ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 25 - Minh Hôn Lúc Nửa Đêm

An Bình và tôi hẹn nhau đi tránh nóng ở sơn trang, trước khi xuất phát ba mẹ tôi dặn chúng tôi nhớ phải chú ý an toàn.

“Con và An Bình phải tự bảo vệ tốt chính mình, ban đêm nhớ không nên đi ra ngoài, con biết chưa?”

Mẹ thấy tôi kéo vali đang đứng ở lối vào và cúi xuống để thay giày, bà nói thêm một câu.

Từ tối qua đến giờ bà đã nói hơn hai mươi lần rồi. Có cảm thấy hơi buồn chán nhưng tôi phải cố gắng kiên nhẫn và mỉm cười nói:

“Mẹ, con đã biết rồi mà, con dù gì cũng là một sinh viên đại học hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà. Chút hiểu biết cơ bản này chẳng lẽ con không biết sao.”

“Con dù lớn thế nào thì con vẫn luôn là một đứa trẻ trong mắt mẹ. Mẹ không yên tâm khi con ra ngoài mà không có ba mẹ.”

Mẹ cứ liên tục dặn dò, còn tôì chỉ mỉm cười và đóng cửa lại, xách vali đi xuống lầu.

Diêm Quân không hề cấm tôi vận động mạnh... xem ra tiểu hỏa gia trong bụng tôi khác với những đứa trẻ bình thường.

🔥 Đọc chưa: Ai nói với chị tình yêu có lí lẽ? Tôi chính là không có lí lẽ như vậy. ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hơn nữa nữ quỷ mà tôi gặp cách đây vài ngày, cô ấy nói rằng đã nghe thấy đứa con trong bụng tôi nói chuyện với cô ấy.

Tôi không thể không có một chút tò mò và mong đợi về đứa con trong bụng mình.

Trong hai ngày tôi ở nhà và hầu như không đi đâu. An Bình cũng không có đi đến cửa hàng ông nội, cô ấy đã gọi cho tôi vào tối qua và nói rằng ông nội đã trừ tà thành công. Dây thần kinh căng thẳng của tôi cuối cùng cũng đã được thả lỏng.

Nhưng tình hình vẫn không mấy khả quan. Gần đây khu nhà cũ đang tu sửa nên không có cửa hàng nào mở cả.

Người ta nói rằng một vài pháp sư trừ tà được gia chủ mời đến đã tiến hành nghi thức trừ tà. Những cổ vật dính phải tà khí chắc hẳn phải mất rất nhiều tinh lực và khả năng của họ để tiêu trừ.

Khi tôi nghe được những gì An Bình nói trong lòng cảm thấy thật ngưỡng mộ gia đình trừ tà của cậu ấy.

Tôi kéo vali và đến ga tàu điện ngầm trước giờ hẹn. Tôi thấy An Bình đội một chiếc mũ rộng vành và mặc trên người chiếc váy hai dây mát mẻ đang thò đầu nhìn xung quanh.

Khi nhìn thấy tôi, cô ấy gần như vui đến mức muốn nhảy cẫng lên. Cô ấy kéo một chiếc vali to gấp đôi tôi rồi chạy về phía tôi. Sự phấn khích của cô ấy khiến tôi gần như bật cười.

“Chúng ta đi cùng lắm chỉ đi có một tuần, hơn nữa bây giờ là mùa hè cậu làm gì mà mang một vali lớn như vậy? Những người không biết lại tưởng cậu đang đi du lịch nước ngoài đấy.”

An Bình đưa tay kéo cái mũ của mình để che ánh sáng chói mắt.

“Vậy là cậu không biết rồi, chuyến đi này chắc chắn sẽ có thứ gì đó thú vị để mua. Tớ muốn mang quà về cho bạn bè và họ hàng, vì vậy tớ đã mang chiếc vali lớn nhất trong nhà đấy!”

Tôi cười và nhìn cô ấy liên tục vỗ chiếc vali của mình, hành động đó như thể đang khen ngợi nó, cô ấy cứ nói luyên thuyên không ngừng nghỉ.

Cho dù là mang quà về thì cũng không cần một cái vali lớn như vậy, thật rắc rối mà...

Trong trường hợp này cô ấy không thể quay lại đổi một vali khác thì hai người đành phải đi xuống cầu thang rồi đi về phía tàu điện ngầm.

Kể từ khi bị những cơn ác mộng làm phiền, tôi có thể nhìn thấy thứ không thuộc về dương gian.

Bất kể là ngày hay đêm, vì vậy khi tôi đứng ở nơi dò soát lưu thông. Ánh mắt liền bị thu hút bởi một cậu bé đang đứng ở trong góc.

🔥 Đọc chưa: Tu Chân Thần Luyện ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Do đã gặp ma hai lần trước đó nên lần này tôi có thể khẳng định cậu bé không phải là người... mà là một linh hồn.

Ánh mắt đang nhìn về phía xa xăm mang theo nỗi sợ hãi, tròng mắt cậu không nhìn quanh bốn phía, nỗi lo lắng và chật vật hiện lên cả khuôn mặt.

Cậu bé hình như đang... đi lạc...

“Tiểu Hoa! Tiểu Hoa.”

An Bình gọi tôi nhiều lần nhưng tôi vẫn không nghe thấy. Cuối cùng cô ấy cũng không chịu được nắm lấy vai tôi mà lắc ,dứt khoát gọi tên tôi !

“À?”

Tôi bất ngờ quay đầu lại nhìn cô ấy.

“Cậu phát bị gì vậy, chúng ta mau đi bắt tàu, nếu không chúng ta phải chờ chuyến sau và sẽ đến đó trễ hai tiếng đấy.”

Tôi gật đầu và bị cô ấy kéo đi, khi tôi quay lại nhìn vào cậu bé ở trong góc thì linh hồn nhỏ bé ấy đã biến mất.

Ngay cả khi tôi muốn giúp cậu bé thì cũng không thể vì đây là ban ngày. Tàu điện ngầm có rất nhiều người tới lui nên tôi không muốn bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

Nhưng cậu bé kia đã để lại cho tôi ấn tượng không hề nhỏ.

Nếu khi tôi quay về mà cậu bé vẫn còn ở đó thì tôi nhất định sẽ giúp nó.

Không biết có phải có phải vì thân là vợ của Diêm Vương hay không mà tôi bắt đầu muốn làm điều gì đó cho những linh hồn vẫn còn ở dương gian, tôi muốn giúp họ siêu thoát và đưa họ đến thế giới bên kia.

Việc này là do quỷ sai làm,nhưng không biết tôi nghĩ về điều đó từ lúc nào là khi nào, tôi cũng không nhớ?

Giống như bây giờ, tôi nhìn thấy linh hồn của cậu bé và tôi muốn tới giúp đỡ.

Trong lòng tôi có chút suy nghĩ.

An Bình thấy tôi luôn ngẩn người có vẻ hơi bất mãn, khuôn mặt giả vờ tức giận rồi nói:

“Tiểu Hoa, hai chúng ta hiếm khi được đi du lịch cùng nhau nhưng mình thấy cậu dường như đang lơ mình.”

Đến đây hình như cô đã nghĩ ra điều gì, trên mặt sự bất mãn ngày càng cao, cô ấy hét lên:

“Được rồi! Tớ biết rồi, cậu nhất định đang nghĩ về chồng cậu đúng không?”

Đám đông xung quanh nghe thấy tiếng hét lớn của An Bình đều quay lại nhìn về phía chúng tôi. Mặt tôi đỏ bừng, nhanh chóng kéo cô ấy sang một bên, trừng mắt nói :

“Cậu đang nói gì vậy, không phải đâu cậu đừng suy nghĩ nhiều.”

“Vậy tại sao cậu ...”

Tàu điện ngầm đang đến, tôi giữ chặt và kéo cô ấy lại gần mình. Tôi kề sát vào tai cô ấy và nói: “Có quá nhiều người ở đây, lát nữa tớ sẽ nói với cậu sau.”

“cũng được.”

🔥 Đọc chưa: Toàn Dân Học Trộm Ta Sáng Tạo Công Pháp ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Khuôn mặt của An Bình mỉm cười đầy hào hứng và đột nhiên nở một nụ cười xấu xa nói với tôi:

“Ở trước mặt tớ cậu nên thành thật khai báo đi, tớ sẽ không tức giận đâu.”

Tôi liếc cô ấy một cái, thật ngưỡng mộ trái tim bất khả chiến bại của cô gái này.

Tàu điện ngầm chúng tôi đi rất đông đúc nên phải chen nhau, sân ga này nằm ở trung tâm của một trung tâm mua sắm lớn nên mới đông như thế. Tôi cảm thấy những người xung quanh như thể đang đè ép tôi.

Vào mùa hè, ngay cả khi trên tàu có máy điều hòa không khí thì vẫn không thể làm mất mùi của nhiều người đang phải chen chúc nhau. Mùi vị hỗn loạn, nào là mùi nước hoa nồng nàn, mùi mồ hôi, thậm chí là mùi hôi chân,... từ mọi người.

Hương vị hỗn hợp quyện vào nhau như thế khiến tôi muốn nôn cả bữa tối hôm qua.

Khi An Bình và tôi xuống tàu điện ngầm, khuôn mặt của An Bình nhăn nhó.

“Trời ạ, tớ thực sự ghét việc chen chúc trên tàu điện ngầm vào mùa hè. Vừa nãy có một ông chú bên cạnh tớ có mùi khiến tớ hôi gần chết.”

Tôi nhìn khuôn mặt nhăn nhó của cô ấy và cười thành tiếng, nhưng lại bị cô bạn trừng mắt một cách tàn nhẫn.

Chúng tôi lên tàu đúng giờ và bây giờ là thời gian du lịch.

Trong kỳ nghỉ hè nên có nhiều người đi du lịch. Trong xe chúng tôi có thể thấy một số sinh viên đại học cùng đi chơi và một số cặp vợ chồng trẻ đang ngồi trong góc ghé đầu vào nhau, còn tôi không biết nên làm gì.

An Bình nhìn tôi đầy tò mò, cô vẫn muốn biết lúc nãy tôi nghĩ gì mà ngẩn người.

Tôi nói với cô ấy về cậu bé mà tôi đã thấy. Không ngờ cô ấy lại không ngạc nhiên chút nào mà còn đưa tay ra xem đó là điều bình thường.

“Tiểu Hoa, cậu nên biết cậu đã là vợ của Diêm Vương, cậu còn mang thai đứa con của Diêm Vương, chưa hết trên tay cậu còn có chiếc vòng tay này. Cậu cũng nói rằng cậu có trấn quỷ lệnh trong người, nên việc có thể nhìn thấy ma quỷ là chuyện bình thường.”

“Tớ còn tưởng có việc gì to tát, cậu nên thấy biết ơn vì gia đình tớ có liên quan đến quỷ hồn, vong linh nhé. Nếu là những cô gái bình thường khác chắc đã sớm tuyệt giao với cậu rồi.”

Tôi bị những lời của cô ấy chọc cho tức cười, nhưng quả thực An Bình nói không sai.

🔥 Đọc chưa: Thời Gian Một Vạn Năm Bảo Vệ Tân Thủ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Ai lại làm bạn với những người có thể nhìn thấy ma? Ngay cả khi họ không ngại nhưng điều đó không có nghĩa là gia đình họ cũng vậy.

Đến lúc đó tôi chỉ lẻ loi một mình, ngoại trừ Diêm Quân một người bạn cũng không có.

...

Khi chúng tôi đến khu nghỉ mát thì đã gần đến giờ ăn tối.

Trời vẫn còn sớm và hoàng hôn lơ lửng ở phía tây. Nhiệt độ vào buổi tối thấp hơn nhiều so với buổi trưa, nhưng xung quanh vẫn còn nóng.

An Bình cùng tôi đi lấy vali và chuẩn bị vào khu nghỉ mát.

Khu nghỉ mát mùa hè được bao quanh bởi núi và hồ nước, nước trong vắt phản chiếu những đá thạch có đầy rêu. Bầu trời xanh và những đám mây trắng lơ lửng bay về nơi xa trông thật đẹp mắt.

Từng cơn gió thổi vào cùng những cơn sóng, tôi có thể cảm nhận được sự mát mẻ mà không khí mang đến.

Những mái nhà cao thấp trải dài về phía bên kia của hồ, những ngọn núi xanh từ xa mang cho người khác cảm giác mát mẻ.

Khi tôi đang nhìn xung quanh thì người phục vụ ở quầy lễ tân nở một nụ cười trên khuôn mặt. Tôi cảm thấy dễ chịu khi nhìn nụ cười của cô ấy.

Sau khi các thủ tục được hoàn thành tôi và An Bình đi vào phòng cất hành lí, sau đó chúng tôi đi ra ngoài để tham quan. Trước khi trời tối chúng tôi phải nhìn khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của khu nghỉ mát này.

Trong khi chờ thang máy, chúng tôi đã thấy hai cụ già tóc bạc đứng cạnh.

Đó là một cặp vợ chồng, người đàn ông một tay cầm cây gậy còn tay kia cầm một bó hoa, trên khuôn mặt ông ấy có chút xấu hổ.

Vợ ông ấy thì có điều bất mãn, đứng đó nói luyên thuyên không ngừng, âm thanh không lớn cũng không nhỏ vì thế tôi đã vô tình nghe thấy những gì bà ấy nói.

Mà nội dung của cuộc nói chuyện làm tôi nhíu mày.

“Ông già, tôi đã nói với ông là tôi sẽ không tới nơi này. Mà ông thì lại muốn tới, vậy mà ông không biết nơi này là ở đâu.”

🔥 Đọc chưa: Ngàn Tỉ Ngôi Sao Không Bằng Ngươi ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Được rồi, được rồi, đừng nói nữa bà à, chỉ là cách đây đã lâu ...”

Bà lão lại càng tức giận dữ, lông mày cau lại và trừng mắt nhìn ông kia nói:

“Cho dù chuyện đó đã trôi qua lâu như vậy nhưng ông vẫn không thể quên được chuyện gì đã xảy ra tại nơi này trước đây!”

9

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.