái ngược với việc ngắm cảnh lúc ban ngày.
Vốn dĩ cơn gió mang theo sự mát mẻ hằng ngày thì vào đêm nay, nó lại khiến tôi rét lạnh.
Tâm trạng tò mò cùng sợ hãi khiến trong lòng có chút phức tạp. Rõ ràng là sợ hãi, nhưng vẫn muốn tìm hiểu đến cùng.
Ngôi nhà cổ ấy từng xảy ra việc gì? Cũng như điièu mà Diêm Quân nói, đó là cái gì?
8
0
1 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
