Chương 45 - Lễ thành nhân, Tiêu tộc hy vọng! Hồn Thiên Đế!
Chap 5:
- Tiêu Phá Lỗ, 12 tuổi, Nhất tinh Đại Đấu Sư!
- Tiêu Diệp, 12 tuổi, Cửu tinh Đấu Sư!
....
Vài ngày trôi qua từ vụ dạo phố, Tiêu tộc nay đang tiến hành lễ thành nhân trong bí mật, chỉ có các thành viên trong tộc tới dự. Ân, sẽ như thế nếu không có hai ba trường hợp ngoại lệ.
Ngồi ở khách quý khán đài, Nhã Phi tay ngọc che lấp miệng nhỏ, cố để không quá tỏ ra thất thố trước tràng cảnh bên dưới, chợt cười khổ. Nay Nhã Phi nàng đã không dưới 18, vậy mà một cái hợp cách Đấu giả vẫn còn chưa tới, so với đám trẻ bên dưới quả thật không biết nói gì hơn, quay sang Tiêu Chiến ngồi gần đó mà cười nói:
- Tiêu tộc trưởng, Tiêu tộc các vị quả thực là Tàng Long Ngoạ Hổ, Tiềm Long Tại Uyên a! Có lẽ không xa, Tiêu tộc sẽ lên làm đệ nhất Gia Mã đế quốc gia tộc a, Nhã Phi lúc đó rất muốn chứng kiến!
Tiêu Chiến nghe thấy chỉ cười nhạt, khoát khoát tay nói:
- Không có, Nhã Phi tiểu thư nói quá rồi, Tiêu tộc chúng ta còn kém quá nhiều a...
Đùa giỡn, nguyên là một cái Viễn cổ Bát tộc Tiêu tộc nay còn vì một cái tiểu quốc đệ nhất gia tộc mà phấn đấu? Đã sớm đạt được từ lâu! Cơ mà chuyện Tiêu Chiến hắn cần quan tâm là...
- Nhã Phi tiểu thư, nếu không ngại thì gọi ta ba tiếng Tiêu bá phụ được chứ? Gọi Tiêu tộc trưởng có hơi xa cách quá a...
Nhã Phi mặt đào sớm ửng đỏ, thông minh như nàng sao không biết ý đồ Tiêu Chiến? Liếc qua tuyệt mỹ thiếu niên đang lười biếng đứng chờ trắc thí, trong lòng nàng có chút tiểu xao động, một lúc sau mới hồi tỉnh mà nói:
- Ân, vậy Tiêu bá phụ cũng đừng gọi tiểu thư, chiết sát Nhã Phi a.
- Hảo hảo, liền gọi Nhã Phi, Nhã Phi gọi tốt a! Nhã Phi, tối nay Tiêu bá phụ muốn mở một cái tiệc tối, muốn để ngươi với Tiêu Viêm nhà ta nhận thức qua được không?
- ....
Tiêu Viêm dưới khán đài vẫn đang yên lặng hướng khách quý khán đài lắng nghe, chợt hướng Tiêu Chiến giơ lên ngón tay cái, thầm nghĩ không hổ là lão ba của ta, trợ công quả thực đúng lúc! Nhã Phi hắn cũng hứng thú đã lâu, nhìn đôi bầu ngực sữa căng mọng nửa lộ dưới tà váy áo ấy mà hận không thể đập đầu vào hảo hảo hưởng thụ. Cơ mà chưa kịp ảo tưởng, một bàn tay thanh mảnh tới loạn đảo thịt mềm nơi sườn nhỏ khiến Tiêu Viêm chợt tỉnh lại, chỉ thấy Huân Nhi bĩu môi nói:
- Tiêu Viêm ca ca, Huân Nhi vẫn chưa lớn a! Chờ vài năm nữa, ân, vài năm nữa thôi...
Tiêu Viêm cười khổ, bàn tay đưa lên khẽ xoa đầu Huân Nhi vài cái, hại nàng hai mắt mê ly, đưa đầu tới tay hắn như một tiểu miêu muốn chơi đùa. Đúng lúc này, một tiếng gọi lớn phát ra từ đài trắc thí:
- Tiêu Huân Nhi, mời lên đài trắc thí! Tiêu Viêm chuẩn bị!
Huân Nhi nghe vậy liền mỉm cười, khẽ hôn lên trán Tiêu Viêm một thoáng mà lướt lên đài trắc thí, tay khẽ chạm vào thạch bia. Một khắc sau, một đạo kim sắc hào quang phát ra, tiếng trắc thí viên hô lớn:
- Tiêu Huân Nhi, 12 tuổi, Tứ tinh Đấu Linh!
Huân Nhi nghe vậy bèn hướng Tiêu Viêm bên dưới mà le lưỡi, Tiêu Viêm gật nhẹ đầu, thầm nghĩ với Tiêu Mị không quá khác biệt. Cơ mà hắn không biết rằng, với sự xuất hiện của hắn mà Đấu đế huyết mạch của Tiêu tộc dần được phục hồi, Tiêu Mị vốn thiên phú rất tốt, vả lại Huân Nhi vẫn chưa đạt tới tuyệt phẩm huyết mạch nên mới chênh nhau không xa.
Khẽ lắc đầu cho qua chuyện, hắn một thân Lăng Ba Vi Bộ tung lên đài tựa trích tiên khiến đám thiếu nữ phía dưới không khỏi kích động hét lên, cơ mà một ánh nhìn từ Lý Mạc Sầu cũng đủ khiến bọn họ tắt ngấm. Không bao lâu sau, một đạo huyết sắc hào quang phát lên, trắc thí viên hét lớn:
- Tiêu Viêm, 12 tuổi, Cửu tinh Đấu Vương!
Cơ mà hắn còn chưa kịp nói xong, trắc thí thạch đột ngột vỡ tan thành tro bụi, từ đó một đoàn huyết khí nhằm hướng mi tâm Tiêu Viêm mà bay tới, tức thì một đạo thất thải sắc "Tiêu" bút ký in lên mi tâm hắn mà toả sáng, tất cả Tiêu tộc tộc nhân trông thấy đó mà huyết mạch sôi sục, hướng hắn mà quỳ xuống hành lễ như quân thần hành lễ trước vị hoàng đế, cả Đấu Khí đại lục phong vân tề vũ, dị thải tràn lan, báo hiệu một vị đế giả sắp xuất thế. Gần đó Huân Nhi trông thấy Tiêu Viêm mà không khỏi thán phục, thầm nhủ:
- Tiêu Viêm ca ca, ngươi thật là lắm bí mật a...
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tại Ô Thản Thành, Gia Liệt, Áo Ba gia tộc sớm đã thành một khối tử địa, chỉ thấy hai tộc từ tộc nhân tới tộc trưởng đã chất đống thành núi xác, hai mắt vô thần, trên cơ thể không có lấy một vết thương, một vị bạch y nữ tử đứng trên núi xác, nhìn nàng tựa như một cái u hồn, chỉ thấy da nàng trắng tựa ngọc bích, gương mặt tuyệt mỹ như được tạc lên, cơ mà nàng như một bức điêu tượng không chút sinh khí, có chỉ là tử khí, quanh người du tẩu một đám u hồn đang thét gào, hai mắt nàng hướng về Tiêu tộc dị tượng mà cảm thán, đôi môi trắng khẽ mở:
- Trắc thạch vỡ, Tiêu tộc nay đã dần khôi phục huyết mạch rồi sao? Tiêu Huyền dưới đó chắc cũng an tâm đi...
Nói tới đây, hai mắt nàng sớm đã ướt đẫm, hai hàng lệ khẽ tuôn rơi trên gò má trắng, nỉ non:
- Tiêu Huyền, ngươi dưới Thiên Mộ có còn nhớ ta? Ngươi yên tâm, Tiêu tộc, Hồn Thiên Đế ta sẽ bảo vệ...dù phải bỏ cả tính mệnh....
Dứt lời, bóng ảnh nàng dần biến mất, núi xác chồng chất kia cũng đã tan biến vào hư không, để lại hai cái tộc địa không người...
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hế lô! Các bác nhớ Dược Lão genben, tác bù lại cho hàng khủng hơn vậy! Hắc hắc, chờ ngày sau nhé, lắm drama lắm~
Fact: tác nên bẻ lái hết cỡ, cho Dược Lão thành Dược Thanh Nhi lại hăm nhỉ? Cầu ý kiến😆
409
10
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
