ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28 - Kì dị tiến hoá bắt đầu, Tiểu Viêm tử xuất hiện!

Chap 28:

- Thải Lân, nàng chắc chứ? Chúng ta có thể tìm cách khác mà...

Tại Xà Nhân thành, khuê phòng của Medusa nữ vương, Lăng Phong chính đang nằm ườn trên giường, đầu gối lên cặp đùi trắng nõn dụ hương của Thải Lân mà tham lam hô hấp lấy hương thơm dụ hoặc toả ra từ người nàng, chợt nhíu mày nói.

Không sai, hiện Thải Lân đã phục dụng Hoá Hình đan từ hắn, tuy vậy nàng lại không muốn nhờ Phá Tông đan hắn cho để tấn cấp Đấu Tông. Bởi lẽ, kì dị tiến hoá của Medusa nhất tộc chỉ có thể diễn ra tại Đấu Hoàng đỉnh phong nên nàng không muốn bỏ qua cơ hội này.

🔥 Đọc chưa: Khai Thiên Lục ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Cúi xuống hôn lên trán Lăng Phong một cái, nàng ôn nhu cười:

- Tướng công, tiềm lực của ta đã hết, nếu không tiến hoá sao có thể theo bước tiến của ngươi? Nhân gia không muốn làm cái bình hoa, chỉ muốn theo bảo hộ ngươi a!

Lăng Phong định mở miệng nói gì thì bị nàng lấy môi chặn lại, một lúc sau Thải Lân ngẩng lên, mị mị thanh:

- Tướng công, tin tưởng ta, thê tử của ngươi sẽ không có chuyện gì a.

Nói đoạn, nàng ôm ghì lấy đầu Lăng Phong vào lòng, phà nhẹ hơi thở ấm nồng đầy dụ hoặc vào tai hắn:

- Với lại, lúc đó ngươi cũng không để nhân gia chịu khổ mà đúng không? Tiểu Phong Phong?

Lăng Phong bị Thải Lân kích thích đã lâu, làm sao còn chịu nổi? Thế là khẽ gồng nhẹ, đấu khí tung ra chấn bay quần áo hắn chồm lên nữ nhân trước mặt như một đầu sói đói.

- Thải Lân, ngươi dám chọc ta, nói ta tiểu? Xem phu quân gia pháp hầu hạ!

- A, nhân gia chán ghét a~

🔥 Đọc chưa: Ai Nói Ngủ Không Tính Tu Hành ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tối đó cả Xà Nhân thành đều không ngủ được, trên mặt mỗi người ngoài chút quầng thâm tràn đầy nỗi khiếp sợ, khiếp sợ không chỉ do tiếng kêu như khóc như tố của nữ vương bệ hạ bọn hắn mà còn khiếp sợ trước kẻ gây ra nó, kẻ đã chinh phục nữ vương của bọn hắn. Đầu mỗi người giờ chỉ khắc đúng tám chữ: "Bất đảo kim thương, duy ta vô địch!". Tội nghiệp Mặc Xà bộ tộc thủ lĩnh Mặc Ba Tư, đêm đó vừa xung kích Đấu Hoàng hắn nghe thấy tiếng kêu từ chân ái nữ vương bệ hạ mà nhất thời không nhịn nổi, xúc động tan nát tâm, thổ huyết mà chết. Không biết nếu Thải Lân biết do sự vô ý của mình mà làm tổn thất một phần chiến lực của bộ tộc thì sẽ như nào? Chắc sẽ tiếc chết a...

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sáng hôm sau, toàn thành tổ chức lễ tang cho Mặc Ba Tư xấu số, Thải Lân với tư cách nữ vương xà nhân cũng tới đặt cho hắn ba nén nhang, khiến bài vị trên bàn bất ngờ rung bần bật không rõ lý do, chỉ thấy trông khá là cuồng hỉ. Vào cấm cung của bản thân, thấy Lăng Phong đã chuẩn bị sẵn dược liệu với hồ Băng Linh Hàn Tuyền, Thải Lân hít nhẹ một ngụm lương khí, y phục trên thân tựa nước mà chảy trên người nàng, để lại ngọc thể trở về với thiên nhiên, thấy ánh mắt tướng công dán lên đôi ngực sữa bản thân liền đỏ mặt, khẽ nguýt:

- Tướng công, nhìn đã mắt chưa? Giờ cho ta nghiêm chỉnh một cái!

Lăng Phong chợt tỉnh lại, thấy bản thân thất thố liền gãi nhẹ đầu cười, bàn tay chợt toả ra một cái phỉ thúy sắc hoả diễm.

- Vậy...bắt đầu thôi.

Nói đoạn, hoả diễm trong tay hắn chợt bắn ra, bao lấy thân thể Thải Lân mà rực cháy, tức thì tiếng thét thống khổ từ ngọn lửa vang lên như xé gan xé ruột Lăng Phong, khoé miệng hắn máu không biết chảy ra từ bao giờ, hai mắt huyết hồng nhìn thê tử mình bị hành hạ trong lửa. Hắn thật đau, thật hận, hận không thể thay thế nàng nhận lấy linh hồn thiêu đốt thống khổ, cái cảm giác bất lực này thật muốn lấy mạng hắn a! Đúng lúc này, một tiếng sư ngâm vang lên cùng với tiếng gào:

- Medusa tiện kỹ nữ, ngươi mau lăn ra đây!

Lăng Phong hai mắt huyết hồng, gầm nhẹ như đầu dã thú mà lao ra, để lại Linh Nhi thủ hộ lấy Thải Lân. Hắn hiện chỉ muốn đập chết tên khốn xúc phạm thê tử mình, chân đạp hư vô mà phi tốc tới ngoài cửa thành. Ở đó, một đám người đang đợi sẵn, một đại hán, một lão giả, một cái đại thúc và một hắc bào nhân, trong đó một người đang đối phó với Nguyệt Mị đẳng nhân. Tiện tay túm lấy nàng, hắn hỏi:

- Nguyệt Mị, đám người này là?

Nguyệt Mị có chút run trước vị mãnh nhân này, nàng tối qua cũng không ngủ ngon đây! Cơ mà hắn là nam nhân của nữ vương bệ hạ, không thể không tôn trọng, thế là chắp tay lại đáp:

- Bẩm công tử, đám người này từ Gia Mã đế quốc do Đan Vương dẫn đầu.

Nghe xong, Lăng Phong gật gù. Với kiến thức nguyên tác hắn không khó để nhận ra bọn họ: Sư Vương Nghiêm Sư, Phong hành giả Phong Lê, Đan Vương Cổ Hà và thê tử của hắn, Vân Vận. Lúc này, Nghiêm Sư lại lên tiếng:

- Medusa tên tiện...

🔥 Đọc chưa: Buông Vị Nương Tử Kia Ra ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Chưa kịp nói hết, một cái quyền ấn chợt phi tới đánh bạo cái đầu của hắn. Tức thì, thân thể không đầu Nghiêm Sư rơi xuống dưới chân đám người, khiến họ một phen tái mặt.

- Xúc phạm nữ nhân ta, chết!

Một câu bá khí vang ra, chấn động toàn trường! Cổ Hà Phong Lê mặt biến sắc mà sợ hãi, thập đại cường giả một trong Nghiêm Sư còn không chịu nổi một quyền, bọn hắn sống thế nào đây? Vân Vận trong lớp hắc bào nhìn lấy nam nhân của mình, trong lòng có chút ấm áp cùng với ghen tuông:

- Mới đi vài tháng đã câu được Medusa nữ vương sao? Tiểu tử thối, về xem tỷ tỷ sao trừng trị ngươi...

Cổ Hà không chịu nổi bầu không khí, mở miệng nói:

- Các hạ, chúng ta không có ý xúc phạm. Hiện chúng ta tới chỉ cầu đổi Thanh Liên Địa Tâm Hoả...

Lăng Phong phất tay một cái, Vân Vận đang đứng chợt biến mất, lúc này mới nói:

- Không đổi! Cho các ngươi 10 giây rời đi, kẻ ở lại, sát!!!

Cổ Hà chợt im bặt không nói, lạ thay một bên hắn Phong Lê lại như một đầu dã thú phát điên, rống lên:

🔥 Đọc chưa: Đấu La: Khiếp Sợ, Ta Thành Bỉ Bỉ Đông ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Tiểu tử, trả nàng lại cho ta!!!

Lăng Phong có chút thất thần, không phải Cổ Hà mới là kẻ nên phát điên sao? Cơ mà cũng không phải là chuyện hắn quan tâm, Vân Vận đã là người của hắn, không ai có thể đoạt!

- Vận Nhi đã là nữ nhân của ta, ngươi không cần quan tâm! Cút!

Phong Lê như nghĩ tới cái gì chợt cười điên dại, hai mắt âm tàn nhìn Lăng Phong:

- Vân Vận không là của ta, vậy không ai có được cả! Tiểu tử, cùng xuống âm phủ với lão phu đi!!!

Tức thì, đấu khí trong người lão bạo động dữ dội, nhằm hướng Lăng Phong mà lao tới. Hắn muốn tự bạo! Quá bất ngờ, Lăng Phong chỉ kịp tạo một lớp phòng ngự quanh thân, Nguyệt Mị gần hắn nhất thì triệt để tuyệt vọng! Nàng mới một cái Đấu Vương, làm sao chịu được một Nhị tinh Đấu Hoàng tự bạo? Không biết nàng nghĩ tới điều gì, chợt mỉm cười:

- Tướng công, thật không thể gặp lại ngươi rồi...

Dứt lời, năng lượng tự bạo lao tới bao trùm lấy nàng, quét sạch 50 thước quanh đó. Lăng Phong nhìn lấy nơi Nguyệt Mị, lạ thay hắn không hề lo lắng, chỉ có một nụ cười trên mặt.

Nguyệt Mị lúc này tưởng bản thân đã chết liền nhắm mắt lại, một lúc sau vẫn không thấy gì xảy ra mà mở mắt ra, nhìn thấy một bóng lưng trước mặt nàng, bóng lưng vĩ đại như che phủ lấy mọi thứ, từ thân xác tới tâm hồn nàng, tay hắn cầm lấy một thanh hắc xích chắn trước người, bảo hộ lấy hắn với nàng sau lưng. Hai tiếng gọi đồng thời vang lên:

🔥 Đọc chưa: Nam Tống Đệ Nhất Nằm Vùng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Tướng công/Tiểu Viêm tử!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Ây dà, lâu lâu cũng cho Tiêu Viêm chút ít đất diễn chứ đúng không? Tác thích thế, đừng hòng tác sửa😃

610

9

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.