ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 6 - Vương Ngọc Thất chết

Đó là tất cả thông tin mà Tiểu Dạ cho Bạch Vô Ưu biết. Nàng không ngờ thân thế của hai người họ lại phức tạp đến vậy, đặc biệt là Vương Tri Triết. Thiên Sát Tinh, vạn năm giáng thế một lần nhưng chưa bao giờ sống quá trăm năm. Về phần Mộc Lão Quái, Bạch Vô Ưu từng gặp hắn khi hắn còn là tu hành giả nhân tộc. Tên này có sở thích nghiên cứu lịch sử nhưng lại chạm đến điều cấm kỵ, vì vậy mà Đọa Ma. Hắn từng đến Dạ Uyên Lâm, âm mưu khống chế hung thú ngự trị nơi ấy để trả thù, nhưng lại bị phản phệ. Mà có lẽ Tiểu Dạ cố ý giữ tên này sống có lẽ chỉ để phục vụ cho ngày hôm nay.

Tu vi tại Vĩnh Hằng giới được chia thành 15 đại cảnh giới: Thông Mạch (12 mạch) – Dẫn Khí – Thoát Thai – Ngưng Đan – Khí Hải – Nguyên Thần – Phân Thần – Hợp Đạo – Hư Kiếp – Khải Huyền – Càn Khôn – Luân Hồi – Niết Bàn - Chứng Đạo – Siêu Thoát. Mỗi đại cảnh giới (trừ Thông Mạch) chia làm chín tầng. Hiện tại, tu vi của Vương Tri Triết chỉ đạt Thoát Thai Cảnh tam tầng, trong khi Mộc lão quái ít nhất đã đạt Khí Hải Cảnh và còn được Tiểu Dạ tăng cường sức mạnh. Nếu không thức tỉnh Ma Hạt, Vương Tri Triết hoàn toàn không có cơ hội thắng, nhưng việc kích động hắn lại không phải là điều quá khó.

🔥 Đọc chưa: Tối Cường Vai Chính Hệ Thống ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Vương Diệp và Vương Tri Triết không ngờ được Mộc lão quái có thể tìm được họ nhưng trạng thái của lão ta rất kì lạ, giống hệt một con rối bị điều khiển. Bất ngờ, lão ta chỉ tay, khiến vô số rễ cây từ lòng đất chồi lên tấn công Vương Diệp và Vương Tri Triết. Hai người không kịp suy xét, chỉ có thể né tránh. Rễ cây liên tục bủa vây, ép hai người vào thế khó. Vương Diệp tạo ba quả cầu lửa tấn công, nhưng Vương Tri Triết, vì đang cõng Bạch Vô Ưu, chỉ có thể chạy trốn.

“Tri Triết, đưa Tiểu Thất rời khỏi đây! Ta sẽ cầm chân hắn!”. Vương Diệp nghiêm giọng ra lệnh.

“Không cần ông nhắc!”. Vương Tri Triết giận dữ đáp, dồn linh lực vào đôi chân, tăng tốc rời khỏi thôn. Nhưng khi đến cổng, một rễ cây bất ngờ xuất hiện, đập mạnh xuống đất chặn đường. Ba rễ khác từ các hướng khác hợp sức tấn công. Trong phút nguy nan, ánh vàng kim lóe lên trong mắt Vương Tri Triết.

🔥 Đọc chưa: Ảnh Dạ Đích Hắc Thủ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Truy Phong!”. Y hét lớn, và từ đống đổ nát, thanh kiếm với chuôi xanh lam bay đến. Lưỡi kiếm sáng sắc bén phản chiếu đôi mắt của Bạch Vô Ưu, cầm kiếm trong tay, Vương Tri Triết chém đứt các rễ cây, nhưng một luồng hắc khí mờ nhạt thoát ra từ cơ thể hắn. Những tiếng thì thầm vang lên trong đầu, thôi thúc hắn giết chóc, hủy diệt. Vương Tri Triết dần mất kiểm soát. Bỗng, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ hắn. Giọng nói trẻ con nghẹn ngào: “Ca ca!”. Tiếng gọi của Bạch Vô Ưu kéo lý trí Vương Tri Triết trở lại. Những giọng nói quỷ dị gào thét, nhưng rồi tan biến.

“Ca ca, huynh sao vậy?”. Bạch Vô Ưu lo lắng hỏi, ôm chặt cổ hắn.

“Không sao, Thất Thất. Ca cảm ơn muội”. Vương Tri Triết mỉm cười nhẹ nhõm. Cảm ơn muội đã xuất hiện trong cuộc đời ta!

Bạch Vô Ưu tỏ vẻ không hiểu, Vương Tri Triết muốn cõng nàng ra khỏi cửa thôn nhưng bị va đầu vào bởi một bức tường vô hình. Hắn kinh ngạc, đưa tay sờ nên bức tường, nhận ra đây là một kết giới. Không biết từ lúc nào một kết giới được dựng lên quanh Đông Quân thôn, Vương Tri Triết cầm Truy Phong Kiếm trong tay, chém ra kiếm khí. Ngoại trừ khiến kết giới dao động thì không gây ra bất kỳ vết nứt nào. Các rễ cây tiếp tục tấn công. Không còn cách nào, Vương Tri Triết tìm nơi ẩn nấp cho Bạch Vô Ưu. Y phát hiện một hầm rượu trong căn nhà hoang, đặt nàng vào đó, cẩn thận tạo một kết giới bảo vệ Bạch Vô Ưu còn xoa đầu nàng, dịu dàng dặn dò: “Thất Thất, muội ở yên đây. Khi nào nghe ca ca đến thì muội mới ra ngoài, được không?”

Bạch Vô Ưu gật đầu, y an tâm đóng nắp hầm, rời đi. Nhưng ngay khi y rời khỏi, một con hắc điệp xuất hiện, đậu lên vai Bạch Vô Ưu. Nàng vuốt nhẹ đầu nó, ánh mắt lạnh lùng lóe sáng đỏ. Hắc điệp đậu trên ngón tay giữa bên tay phải của Bạch Vô Ưu, hoá thành một chiếc nhẫn bạc, nàng lấy từ Hư Giới một chiếc vòng bạc, ánh mắt trống rỗng lóe lên ánh sáng đỏ nhìn chiếc vòng: [Xem ra đến lúc rồi.]

🔥 Đọc chưa: Đánh Dấu Thiên Thương Long Miêu, Ta Sợ Ngây Người Giáo Hoa Bạn Gái ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bầu trời u ám phủ đầy mây đen. Vương Diệp khổ sở né tránh những rễ cây lao đến, thì bất ngờ Vương Tri Triết xuất hiện, kiếm trong tay chém đứt toàn bộ rễ cây tấn công. Nhân cơ hội, Vương Diệp phản công.

Ba vầng hào quang trắng bao vây Mộc lão quái, rồi hóa thành vòng lửa đỏ rực thiêu đốt. Nhưng bất lực trước lão, cả hai không kịp phản ứng đã bị rễ cây quật mạnh xuống đất. Vương Tri Triết ngã trên đống đổ nát, ngực bê bết máu, hét lớn: “Lão đầu, ông chết chưa?”

“Chết cái con khỉ! Ta còn sống nhăn đây, bớt rủa ta đi!”. Vương Diệp lau vết máu nơi khóe môi, tức giận đáp trả. Rồi y hỏi tình hình: “Tiểu Thất đâu? Không phải bảo ngươi đưa con bé ra khỏi thôn sao?”

🔥 Đọc chưa: Bắt Đầu Trăm Vạn Linh Thạch ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Không ra được, chúng ta bị nhốt rồi. À quên, ông chỉ là một Dẫn Khí cảnh bên không nhận ra thôn bị bao quanh bởi kết giới!”. Vương Tri Triết vừa trả lời vừa châm chọc, khiến Vương Diệp bực bội: “Ngươi không nói móc một ngày thì chịu không nổi hả?”

Giữa lúc cãi vã, Mộc lão quái bất ngờ gào lớn, mắt đen tuyền, cơ thể lão nổi lên những khối quái dị giống sâu di chuyển dưới da. Cả hai rùng mình, cảm giác nguy hiểm tràn ngập. Rễ cây do lão điều khiển mọc gai, tấn công điên cuồng khắp Đông Quân thôn. Trong hỗn loạn, Vương Tri Triết đột nhiên linh cảm chuyện không may, ánh mắt hắn hướng về căn nhà nơi Bạch Vô Ưu trốn. Đồng thời, Vương Diệp cũng quay lại, chứng kiến rễ cây khổng lồ đập nát căn nhà.

Tiếng đổ sập vang lên. Từ bên trong, Bạch Vô Ưu chỉ kịp ngẩng đầu trước khi hầm rượu hoàn toàn sập xuống.

“TIỂU THẤT/ THẤT THẤT!”. Hai người hét lớn, lòng tràn đầy lo lắng.

🔥 Đọc chưa: Vạn Yêu Đế Tôn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Mộc lão quái mất kiểm soát, ma khí bùng nổ dữ dội. Vương Diệp lao đến muốn cứu Bạch Vô Ưu nhưng bị rễ cây từ dưới đất chui lên bao vây, tạo thành một chiếc lồng, gai nhọn đâm sâu vào da, phong bế toàn bộ linh lực của y. Trong khi đó, từ đống đổ nát, một rễ cây nâng Bạch Vô Ưu lên cao. Nàng bị thương nặng, mắt lờ mờ nhìn thấy Vương Diệp đang bị nhốt, yếu ớt gọi: “Cha...”

Nhưng rễ cây siết chặt hơn, vô số gai nhọn xuyên qua cơ thể Bạch Vô Ưu, nàng gào hết trong đau đớn.

“TIỂU THẤT!”. Vương Diệp bất lực nhìn nữ nhi bị giết ngay trước mắt. Tiếng hét của Bạch Vô Ưu khiến Vương Tri Triết quay đầu lại. Đúng lúc chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, đôi mắt hắn mở to, đồng tử trở nên trống rỗng, chuyển thành màu vàng kim, Truy Phong Kiếm trong tay bùng lên hắc khí. Trong cơn thịnh nộ, Vương Tri Triết lao vào chém đôi Mộc lão quái. Hắn nhanh chóng chặt đứt rễ cây, đỡ lấy Bạch Vô Ưu đang hấp hối. Nàng yếu ớt vuốt má hắn, nở nụ cười nhợt nhạt trước khi nhắm mắt lìa đời.

3

0

6 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.