Chương 19 - Minh Hôn Lúc Nửa Đêm
Chương 19:Nguồn Gốc Của Quỷ Vật
Ông chủ gõ cửa nhà người bán đồ cổ, lúc sau có một người đàn ông trung niên mặc bộ vest xám ra mở cửa. Ông ta cảm thấy giật mình khi thấy có nhiều người đứng trước cửa nhà mình, bàn tay dùng vào sức kéo cánh như đang muốn nhanh chóng đóng lại.
"Đợi một chút."
Giọng nói trầm của ông nội An Bình phát lên, cánh tay già nua dùng sức giữ chặt then cửa không để cho người buôn đồ cổ đóng lại.
Tôi thấy vẻ mặt của người đàn ông trung niên sau cánh cửa bỗng tái nhợt lại giống như đã làm chuyện gì đó sai trái bị phát hiện, đôi mắt giống như hạt đậu xanh phát ra cảm giác kì lạ giống như bị quỷ ám, ánh mắt liên tục ngó tới ngó lui dáng vẻ như đang chột dạ.
An Bình ôm lấy cánh tay tôi, trời mùa hè nóng nực lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên béo làm cô ấy nhăn mũi lại.
"Thiết Hiệp, không phải ông nói tới đây một mình thôi sao, sao lại có nhiều người như vậy?"
Thiết Hiệp là tên ông chủ tôi
Ông chủ cảm thấy kỳ lạ nói:
"Tôi không hề nói tới đây một mình. Chúng ta hãy vào trong rồi nói, bọn họ là khách của tôi muốn qua để xem hàng."
Người bán đồ cổ vừa nghe đến hai từ "xem hàng" mắt lại sáng choắc lên.
Biểu cảm vốn hoang mang lập tức biến mất, nháy mắt cúi đầu khom lưng mời chúng tôi vào trong.
"Thì ra là tới xem hàng. Thiết Hiệp, tôi đã nói với ông chuyện gần đây tôi lại có một số đồ mới từ những ngôi mộ, tôi đưa ông xem."
Khi vừa bước qua cánh cửa ông nội An Bình lập tức dừng ngay ở cửa, ánh mắt nhanh chóng nhìn đến một góc trong phòng khách.
Ở đó đặt một cái túi bằng vải phồng lên, không biết là bên trong có thứ gì.
"Tôi vốn định đưa bọn họ tới cửa hàng của ông nhưng trên tấm danh thiếp có ghi địa chỉ nhà ông ở khu dân cư cạnh quán cà phê nên chúng tôi đã trực tiếp tới đây."
"À không sao không sao, như vậy vừa lúc có thể xem hàng. Tôi đi pha trà cho mọi người."
Ông nội An Bình không ngồi xuống mà nhìn chằm chằm vào chiếc túi trong góc, trên thái dương những đường gân xanh dần nổi lên.
Tôi chú ý thấy sự khác thường của ông ấy, có chút lo lắng
"Ông à".
"Không cần pha trà đâu, chúng tôi cũng không phải tới để xem hàng."
Giọng điệu của ông ấy đã thay đổi, trên mặt hiện hiện lên rõ sự tức giận, lời nói cũng không còn khách khí nữa.
Người buôn đồ cổ bị lời nói của ông nội An Bình dọa sợ, toàn thân như cứng đờ tại chỗ. Ông chủ đang ngồi ở trên sô pha chỉ biết gượng cười. Cố gắng đưa mắt ra hiệu cho ông nội An Bình dừng lại.
“Người ta tốt xấu gì thì cũng là người quen của mình, ít nhất cũng nên để lại cho tôi một chút thể diện chứ.”
"Tôi là một người thẳng thắn , vì vậy sẽ trực tiếp đi thẳng vào vấn đề."
Ông nội ấy lấy cái túi trong tay An Bình cầm bức tượng đồng đã bị nứt làm hai ra:
"Cái này có phải là ông đã bán cho ông chủ tiện cà phê không?"
Người buôn đồ cổ vừa nhìn thấy bức tượng thú trong tay ông nội An Bình đã bị vỡ đôi sắc mặt ngay lập tức tối sầm lại! Cho dù ông ta cố gắng tỏ ra bình thường thì tôi vẫn có thể nắm được thóp của ông ta.
Quả nhiên ông ta biết bí mật phía sau bức tượng đồng, vậy mà ông ta còn bán tượng thú này cho ông chủ? Đây không phải là muốn hại người hay sao?.
"À...... Vâng, đúng là như vậy."
Có ông chủ đang ngồi ở bên cạnh nên tất nhiên là hắn không thể nói dối được. Vì chỉ cần nói dối thì ngay lập tức sẽ bị phơi bày nên ông ta chỉ có thể thừa nhận.
Ông nội An Bình nhìn thấy bộ dáng của hắn mà tức sôi máu, mắt nhìn vào cái túi trong góc tường, giọng nói lớn hơn :
"Ông đã bán thứ người này cho người khác, vì chuyện bức tượng đã qua nên tôi sẽ không nhắc lại nữa. Nhưng còn những thứ kia thì sao? Ông còn định bán chúng đi ư?”.
Ông nội An chỉ tay vào cái túi vải trong lòng đầy phẫn nộ. Tôi lập nhìn về hướng ông ấy chỉ quả nhiên là trong cái túi có vấn đề.
Tôi hiểu rất rõ năng lực của ông ấy, lúc nãy ông ấy có nói nhìn thấy người dọn vệ sinh không chừng đó cũng là quỷ.
Lúc trước khi tôi đến quán cà phê làm việc đã nhìn thấy bác gái quét dọn vệ sinh, chắc chắn là người mà ông ấy đã nhìn thấy .
Nếu không một người bình thường làm sao có thể có khuôn mặt quỷ dị khiến người ta sởn tóc gáy như vậy được.
Hơn nữa, tôi cũng không quen biết bác ấy mà bác ấy lại còn chào hỏi tôi.
Khi ông nội An Bình chỉ tay vào cái túi kia và chất vấn người buôn đồ cổ tôi đã đoán ra được thứ đang ở trong cái túi kia, chắc chắn là những bức tượng thú như trong tay ông nội An Bình đang cầm.
Nói là đồ cổ nhưng thực chất chúng chỉ là những quỷ vật bị ám.
"Bịch"
Nằm ngoài suy đoán của mọi người, tên buôn đồ cổ kia không hề giải thích nửa câu, vừa nghe thấy ông nội An Bình chất vấn đã ngay lập tức quỳ xuống đất , cơ thể run rẩy hét to:
"Không phải lỗi của tôi! Không phải lỗi của tôi! Tôi không biết gì cả! Tôi không biết gì cả!"
Ông nội An Bình thấy hắn ta không đánh đã khai, giọng điệu thêm phần gắt gỏng ném thẳng tượng đồng đã hỏng trên tay vào người ông ta.
"Ông được lắm! Dám bán những thứ quỷ vật này cho người khác, ông không sợ sẽ bị giảm thọ hay sao?! Hãy thành thật khai ra những thứ này và những thứ ở đằng kia ông có được chúng từ đâu?!"
Người buôn đồ cổ chảy nước mắt nước mũi tè lè trên mặt, ông ta biết bản thân mình hôm nay không may mắn. Vừa nghe ông nội An Bình nói như vậy lền biết ông nội An Bình cũng là người trong nghề, có thể nhìn ra những đồ cổ này có điểm bất thường.
"Tôi....tôi......"
"Nói đi! Tôi tôi cái gì! Ông có biết quỷ vật mà ông bán đi đã trực tiếp hại chết nhân viên của ông chủ quán cà phê không? Nếu ông không muốn mình cũng rơi vào kết cục như vậy thì hãy nói thật đi!"
Người bán đồ cổ cuối cùng không nhịn được, mồ hôi toát ra ướt hết trán, bộ đồ đã bị mồ hôi thấm ướt, sắc mặt tối sầm lại, giọng nói của rất nhỏ và còn lắp bắp:
"Tôi cũng không biết chúng được đào ra từ ngôi mộ nào...... tôi đã lấy chúng ở trên núi Âm Sơn của thành phố H. Mọi người đều nói huyệt mộ kia cực kỳ lớn, bên trong có thể dùng từ “hoành tráng” để hình dung. Vì thế đa số hàng hoá đều là của những người giàu có từ thời cổ đại."
Ông nội An vừa nghe tới hai từ "Âm Sơn" liền “hừ” mạnh một tiếng, giọng điệu không giống như đang dọa người:
"Ông cho rằng mộ đều là để an táng người chết hay sao? Chẳng lẽ ông chưa từng nghe nói tới 'quỷ mộ' hay sao?"
6
0
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
