Chương 8 - Chương 8: Giao thủ Cương Thi 2
Lục Đạo Oán Chương 8: Giao thủ Cương Thi 2
Thất Tiếu Phong cứ quyền ra cước đá. Đánh không biết bao nhiêu cương thi. Bọn chúng cứ như điên lao về phía mình. Thất Tiếu Phong cũng mệt. Lúc này Bảo Long, cùng với lão gia kia còn chưa động thủ. Thất Tiếu Phong cũng không dám tung hết lá bài tẩy của mình. Lão già kia mới xoay người rời đi sẵn tiện hắn nhắn nhủ một câu:
-“ Chuyện lần chắc chắn sẽ kinh động đến đại nhân. Các ngươi xử lý cho ổn thỏa”. Rồi biến mất tiêu
Thất Tiếu Phong cũng nhẹ nhàng thở ra. Hắn biết nếu cả ba cùng xuất thủ. Sẽ không biết như thế nào. Chắc chỉ có thể Đồng Ư Quy Tận mà thôi. Bảo Long cùng Tiểu Hồng lúc này cũng đồng loạt xuất thủ. Thất Tiếu Thông cũng đàng kiệt sức. Thối thể của hắn cũng gần như không còn nếu kéo dài sẽ chết. Mà xung quanh lại rất nhiều cương thi. Chạy cũng không được đánh cũng không xong. Thôi thì hắn chỉ có thể liều một lần vậy. Tiểu hồng lúc này trong trạng thái điên cuồng cũng từ từ thanh tỉnh lại. Nàng cười nói:
-“ Ngươi nghĩ chạy ra được đây, nằm mơ đi cưng, đợi ngươi bị chúng ta bắt, ngươi yên tâm, ta từ từ thưởng thức ngươi”. Vẻ mặt đầy nham hiểm của nàng càng hiện lên rõ ràng trên khuôn mặt khả ái.
Thất Tiếu Phong, hắn không bao giờ chịu thiệt thòi. Dù đánh nhau không lại cũng được. Nhưng võ miệng tuyệt đối không được thua. Hắn liền lên miệng chế giễu:
-“ Lão yêu bà, bị ta tát đến điên rồi hay sao, Ngươi da dày thịt béo, sống chắc cả mấy trăm năm, lại giả thành một tiểu khả ái dụ dỗ đàn ông. Ngươi không biết nhục sao, nếu là ta thì cũng sẽ đào hố chôn mình đó nha”.
Tiếu Hồng thì hận đến mức cắn lưỡi. Còn Bảo Long thì cười ha hả. Có kẻ lại chiếm tiện nghi nàng. Hắn là người vui vẻ đầu tiên. Tiểu Hồng nói với Thất Tiếu Phong:
-“ Ngươi giỏi miệng lưỡi, chờ ta bắt được ngươi, cắt lưỡi ngươi trước tính sao, tụi bây mau nhanh lên bắt hắn cho tao”.
Lúc này Thất Tiếu Phong xong lên thẳng Tiểu Hồng rồi nói:
-“ Vậy trước tiên lấy mạng ngươi ” .
Hắn nhất quyết phải lấy mạng của Tiểu Hồng trước rồi tính hắn ầm thầm đọc thần chú:
-“ Thiên Địa Vô Cực Quyền Tông Chánh Pháp,Âm Dương Thất Sát Lệnh Khởi, Thức Thất Nhất. Tử Hà Phá Hồn Tiễn”.
Chiêu này đối với cương thi là trí mạng. Vì cương thi thông thường sẽ có thần hồn rất yếu. Mà cơ thể lại cường đại. Chỉ có cách trực tiếp phá hồn mà giết là cách dễ nhất. Vừa đọc xong thần chú cũng là lúc nhị chỉ hướng thẳng mi tâm của Tiểu Hồng. Chỉ thấy tiểu Hồng la lên một tiếng thất thanh “
AAAAAAAAAAAAA” Rồi nàng hoàn toàn mất đi sinh cơ. Thấy thế Bảo Long cũng hốt hoảng. Hắn liền lao đầu về phía Thất Tiếu Phong rồi lên tiếng:
-“ Ngươi giết nàng, Ta sẽ giết ngươi, Luyện hồn người, Cho Người làm cương thi mãi mãi chịu ta đày đọa”.
Hắn cười như điên. Lúc này hắn thật sự điên loạn. Đừng tưởng hắn và tiểu hồng lúc nào cũng đấu khẩu. Nhưng sự thật hắn yêu thương nàng. Hắn không tìm được lý do nào tiếp cận nàng. Mới dùng hạ sách đó.
Thất Tiếu Phong thì sau khi dùng Tử Hà Phá Hồn Tiễn. Hắn nội lực cũng gần như tiêu hao sạch sẽ. Chỉ đành đột phá vòng vây của địch. Phi thân ra ngoài. Mấy trăm cương thi gồm: Bạch, Hắc thi điều cường đuổi theo hắn tấn công. Bảo Long càng thêm không tha cho hắn.
Thất Tiếu Phong lúc này đã ngàn cân treo sợ tóc. Cũng may từ phía ngoài có một thanh đao bay thẳng về phía Bảo Long chặn lại đòn đánh của hắn mới cứu Thất Tiếu Phong một mạng. Có bốn bóng người đi tới. Cả bốn người điều mang sắc phục của công an. Nhìn rất oai phong lẫm liệt. Có ba nam một nữ.Cả bốn người không mang theo sống. Mà họ chỉ mang theo binh khí lạnh. Đạo và Kiếm. Thất Tiếu Phong thầm nghĩ trong lòng. Ta đang xem phim võ lâm giang hồ xuất thế hay sao vậy. Hắn dụi mắt mình liền tục.
Người phóng thanh đao là người đi đầu. Cước bộ của hắn như nhẹ nhàng như đi trên mặt nước. Cả ba người còn lại mặc dù không được như người kia. Nhưng cũng không kém bao nhiêu. Những người này. Xuất thủ thì bao nhiêu hắc cương thi, bạch cương thi điều bị họ giết chết. Đao xuất Kiếm ra tới đâu là cương thi chết đến đó. Người đứng đầu là đội trưởng của họ đang đánh với Bảo Long. Bảo Long là Thi Yêu nên da thịt cứng rắn. Binh khí bình thường sẽ không phạm vào hắn được. Nhưng người đội trưởng này chiến đấu với Bảo Long gần như rất ung dung. Như kiểu đã quá quen thuộc vậy. Hắn mới mở lời:
-“Ngươi không chạy thoát đầu. Ngoan ngoãn chịu chết. Tránh phải tổn thương hồn phách mà nhập luân hồi”.
Bảo Long lúc này hắn định đào tẩu. Ba người kia thì đã giải quyết xong toàn bộ cương thi. Bọn họ xông về phía Bảo Long để cản hắn lại. Bảo Long chỉ đang muốn đột phá vòng dây. Hắn liền không để ý người đội trưởng. Lúc này hắn bị một tia nước từ đâu bắt tới. Làm hai mắt của Hắn mù lòa. Hắn that thanh la lên:
-“ Ngươi… Ngươi… đã làm gì mắt của ta”.
Lúc này cả ba người đã rút ra xa Bảo Long. Bọn họ phối hợp rất ăn ý. Như kiểu đã trải qua hàng trăm trận đánh sinh tử vậy. Người đội trưởng dùng cước bộ ung dung đi tới mà nói:
-“Đây là độc rắn hổ mang chúa. Có tác dụng ăn xác rất nhanh. Ngươi không chạy thoát đâu, đừng chóng cự vô ích”.
Bảo Long lúc này trở nên điên dại. Hắn điên cuồng tấn công. Nhưng hắn có thấy đường nữa đâu mà đánh trúng ai. Hắn mệt mỏi khụy hai gối xuống đất. Rồi cười như điên
-“ Vậy mà ta lại chết như thế này. Ta không cam lòng”.
Người đội trưởng vẫn bình thản. Khuôn mặt lạnh lung mà trả lời:
-“ Ta đưa ngươi nhập luôn hồi. Yên tâm không phá hủy hồn phách của người”.
Bảo Long lúc này mới trấn định tinh thần:
-“ Cám ơn ngươi”.
Người đội trưởng một đao ra tay dứt khoát. Chặt đứt cổ họng của Bảo Long. Chỉ thấy Bảo Long mỉm cười. một nụ cười bình thản. Như đã được giải thoát.
Thất Tiếu Phong lúc này hắn cũng hồi phục không ít nội khí. Chuẩn bị dùng khinh công chạy. Hắn không biết người đến là địch hay bạn. Chỉ có thể chạy trước rồi nói sao. Hắn lúc này đã suy yếu cực kỳ. Thất Tiếu Phong cấm đầu chạy như điên. Người đội trưởng cũng không vội vàng đuổi theo. Hắn bảo ba người kia xử lý xác của cương thi đã. Người đội trưởng nói với ba người còn lại:
-“ Nguyễn Quần, Nguyễn Tuyền,Nguyễn Tuấn các ngươi đem hết đám cương thi này đốt xác. Ta đuổi theo tên kia”.
Thất Tiếu Phong chạy một mạch như điên. Khinh công hắn cũng giỏi. Nhưng lúc này cơ thể đã kiệt sức, phát huy chưa tới một phần mười sức mạnh. Hắn chạy được một lúc thì thấy người đội trưởng đứng trước mặt. Thất Tiếu Phong thầm mắng: “ Mẹ nó, tránh được vỏ dưa, lại gặp vỏ dừa, sao lão từ đen dữ vậy”.
Trong lúc này thì Đinh Điền cùng với năm thuộc hạ của mình cũng tới. Nhưng hắn chỉ đứng từ xa mà nhìn. Thấy ba người mang sắc phục cảnh sát đang đem xác cương thi vào một chổ mà đốt. Đinh Điền là một người điềm tĩnh, thông thái và thận trọng. Việc gì phải nắm chắc Đinh Điền mới làm. Nên việc này hắn vẫn còn đang quan xét. Hắn cảm giác được khí lực của Thất Tiếu Phong ở quanh đây. Vì chiêu thức này xém tí mất mạng nên hắn vẫn còn nhớ rất rõ. Đừng nghĩ như vậy hắn yếu. Hắn lúc đó chỉ thăm dò Thất Tiếu Phong. Cũng chỉ dùng mới có một phần mười công lực. Thi tướng còn có thể bảo hộ thần hồn. Nếu không khinh địch đừng nói một Thất Tiếu Phong. Mười Thất Tiếu Phong hắn cũng trấn áp như thường.
Còn về Thất Tiếu Phong lúc này hắn đã ầm thầm vẫn chuyển phật môn luyện thể. Nội lực đã vận kình đến mức hai bàn tay lúc này đã căng phồng lên. Lao về đánh về Người đội trưởng. Người đội trưởng cũng không yếu thế. Hắn lấy tay làm đao dũng mạnh tấn công về phía Thất Tiếu Phong. Cương Đao xuất. Đao Kình không ngừng tiến về phía Thất Tiếu Phong, Vù! Vù! Vù!.
Cũng may có Phật môn luyện thể Phật Môn Kim Đại Thối Thể. Nếu không Phong Kình đã cắt nát cơ thể hắn rồi. Mặc dù không tổn thương thịt da. Nhưng đau đớn để lại cũng không ít. Tiếu Phong quyền phi cước xuất cũng không kém. Binh! Bóp! Binh! Bóp. Đẩy lui người đội trưởng về phía sau khoảng mười bước. Đêm khuya cả hai đang giao đấu. Từ xa chỉ có thể nghe tiếng đánh nhau của họ. Người dân xung quanh thì đang lo sợ. Vì nơi đây là nghĩa trang. Giờ này lại có tiếng động lạ. Họ sợ đến mức hồn vía lên mây. Mặt cắt không còn giọt máu. Chỉ có niệm Nam Mô A Di Đà Phật để mong được bình an. Giao đấu cũng khoảng được trăm chiêu. Thất Tiếu Phong cơ thể đều không chịu nổi. hắn mệt quá nên ngất xỉu luôn. Còn Người đội trưởng cũng thở dài. Từ trước đến giờ không có người nào có thể chiếm thượng phong khi giao đấu với hắn. Mà người thanh niên kia lại làm được. Chưa kể trước đó hắn còn đã giao đấu với cương thi. Thể lực gần như cạn kiệt. Lúc này hắn đành cười khổ. Ai biểu mình ép người ta quá làm chi. Giờ gặp quả báo. Phải cõng hắn lên lưng mà đem về nhà. Đồng thời Nguyễn Quần, Nguyễn Tuấn, Nguyễn Tuyền cũng đã xử lý xong hết xác chết cương thi. Đinh Điền thấy thế cũng âm thầm rút về.
13
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
