Chương 5 - 2.2
” Thật sự là rất ngạc nhiên, tôi rất ít khi thấy trong lúc họp mà Tổng tài lại phân tâm như vậy. Không biết Tổng tài đang suy nghĩ về cái gì?” Giang Sâm nhíu mi, tò mò hỏi.
Khương Khắc mỉm cười, nhẹ nhàng nói bâng quơ:” Không có gì.” ” Học Tân?” Giang Sâm quay đầu nhìn trợ lý Tổng tài, nhíu mày hỏi.
Bọn họ hợp tác đã năm năm, tuy rằng ở bên ngoài là quan hệ thủ trưởng và cấp dưới. Nhưng nếu nói về tình cảm riêng thì họ là là bạn bè tốt. ” Mình cái gì cũng không biết, cậu đừng hỏi nha.” Uông Học Tân vô tội lắc đầu, quay đầu nhìn Thủ trưởng, trên mặt đồng dạng viết chữ ‘Tò mò’. ” Mình chẳng có gì để nói cả. Cho nên tốt nhất là hai người không cần quan tâm, nếu đưowcj thì chú ý vào công việc đi.” Khương Khắc liếc mắt nhìn hai người họ một lần, họ lập tức cúi đầu nhìn chăm chú bản báo cáo trên tay. ” Nhưng thật sự không có gì?” Giang Sâm không buông tay, thử hỏi. ” Nếu còn muốn biết thì chuẩn bị viết đơn xin từ chức đi.” Anh cũng không ngẩng đầu lên, nói. ” A?” Nháy mắt, Giang Sâm mở lớn hai mắt, sau đó lại gượng cười:” Mình không hỏi nữa, mình chẳng tò mò chút nào cả.” Khóe miệng Khương Khắc run rẩy liếc nhìn Giang Sâm, rồi lại nhìn bản báo cáo trong tay. Vẻ mặt có chút đăm chiêu. ” Xem ra, chờ một thời gian nữa thì sản phẩm mới này sẽ có thành tựu lớn. Anh ngẩng đầu, vừa lòng mỉm cười.
Giang Sâm tin tưởng mười phần, gật đầu phụ họa:” Đúng vậy, nếu như thí nghiệm sản phẩm mới đạt thuận lợi tốt, mình cá khoảng nửa năm thôi, thì chúng ta có thể sản xuất một lượng hàng lớn, và… Chờ đếm tiền.” ” Xem ra, thời gian kế tiếp chúng ta sẽ bận bù đầu rồi.” Uông Học Tân mỉm cười nói. ” Giang Sâm, năm nay cậu bao nhiêu?” Khương Khắc nhìn hai người trợ thủ đắc lực, thình lình mở miệng hỏi. ” Mình?” Anh sửng sốt:” Ba mươi sáu tuổi. Tại sao lại đột ngột hỏi?” ” Còn cậu, Học Tân?” Khương Khắc lại hỏi. ” Tôi kém Tổng tài một tuổi.” Uông Học Tân trả lời. ” Nói như vậy, hai người đều đã đến tuổi lập gia đình, nhưng là vì sao vẫn độc thân? Tại vì cộng việc?” Khương Khắc hỏi.
Giang Sâm cùng Uông Học Tân nghe vậy, nhịn không được liếc mắt nhìn nhau. ” Tổng tài, tại sao lại đột ngột hỏi n hư vậy?” Uông Học Tân kỳ quái hỏi. ” Mình chỉ nghĩ đến mấy năm gần đây, thấy hình như đã giao cho hai người quá nhiều việc, cũng đòi hỏi khắt khe khiến hai người đã tới tuổi lập gia đình rồi mà vẫn ‘Cô đơn chiếc bóng’.” (Chém, chém. Nguyên văn là: Vẫn chưa lấy vợ. ) ” Tổng tài?” Uông Học Tân kinh ngạc. ” Giang Sâm, mình tính năm tới nếu như kế hoạch phát triển sản phẩm này hành công, thì có lẽ sẽ để hai người thư thái đầu óc một chút. Không cần gấp gáp như vậy, nếu như có thời gian thì đi làm quen. Học Tân, cậu cũng vậy.” Giang Sâm cùng Uông Học Tân lại nhìn nhau chằm chằm, không biết mở lời như thế nào.
Tổng tài@_@, cậu làm sao vậy? ” Được rồi, hội nghị đến đây là chấm dứt. Giang Sâm, vất vả.” Khương Khắc mỉm cười đứng dậy, đi ra phòng họp. ” Gần đây đã xảy ra chuyện gì?” Giang Sâm mờ mịt quay đầu hỏi Uông Học Tân.
Uông Học Tân lắc đầu. ” Tổng tài lại là lạ như thế nào ấy?” Uông Học Tân ngóng nhìn Khương Khắc, lại mở miệng:” Không biết, nhưng mình sẽ đi tìm hiểu.” Vì để chúc mừng việc ba người lớn, cùng đứa bé chính thức ở chung, Lưu Dư dùng March chở Vu Hàn, Khúc Thiến cùng Tiểu Cương đi ăn nhà hàng.
Căn cứ vào các yếu tố: Phục vụ tốt, đồ ăn ngon, vệ sinh sạch sẽ, ba người cùng chọn một nhà hàng ẩm thực có tiếng. Các nàng vui vẻ thưởng thức, còn về phần Tiểu Cương thì ăn được một nửa đã ngủ say trong lòng Khúc Thiến.
Ba người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, bất tri bất giác từ 6 giờ chiều, mà đến hơn 9 giờ tối rồi, ăn suốt ba giờ. ” Thật không để ý tới, thời gian trôi qua nhanh quá!” Lưu Dư vừa nói, vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ. ” Đúng vậy, nếu như không phải chị vô tình liếc nhìn đồng hồ đeo tay, thì có khi chị em mình có thể ngồi ở đây cho tới khi nhà hàng đóng cửa ấy chứ!” Vu Hàn cười nói. ” Ăn đến khi nhà hàng đóng cửa cũng không sao, chỉ là vì Tiểu Cương đã ngủ.” Khúc Thiến cúi đầu nhìn tâm can bảo bối (Báu vật trân quý ) trong lòng, nhẹ giọng nói. ” Nói thật, em cứ nghĩ Tiểu Cương sẽ ngủ không quen, ai ngờ thằng bé lại ngủ gật trong nhà hàng.” Vu Hàn quay đầu nhìn thoáng qua ở Khúc Thiến trong lòng ngủ say Tiểu Cương. ” Vốn chị cũng rất lo về việc này, nhưng giờ thì yên tâm rồi.” Khúc Thiến mỉm cười nói. ” Chị Thiến, lúc trước chị có đưa Tiểu Cương đi chơi xa không? Bằng không sao lại biết Tiểu Cương khó ngủ?” Lưu Dư tò mò hỏi. ” Bở vì Tiểu Cương bị bệnh tim bẩm sinh nên phải ở bệnh viện vài lần.” ” A.” Lưu Dư sửng sốt, sau đó xin lỗi:” Thực xin lỗi.” “Không cần như vậy.” Khúc Thiến mỉm cười, lắc đầu.
Lưu Dư nhìn Khúc Thiến ngồi phía sau qua chiếc gương chiếu hậu (Phải hông ta, là cái gương ở trước mặt ak ), muốn mở miệng nói cái gì thì Vu Hàn ngồi bên cạnh, bỗng hét lên. ” Cẩn thận!” Để trái vật ở đằng trước xe, Lưu Dư lập tức đạp chân thắng, vội vã tránh chướng ngại phía trước. Một âm thanh bén nhọn vang lên, nhưng làm ba người phụ nữ bên trong xe trợn mắt kinh ngạc lại là thanh âm phát ra từ phía sau. ” Phanh!” Đột nhiên, từ phía sau có một vật nào đó chắn lại, làm ba người trong xe đổ về phía trước. Khúc Thiến vì bảo vệ Tiểu Cương, đập mạnh vào lưng ghế trước.
Việc này rốt cuộc tại sao lại xảy ra? Mặt Lưu Dư trắng bệch, không một chút máu, đầu óc trống rỗng. ” Uy, xuống xe.” Ngoài của xe, một gã đàn ông trung niên nổi giận đùng đùng, gõ mạnh vào cửa kính, hét lên. ” Tiểu Dư……” Vu Hàn không biết phải làm sao. Gương mặt nàng cũng trắng bệch, không có chút máu. ” Không có việc gì, để em xuống xe xem sao.” Lưu Dư miễn cưỡng tỉnh táo lại, mỉm cười, an ủi nàng. ” Chị em mình cùng xuống xe.” Vu Hàn không chút do dự nói. Tuy rằng nàng chưa bao giờ chạm qua loại này sự, hơn nữa bên ngoài cái kia tên thoạt nhìn thực đáng sợ, nhưng là ngay cả như vậy, nàng cũng không thể làm cho Lưu Dư một người xuống xe nơi đi để ý chuyện này.
Lưu Dư mỉm cười, nhìn nàng, không cự tuyệt. Sự thực là bảo nàng một mình đối mặt với lão giả vẻ mặt ‘Lai giả bất thiện’ kia, nàng cũng không có can đảm.
Hai người đồng thời đẩy cửa, xuống xe.
51
0
1 tháng trước
53 phút trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
