Chương 7 - Phân chia
Một đêm không trăng , sáng hôm sau Bùi Hoàng thức dậy từ sớm , gọi mọi người dậy vệ sinh cá nhân một chút rồi bảo họ nấu cơm . Bùi Hoàng cũng kêu Dương và Tùng dẫn đầu đám người sống sót đi chạy bộ một chút . Đến 6 giờ sáng mặt trời vừa ló dạng đã ăn uống xong .
Bùi Hoàng không cho họ huấn luyện cái gì vì giờ không phải lúc . Trong đám người có 74 người là nam giới , còn lại là nữ giới và trẻ em . Hắn phân ra 2 người mới và một đội viên tạo thành một tổ bắt đầu đi thanh lý đám tang thi còn lại trong thị trấn . Đồng thời mỗi đội viên còn cầm theo súng lục đề phòng một chút . 5 người ở lại xưởng , 5 người dẫn theo pitbull đi tìm kiếm người sống sót còn lại cưỡi ngựa đi dạo trong trấn đề phòng bất trắc .
Hắn cũng không tham gia vào cuộc tìm kiếm hay thanh lý mà cầm bản đồ lên nghiên cứu . Đến trưa vì có pitbull với khả năng đánh hơi cực đỉnh nên giải cứu thêm được 71 người . Nhân số thoáng chốc tăng lên nhưng vấn đề lương thực và nước uống vẫn còn dư thừa nên không có vấn đề gì .
Sau giờ cơm trưa Bùi Hoàng phổ biến chút tình hình và nghĩa vụ cho những người mới đến đồng thời nói chiều nay sẽ bắt đầy càn quét lương thực vật tư trong trấn . Những người sống sót mới có vẻ như đã chết lặng , tối hôm qua không chỉ nhà xưởng bị đàn chó tập kích ....
Hắn tính toán một chút hẳn là sáng mai sẽ xử lí xong thị trấn này , hắn quyết định chất đồ thiết yếu lên xe tải rồi tiến thẳng tới thị trấn kế bên : Thị trấn Giang Viễn . Trong thị trấn Giang viễn có rất nhiều lò rèn , đủ để chế tạo kha khá vũ khí , không thể để những tân binh này cầm dao phay với típ sắt được .
Chiều hôm ấy hắn dẫn đầu đoàn người đi vơ vét sạch sành sanh từ một hạt lúa cũng không ta rồi chất lên xe tải tìm được sẵn sàng cho chuyến đi . May mắn hắn còn tìm được 2 xe bồn chở xăng cùng dầu còn chưa xuống hàng đâu .
Đến tối hắn ngồi nghe Nguyệt báo cáo :
- Hôm nay tìm được thêm 147 người sống sót , trong đó có 51 trẻ em dưới 15 tuổi , 27 người đàn ông , 69 người phụ nữ . Đội tác chiến tiêu diệt 271 tang thi , 6 người bỏ trốn , không phát hiện người thức tỉnh dị năng .
Bùi Hoàng đưa mắt nhìn Nguyệt thấy nàng gật đầu mới đứng dậy nói với tất cả mọi người :
- '' Các vị , tối hôm qua ta đã nói rõ ràng , đàn ông nhiệm vụ là chiến đấu , đàn bà là vận chuyển vật tư , trẻ con giúp được thì giúp , không ép buộc . Ai không muốn có thể rời đi nhưng không có nghĩa là lâm trận đào thoát . Các vị rời đi tôi không cấm cản nhưng rời đi vào lúc chiến đấu thì hậu quả chỉ có một . Treo xác họ lên cửa xưởng . ''
Sáu cái xác được treo ngược lên trước cửa xưởng , tất cả mọi người đều im lặng , đến cả trẻ con cũng không dám lên tiếng . Hắn quét mắt nhìn một lượt mọi người rồi ngồi xuống ăn cơm .
Đến trưa hôn sau số người sống sót của cả thị trấn được thống kê lại là 287 người , không bằng 5% trước kia . Đàn ông lên tới 151 người . Nhưng trong số 151 người chỉ có khoảng 40 người là giết qua tang thi điều này làm hắn rất không hài lòng . Hắn quyết định sẽ giảm khẩu phần ăn của họ , muốn có ăn mà không phải ra sức sao ? Đừng có mơ . Quả nhiên đến lúc phát cơm rất nhiều người đã lên tiếng oán trách , một người trung niên bụng phệ nói :
- '' Các người làm như thế này là không được , chúng tôi cũng là con người sao có thể bất bình đẳng như thế được ? Lúa gạo cũng đâu có thiếu mà phải bắt chúng tôi ăn như thế này ? ''
- '' Đúng vậy , các người ức hiếp người quá đáng . ''...
Cả đám bị giảm một phần ba khẩu phần bắt đầu kêu la oai oái đòi công đạo , Bùi Hoàng đưa mắt nhìn Dương một cái cậu ta hiểu ý đứng lên .
Dương năm nay mới 19 tuổi nhưng một thân cơ bắp quá khổ với khuôn mặt vuông đầy sát khí rất có lực uy hiếp . Dương đứng dậy quát :
- '' Câm mồm , các ngươi kêu cái gì mà kêu , đừng tưởng lão tử không biết các ngươi đi diệt tang thi mà chỉ đứng một chỗ chỉ chỏ . Các ngươi nghĩ không làm mà muốn có ăn ư ? Từ giờ phút này trở đi , thằng nào trốn tránh , hay làm màu trong quá trình diệt tang thi thì bữa hôm đó giảm một phần ba , bữa tiếp theo giảm một nửa , vẫn tiếp tục thì trực tiếp cho chết đói . Chúng tao cứu chúng mày không phải để về làm chó hết ăn lại nằm .''
Con pitbull đang nằm lim dim bỗng đứng phắt dậy nhìn chằn chằn Dưng như muốn hỏi : Mày bảo ai hết ăn lại nằm ? Dương rùng mình một cái né tránh ánh mắt của con chó thầm chửi trong lòng : Không ngờ ông đây cũng có ngày sợ một con chó . Đám đội viên thấy thế thì phì cười đến Bùi Hoàng cũng không nhịn được .
Đám người thiếu cơm ăn thì lại không dám kêu khổ nữa , chỉ có thể ngậm ngùi ăn tiếp . Dù gì thì bớt đi một phần ba cũng không nhiều không ít , kém vài miếng mà thôi không đói được bọn họ . Chỉ là nhìn mấy người giết được tang thi mà xem , xem ánh mắt họ mà xem . Đấy là ánh mắt xem thường cùng khinh bỉ , dường như mấy người bị bớt khẩu phần là ở trong một tầng lớp thấp kém , không cùng đẳng cấp .
13
1
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
