Chương 1 - Ngày thi đấu Kế Thừa
Chương 1: Ngày Thi Đấu Kế Thừa
“Chào mừng tất cả mọi người đến với ngày thi đấu Kế Thừa 50 năm 1 lần của Trần Gia gia tộc chúng tôi..Đầu tiên xin hãy giành 1 tràng vỗ tay thật nhiệt liệt nào.” Từ trên đài cao. một người trung niên mặc một bộ đồ nhìn rất thanh lịch nói. Giọng nói được truyền đi bằng linh khí nên rất to và dễ dàng để mọi người quan đài nghe rõ
'Hú hú..không biết năm nay ai sẽ giành chức vô địch nhỉ. '
'Ta thì lại mong chờ những cao thủ đánh nhau để học hỏi kinh nghiệm của họ'
‘Ta nghe nói là lần này có cả Trần Vũ Kính tham gia…nghe nói hắn 1 năm trước đã đạt đến Bát cấp linh vương rồi.’
'Vậy thì lần kế thừa này hắn nắm chắc rồi'
‘Cũng chưa chắc,ngươi biết Trần Đức không. Trần Đức hiện tại cũng đã đột phá Bát cấp linh vương..ai thắng ai thua cũng chưa biết được.’
‘Hắn cũng thăng lên Bát cấp rồi sao.Vậy thì thú vị thú vị’
' Hai bát vương đánh nhau..không biết sẽ như thế nào'
‘Cứ chờ xem..hôm nay chắc chắn sẽ có 1 hồi đại chiến'
Hàng ngàn những tiếng bàn tán về ngày thi đấu hôm nay..Mong chờ, hồi hộp, háo hức. Sự kiện 50 năm mới có 1 lần này không phải ai cũng có thể coi. Để có được vé nào..thì người coi phải bỏ ra số tiền khá đắt mới được 1 vé ngồi.
Tại quản trường tỉ võ của Trần gia. Vì hôm nay là ngày thi đấu Kế Thừa 50 năm. Nên số lượng người tới coi vô cùng đông đúc. Cho dù giá vé để vào cửa có đắt thì số lượng người tới coi vẫn đông chứ không giảm. Không chỉ riêng người của Trần gia gia tộc mà những người của gia tộc khác cũng tới. Kễ cả những siêu cấp gia tộc và những thế lực lớn đều tới. Những gia tộc thế lực này thì hiển nhiên không cần phải mua vé rồi.
Nói về Trần gia..Trần gia là 1 gia tộc Siêu cấp thế lực. Trong Linh Võ Đại Lục này…những thế lực siêu cấp chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và Trần Gia là 1 trong số đó. Nên có thể thấy địa vị và thực lực của Trần gia trong phiến đại lục này to lớn cỡ nào.
Bên trong khu vực chờ đợi. Sắc mặt Mai Vũ Tuyết vô cùng lo lắng nhìn Trần Đức :” Chàng không nên liều lĩnh. Tên Vũ Kính kia vô cùng xảo quyệt. không biết hắn sẽ làm những trò gì trong lúc thi đấu. Nên chàng nhất định phải cẩn thận”. Vừa nói trên gương mặt xinh đẹp, hiền lành kia chảy xuống 2 giọt nước mắt. Nàng thật sự lo lắng cho tướng công của nàng bởi vì mấy ngày nay nàng luôn thấp thỏm lo âu. Không biết vì chuyện gì làm nàng bất an như vậy.
Trần Đức nhẹ nhàng choàng tay ôm lấy thể tử mình một hồi rồi yêu thương nói:” Nàng yên tâm. Ta sẽ đề phòng hắn. Ta và hắn thực lực đều là Bát cấp, thực lực hai bên không hơn không kém. Nên ta sẽ không có chuyện gì đâu”
Nghe Trần Đức nói vậy. Sắc mặt Vũ Tuyết mới thả lỏng được vài phần: “Thế gian tuy vĩnh hằng nhưng đời người thì có hạn. Đối với thiếp. Quan trọng nhất chính là Chàng. Địa vị chỉ là hão danh, có rồi lại mất.Ta chỉ cần sống 1 cuộc sống bình yên cùng với chàng và con tới khi đầu bạc là ta đã mãn nguyện rồi”
:”Nàng yên tâm…ta sẽ không sao. Ta hứa sẽ vì nàng và vì đứa con của hai chúng ta mà an toàn trở về “. Trần Đức mặt đầy tự tin nói. Vừa nói Trần Đức vừa lấy tay xoa xoa bụng của Vũ Tuyết.
"Vì nàng và vì con của chúng ta, Ta quyết phải thắng". Từ ánh mắt của Trần Đức có thể thấy 1 sự kiên định, kiên quyết.Không hề sợ hãi! Dù đối thủ của hắn mạnh hơn hắn thế nào thì hắn vẫn sẽ như vậy.
Trong một góc của u viện lạnh lẽo.
Trần Vũ Kính ánh mắt sắc bén nhìn về phía quản trường thi đấu
"Trần Đức...Những gì ngươi lấy đi của ta.. đến lúc ta đòi lại hết tất cả rồi Hahaha..Ta sẽ cho Vũ Tuyết thấy nàng ấy đã sai lầm khi chọn ngươi...HAHAHA" Vừa nói Vũ Kính vừa cười lớn.
" Ngươi đừng quá tự tin..Tuy thực lực của ngươi giờ đã trên cơ hắn. Nhưng hắn cũng không dễ đối phó như thế đâu" Từ góc tối 1 trung niên mặc trường bào màu đen che kín mặt chậm rãi bước lên nói.
" Bát cấp linh vương sao..đối với ta. Chỉ là quá khứ ..huồng hồ hắn vừa tâng thăng Bát cấp chưa lâu" Vũ Kính đầy tự tin nói
Gã mặc trường bào màu đen kia im lặng 1 hồi rồi nói vừa liếc mắt nhìn Vũ Kính " Đừng quên điều kiện mà Bệ Hạ đã nói với ngươi. Món thần khí kia "
Vừa nói xong bỗng nhiên 1 cỗ áp lực hùng hồn đè xuống người Vũ Kính. Làm hắn từ trong ảo tưởng nhanh chóng thanh tỉnh lại
" Ngươi yên tâm. Khi ta được chọn làm người kế thừa thì món thần khí đó tự nhiên ta sẽ đưa cho bệ hạ " Vũ Kính kiềm chế sự kinh hãi trong lòng nói.
"Như vậy thì tốt" Vừa nói tức thì gã mặc trường bào đen liền biến mất vô tung như ở đây chưa từng có ai ngoài Vũ Kính cả.
"Vũ Tuyết..để có được nàng. Đến món thần khí kia ta cũng từ bỏ. Tới lúc nào nàng mới hiểu đây" Trần Vũ Kính đôi mắt âm u nhìn về khu vực chờ đợi nơi mà Trần Đức và Vũ Tuyết đang ở đó.
"Trần Đức...Hôm nay người không chết thì cũng tàn phế..HAHAHAHA" Trần Vũ Kính điên cuồng cười..trong tròng mắt xuất hiện những tia máu nhìn rất đáng sợ.
18
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
