Chương 2 - Nhà Ga Giang Lăng
Chương 2 : Nhà Ga Giang Lăng
Đột ngột có ánh sáng khiến cho đôi mắt của Vương Dương bị loá tạm thời, hoảng hốt một chút rồi thị lực của hắn dần dần phục hồi lại.
Người là một loài động vật kỳ quái, cho dù rằng mình đang ở một nơi rất nguy hiểm nhưng chỉ cần có ánh sáng thì sẽ mang lại một cảm giác an toàn, còn ở một nơi an toàn nhưng tối tăm thì sẽ khiến cho lòng người trở nên sợ hãi.
Ngọn đèn được bật lên cho Vương Dương một chút tình cảm ấm áp, cơn sợ lúc trước cũng dịu đi một ít, từ lúc bước vào nhà ga đến giờ hắn cũng chưa kịp quan sát kỹ xung quanh nên hắn quyết tranh thủ thời gian đang an toàn này, nhiệm vụ trên tấm thiệp bảo là phải ở lại đây một đêm, thừa dịp hiện tại xung quanh khá an toàn thì phải đi khám phá xung quanh, giống y như đang chơi game kinh dị vậy, muốn sống thì phải tranh thủ tự lực cánh sinh.
Còn nếu chuyện gì cũng không làm thì, thử tưởng tượng còn phải ở đây một đêm đi, lạnh người đấy, đây cũng không phải là trò chơi, không cho chơi lại ở checkpoint đâu.
Nhà ga vắng tanh, chuyện vừa xảy ra lúc nãy giống như chỉ là ảo giác, chỉ có riêng Vương Dương biết rõ những gì vừa xảy ra là thật, nên tóc gáy của hắn mới dựng ngược nãy giờ.
Đi tới cánh của của phòng đợi, Vương Dương nhìn vào bên trong qua cánh cửa thuỷ tinh, lúc này phòng đợi có đèn đuốc sáng trưng, còn yên tĩnh lạ thường khiến cho hắn cảm thấy có chút kỳ quái
Vương Dương cẩn thận đẩy cánh cửa thuỷ tinh tiến vào, ánh mắt đảo qua kiểm tra từng ghế ngồi.
"Ồ? "
Trên một chỗ ngồi có một cái mũ trẻ con rách rưới màu vàng, lúc Vương Dương chuẩn bị cầm lên kiểm tra một chút thì, từng dòng máu đỏ tươi chảy ra từ chiếc mũ thành một dòng chữu:ca ca, chết, đi!
Chữ viết nguệch ngoặc của trẻ con và dòng máu đỏ tươi đối lập với mau, chẳng lẽ mầm mỏ đang nhắc nhở ta sao? Để cho ta cút khỏi đây nhanh nhanh một chút? Nhưng bây giờ cũng không còn đường lui nữa..., chạy về không chừng sẽ xảy ra một chuyện gì đó tà môn hơn, sau khi Vương Dương đi tới nơi này thì càng cảm thấy tấm thiệp đó càng kỳ dị hơn.
"Mầm mỏ mầm mỏ, ca ca cũng muốn rời khỏi đây, thế nhưng bây giờ không có cách nào! Ngươi có cách nào giúp ta rời khỏi đây không? "
Lúc này cũng chỉ có thể hi vọng vào đứa trẻ này rộng lượng giúp hắn mà thôi.
Cái mũ nhỏ rung lắc dữ dội rồi rơi trên mặt đất, trên mặt đất hiện ra mấy chữ bằng máu : Cẩn thận, đêm…
Sau đó chiếc mũ nhỏ trở nên bất động không rung lắc nữa, máu trên mặt đất cũng biến mất, giống như tất cả những chuyện vừa rồi đều là ảo giác của Vương Dương, nhặt lên chiếc mũ của trẻ con rách nát, tâm trạng của hắn trong thoáng chốc trầm xuống.
Mầm mỏ đáng lẽ ra là một đứa trẻ ấm áp và vui vẻ được gia đình yêu thương, bằng hữu yêu thích, không biết tại sao vô tình mắc phải trận hoả hoạn này rồi táng thân tại đây.
Vương Dương ổn định lại tinh thần, bây giờ không phải là lúc xót thương cho tình cảnh của người khác, tình cảnh của hắn cũng không khả quan hơn được, sau nửa đêm thì độ kinh dị của nơi này chắc chắn sẽ còn hơn lúc trước.
Vương Dương móc ra điện thoại nhìn đồng hồ, 11 giờ 47 phút, ánh sáng của trăng trong phút chốc cũng bị mây đen che khuất trên bầu trời, thật mờ mịt, có lẽ sau 12 giờ đêm trời sẽ bắt đầu lâm vào mảng tối đó thôi.
Lúc này kênh chat chuyển động liên tục, nhân khí tăng vọt, trong lúc livestream đã có hơn mấy trăm viewer, Vương Dương nhớ tới trong lúc livestream có một người tên là Đạo sĩ núi Thanh Thành, có lẽ nên hỏi ý kiến của hắn.
"Đạo sĩ núi Thanh Thành còn đó không?Hiện tại có cách nào phá giải tình cảnh này không? "
Vương Dương nói thật to với máy bay không người lái.
Cách tốt nhất bây giờ có thể làm đó chính là rời khỏi nơi này! Nếu thật sự không đi được thì phải kiếm nơi nào có nước để trốn, đợi tới khi bình minh lên mới có thể rời khỏi! – Đạo sĩ núi Thanh Thành,
Đạo sĩ hồi đáp rất nhanh, Vương Dương cũng không có thời gian nhìn những dòng comment khác trong kênh chat, nơi duy nhất ở nhà ga mà có nước thì cũng chỉ có...
Đột nhiên tất cả ánh đèn phụt tắt, ánh sáng cuối cùng của ánh trăng cũng bị mây đen che khuất, toàn bộ nhà ga Giang Lăng rơi vào bóng tối tịch mịch, Vương Dương nhìn sang điện thoại thây được bây giờ là 12 giờ, ánh sáng yếu ớt của điện thoại cũng bắt đầu nhấp nháy rồi tắt dần
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Vương Dương dựa vào phương hướng trong trí nhớ phóng thật nhanh, trên đường đi va phải không ít vật thể kì quái, ống quần quần áo cũng có cảm giác bị người khác lôi kéo, nhưng mà lúc này hắn không có quan tâm nhiều như vậy! Dựa vào sức mạnh tiềm tàng mà chạy thật nhanh tới cửa nhà vệ sinh vắng vẻ rồi nhảy vào, may là cửa vẫn mở, sau khi vào hắn khoá cửa lại thật chặt.
Bây giờ trái tim của hắn giống như muốn nhảy ra ngoài, nếu nói tìm nơi có nước thì cả cái nhà ga Giang Lăng này hắn chỉ nghĩ tới WC mà thôi, bất kể thế nào thì cũng chỉ có thể đánh cược một lần mà thôi.
Nếu như lúc này trong nhà vệ sinh có ‘ người’ hay vật gì khác thì Vương Dương cũng chỉ có thể chắp tay xin hàng mà thôi, nhưng mà may qusa , trong nhà vệ sinh rất yên tĩnh, không có một tiếng động nào, Vương Dương muốn dùng điện thoại để bật đèn pin lên nhưng bất kể hắn có tác dụng lực như thế nào thì điện thoại cũng không có phản ứng gì, chỉ có chiếc điện thoại tối mịt mà thôi.
Vương Dương ngồi xuống bồn càu, cả đêm căng thẳng khiến cho thần kinh của hắn cũng có chút chịu không nổi, mí mắt càng lúc càng trĩu nặng, hắn mơ màng ngủ thiếp đi một chút.
Cũng không biết ngủ đã được bao lâu, Vương Dương bị tiếng đập cửa kịch liệt đánh thức.
"Ai ở bên trong đấy? "
Bên ngoài cửa truyền đến âm thanh mà hắn khá quen thuộc, chính là người hỏi vé xe của hắn lúc nãy!
Vương Dương dường như đã khá quen với bóng tối, nhìn kĩ thì vẫn có thể thấy được một ít đồ vật, tuy nhiên vẫn còn rất mơ hồ, nhưng tối thiểu không đến mức hoàn toàn không nhìn thấy gì, hắn thận trọng nhìn qua khe cửa, không dám phát ra một chút tiếng động, ai biết ở bên ngoài là thứ gì, hiện tại tốt nhất chính là giữ yên lặng và đừng trả lời bất kỳ câu hỏi nào, trong phim kinh dị thường có những tình huống người lạ gõ cửa và hỏi vài câu hỏi, khi trả lời thì người đó lĩnh đủ rồi.
Khe cửa rất nhỏ, thứ có thể thấy cũng không nhiều, hình như là đồng phục của nhân viên nhà ga , lúc này Vương Dương đang ngồi xổm ở dưới đất, khi hắn chậm rãi đứng lên, nhìn về phía đầu của ‘ người’ ở bên ngoài thì, híz-khà-zzz! ! ! Hít một hơi, người này không có đầu! Cũng may Vương Dương lấy tay che miệng kịp thời, nếu không thì sẽ la lên! Hắn không có đầu, vậy thì âm thanh phát ra từ đâu đây ?
Vương Dương không nói lời nào, người ở bên ngoài cũng im lặng sau khi nói câu đó, bầu không khí im lặng một cách quỷ dị.
‘ Người’ được cho là nhân viên của nhà ga cũng không bỏ đi, mà cứ lẳng lặng đứng yên ở bên ngoài cửa, nếu như không phải lúc này Vương Dương vẫn còn đứng nhìn qua khe cửa thì chắc đã nghĩ rằng nhân viên nhà ga đã đi rồi đấy, sau đó lại không nhịn được mở cửa mà kiểm tra thì hậu quả chả khác gì xin vĩnh biệt cụ.
Cứ như vậy một người một quỷ đối “người” nhau, cũng không lâu lắm, ‘ người’ngoài cửa quay người đi ra phía ngoài, bước đi rất chậm, nhưng không có bất kỳ âm thanh nào cả, Vương Dương tập trung nhìn kỹ thì ra hắn nhón chân mà đi! Khó trách rằng không có tiếng bước chân nào.
Vương Dương lấy điện thoại ra, bấm nút, nhưng vẫn không mở được, cũng không biết hiện tại đã mấy giờ rồi, đêm nay hẵng là một đêm dài.
Không bao lâu, bên ngoài lại đập cửa rất nhẹ nhàng.
"Đại ca ca mở cửa nhanh đi! Ta là mầm mỏ đây! "
Ngoài cửa truyền đến âm thanh của mầm mỏ, Vương Dương cầm vào tay nắm cửa chuẩn bị mở thì đột nhiên toát mồ hôi lạnh, tự tát mình một cái, tỉnh táo lên! Lúc này là thời điểm biết vật gì ở ngoài mà mở cửa! Quả nhiên, khi nhìn qua khe cửa thì nào có mầm mỏ nào, chỉ có vài con quái vật tay chân dị dạng đang chờ anh mở cửa mà hi anh em đứng đây từ chiều mà thôi.
Khá lắm! Những quái vật còn có thể nhái giọng của trẻ nhỏ được, mình gần như bị đánh lừa! may mà mình phản ứng nhanh, nếu không đã nhận được phần quà là nải chuối xanh với con gà luộc rồi.
Vương Dương thầm nhủ bây giờ bất kể nghe được cái gì, hay người khác gõ cửa hoặc bất kỳ động tĩnh gì cũng không mở cửa, cứ như vậy đợi đến hừng đông mới thôi.
Mơ màng một chút rồi lại ngủ tiếp, hắn quá mệt nhọc rồi, trải qua những chuyện vừa rồi cả đêm khiến cho hắn kiệt sức, cũng may còn có chỗ nho nhỏ này làm nơi tránh nạn để ẩn náu qua đêm này.
Vẫn có thêm vài đợt ‘ người’ tới hỏi thăm Vương Dương, nhưng không thể vào được do hắn đã phớt lờ tất cả, khi ngủ thời gian trôi qua rất nhanh, bất tri bất giác trời đã sáng lên rồi.
Luồng ánh sáng thứ nhất xuyên thấu qua khe cửa chiếu vào WC, Vương Dương đã tỉnh từ lâu, ở đây mà có thể ngủ ngon được thì hắn đi đầu bằng đất.
Lúc này hắn đã thông minh ra rồi, sau khi nhiều lần xác nhận rằng không có gì ở bên ngoài mới mở cửa rồi chạy thật nhanh ra ngoài, chạy thật nhanh.
Toàn bộ nhà ga Giang Lăng đã trở thành phế tích, ở trên tường xi măng đều có vết hoả hoạn, hoàn toàn thay đổi so với đêm qua.
Có lẽ đây mới chính là nhà ga Giang Lăng thật sự, giống như những chuyện ly kỳ xảy ra đêm qua chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Vương Dương lấy điện thoại ra, rốt cục đã có thể mở ra rồi, màn hình phát sáng lên, kênh chat vẫn đang chat.
Một mình mà dám chạy tới nơi đây tìm kích thích sao! ta thích rồi đấy—Lưu Lạc Ở Nơi Chân Trời Xa.
Ngây thơ, chắc chắn là có cả một ekip phía sau rồi! Vừa rồi chắc chắn là kết quả làm việc của họ-- Đấu Giả Chuyên Nghiệp
Dương ca đi ra rồi các vị! ! ! -- Dương ca Fan nhí.
Các ngươi xem! Caster đi ra, các huynh đệ mau đứng lên chào! – Xã Hội Ngươi Báo Gia.
Tâm hoảng hoảng gửi tặng cho bạn một tấm thẻ.
Tuyệt địa tiểu sinh gửi quà 666X100
Ông muốn chết gửi tặng một nữ bộc( hầu gái, chắc thế).
Xã hội ngươi báo gia tung một siêu cấp hoả tiễn! Thổ hào uy vũ!
Chắc caster lại phong lưu một đêm với nữ quỷ trong đó rồi, khặc khặc! -- Ông Muốn Chết.
Báo gia đại khí! Uy vũ! Hào khí! – Dương ca Fan nhí.
......
Vương Dương nhìn kênh chat như thế cũng cảm thấy yên lòng thì chiếc máy bay không người lái cũng hạ từ từ xuống bên cạnh lưu phong.
"Cảm ơn viewer và lễ vật! Cảm ơn siêu cấp hỏa tiễn của báo gia ! Tất cả mọi người mệt mỏi rồi, ta cũng mệt mỏi lắm ! Lần livestream này kết thúc rồi! hẹn gặp lại các bác ở buổi livestream tiếp theo! "
Sau khi cất điện thoại thì Vương Dương đi ra nhà ga, chiếc xe đạp đậu tối qua vẫn còn ở đó, hắn cỡi xe đạp quay đầu lại nhìn thoáng qua, ở trong phòng đợi giống như đang có một đám người nhìn hắn, trong đó có một bạn nhỏ đội mũ vàng cười rất tươi.
Vương Dương cố nén nước mắt quay đầu lại cưỡi xe đạp dứt khoát rời khỏi nơi này, giờ phút này tất cả sợ hãi của hắn đều tạm gạt qua, chỉ còn lại một chút buồn bã lưu lại nơi này.
Đúng vậy nhỉ! Đã có một ít người phải vĩnh viễn ở lại nơi này.
Dịch : Vạn Cổ Thư Thần.
Bộ này có khá nhiều ngôn ngữ mạng mà ta không hiểu, sẽ chau truốt dần dần sau. Cảm ơn mọi người đã theo dõi.
10
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
