ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29 - Thương Huyền bí cảnh - Bắt đầu

Hai ngày sau, Hồng Trần khách điếm, phòng 418

🔥 Đọc chưa: Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bên trong Tiểu Giới Thạch, Nhan Tinh từ từ mở mắt. Trở về phòng 418, nàng thu Tiểu Giới Thạch vào nhẫn trữ vật. Nàng quay đầu nhìn qua cửa sổ. Mặt trời đã lên cao, ánh sáng chiếu vào phòng báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Nhan Tinh đeo mặt nạ bạc lên, để lộ phần miệng, sau đó thay một bộ đồ đỏ gọn gàng để thuận tiện cho việc di chuyển. Tóc nàng được buộc cao thành đuôi ngựa, mỗi động tác đều nhanh gọn và dứt khoát. Nhan Tinh bước xuống lầu, nhẹ nhàng đặt thẻ phòng lên quầy để trả. Chưởng quầy nở nụ cười vui vẻ, nói vài câu khách sáo: “Mong khách quan nào cũng hào phóng như cô nương thì tốt.”

Nàng không đáp, chỉ quay người rời đi, thi triển Ám Ảnh Bộ, thân ảnh nhanh chóng biến mất khỏi đường phố đông đúc.

Theo trí nhớ, Nhan Tinh tìm đến truyền tống trận đặt gần cổng chính của Lăng Vân Học Viện. Từ một con hẻm tối, nàng bước ra, ánh sáng chiếu vào dáng vẻ thanh mảnh trong bộ đồ đỏ rực. Phía trước là quảng trường rộng lớn, nơi hàng ngàn tu hành giả từ khắp nơi tụ hội trong đó cũng người Thất Đai Học Viện. Nhan Tinh tuy không có ký ức về ngày đầu khi Lưu Tinh Nguyệt vào học viện nhưng chắc chắn đó là điều mà nàng ấy hạnh phúc nhất, cùng với Diệp Nhàn và Lưu Tinh Hà thực hiện ước mơ. Nhưng đó cũng chỉ là quá khứ. Tình cảm hơn mười năm cuối cùng cũng chẳng thể thắng được thứ tình yêu nam nữ thoáng qua. Bây giờ, khi thời gian đã trôi qua năm năm, có lẽ cả Lưu Tinh Hà và Diệp Nhàn đều đã tốt nghiệp. Nhan Tinh bước ra khỏi hẻm tối, hòa mình vào đám đông tu hành giả, cố gắng làm mờ nhạt sự hiện diện của bản thân. Nhờ Ẩn Tức Thuật, trong mắt người khác, nàng chỉ là một nữ tu hành giả Thoát Thai Cảnh bình thường, không có gì nổi bật. Khẽ liếc nhẫn trữ vật trên tay, Nhan Tinh không khỏi thán phục: “Pháp bảo này quả thật đa năng.”

🔥 Đọc chưa: Sủng Thú Sư ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Chiếc nhẫn do chủ nhân của nàng chế tạo không chỉ dùng để lưu trữ đồ mà còn có nhiều công năng vượt trội: chữa thương nhẹ, ngụy trang, ngăn cản trạng thái bất thường, thậm chí hỗ trợ tu luyện. Vậy mà trong mắt chủ nhân, nó chỉ là một "sản phẩm lỗi". Nàng nghĩ, nếu tin tức này lan truyền, sẽ có không biết bao nhiêu kẻ tranh giành mà không từ thủ đoạn.

Cùng lúc, Cánh cổng lớn của Lăng Vân Học Viện chậm rãi mở ra, phát ra âm thanh nặng nề. Từ bên trong, ba người bước ra, thu hút mọi ánh mắt của những tu hành giả đang đứng trên quảng trường. Người bên trái là một thanh niên dáng vẻ nghiêm nghị, mặc đạo bào màu xanh. Hắn là Giang Khởi, trưởng lão của Võ Viện. Bên phải là một nữ tử kiều diễm, mặc váy dài màu hồng đào. Bộ váy ôm sát eo, với đường xẻ cao trên chân váy làm lộ ra đôi chân dài quyến rũ. Đây là Hoàn Nhan Nhu, trưởng lão của Thư Viện, nổi tiếng với vẻ đẹp và sự sắc sảo. Người ở giữa là một ông lão với vóc dáng thấp bé, lưng còng, thân bạch y, đôi mắt dường như nhắm lại vì những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt, lão là một trong năm viện phó của học viện. Nhan Tinh nhớ không nhầm vị viện phó này rất ít khi xuất hiện, nàng chỉ biết ông ấy họ Yển và là một trong những người sáng lập lên Lăng Vân học viện.

Yển lão ho nhẹ vài tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn vang rõ trên quảng trường: “Xin chào những tu hành giả trẻ tuổi, hôm nay… là lần đầu tiên Lăng Vân học viện mở Thương Huyền bí cảnh cho phép những người không phải học viên của học viện tham gia kể từ khi thành lập.”

Yển lão dừng lại sau câu nói đầu tiên, đôi mắt nhắm lại như đang chìm vào dòng suy nghĩ sâu xa. Không khí trên quảng trường bỗng trở nên tĩnh lặng, các tu hành giả trẻ tuổi không ai dám lên tiếng, chỉ hồi hộp chờ đợi. Một vài người lo lắng nuốt nước bọt, số khác không giấu được vẻ nôn nóng. Bỗng, Yển lão mở mắt, cất giọng khàn khàn: “Đây là đâu? Sao ta lại ở đây? Mà các ngươi đang làm gì ở đây vậy?”

Toàn bộ quảng trường như chết lặng. Sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt của những tu hành giả có mặt. Một vài người thậm chí suýt nữa ngã ngửa vì không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hoàn Nhan Nhu, người đứng bên cạnh Yển lão, lập tức ôm lấy ông, bàn tay mảnh khảnh bịt miệng lão lại, ánh mắt lúng túng và đầy xấu hổ.

🔥 Đọc chưa: Ta Có Một Tòa U Minh Địa Phủ! ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Xin lỗi mọi người”. Nàng nói, cố nở một nụ cười ngượng ngập: “Có vẻ chứng đãng trí của Yển lão lại phát tác rồi.”

Sau đó, nàng quay sang Giang Khởi, hạ giọng thì thầm: “Phần còn lại giao cho huynh. Làm ơn đừng để học viện chúng ta mất mặt trước đám tu sĩ này.”

Không chờ Giang Khởi phản ứng, Hoàn Nhan Nhu lập tức mang theo Yển lão, thi triển linh lực đưa cả hai bay về phía Nội Điện của học viện. Giang Khởi bước lên một bước, đối diện với đám đông tu sĩ trên quảng trường. Với vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói trầm ổn của y vang lên, dù quảng trường rộng lớn nhưng vẫn rõ ràng từng chữ: “Ta là Giang Khởi, trưởng lão quản lý Võ Viện thuộc Nội Điện. Ta không thích dài dòng nên sẽ nói ngắn gọn.”

🔥 Đọc chưa: Khoái Xuyên Chi Nữ Phụ Nghịch Tập Nhân Sinh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Giang Khởi liếc nhìn đám đông, ánh mắt sắc bén khiến mọi người tự giác im lặng hơn nữa: “Thương Huyền bí cảnh là một đại bí cảnh bao gồm bảy tiểu bí cảnh liên kết với nhau: Huyễn, Dạ, Sa, Hải, Họa, Nham, Tuyết.”

Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên khi tên các tiểu bí cảnh được nhắc đến. Một số tu hành giả tỏ vẻ hứng thú, những người khác lộ rõ sự căng thẳng. Giang Khởi tiếp tục, giọng không đổi sắc: “Tổng người tham gia giới hạn 10.000 người. Trước khi vào bí cảnh, các ngươi sẽ được phát một miếng ngọc bội, ai không cướp được là do các ngươi không đủ thực lực. Nhỏ máu lên ngọc bội đồng nghĩa với việc ký khế ước sinh tử. Từ đó trở đi, sống hay chết đều phụ thuộc vào bản thân các ngươi. Thời gian bên trong bí cảnh nhanh hơn ba lần so với bên ngoài. Học viện cho các ngươi ba tháng ở đó. Nếu bất kỳ ai chết hoặc làm vỡ ngọc bội, sẽ bị loại ngay lập tức và cưỡng chế truyền tống ra ngoài. Lăng Vân Học Viện không chịu trách nhiệm với bất kỳ hậu quả nào. Khi thời gian kết thúc, toàn bộ tu hành giả trong bí cảnh sẽ bị cưỡng chế rời đi.”

Dứt lời, Giang Khởi phất tay, linh khí từ y bùng lên, hóa thành mười ngàn viên ngọc bội màu trắng lơ lửng giữa không trung. Các tu hành giả nhanh nhẹn lập tức bắt lấy miếng ngọc bội, chỉ trong 10 phút, tất cả đều bị giành hết, những tu hành giả không may mắn chỉ đành ngậm ngùi đi về.

🔥 Đọc chưa: Ma Huyễn Tu Thần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Nhỏ máu vào ngọc bội”. Giọng Giang Khởi vang lên trầm tĩnh, nhưng đầy uy nghiêm: “Để hoàn tất khế ước sinh tử và kích hoạt truyền tống trận.”

Từng người lần lượt cắn ngón tay, nhỏ một giọt máu lên ngọc bội. Khi máu chạm vào, ngọc bội phát sáng, chuyển từ màu trắng sang màu xanh lá, chứng tỏ khế ước đã được thiết lập. Nhan Tinh, đứng giữa đám đông, ánh mắt hơi lóe lên. Thay vì làm theo như những người khác, nàng lặng lẽ thu viên ngọc bội vào nhẫn trữ vật khi không ai chú ý. Động tác nhanh gọn và khéo léo, nhưng nàng không biết rằng hành động đó đã rơi vào tầm mắt của Giang Khởi. Hắn không vội, bởi vì nếu không nhỏ máu vào ngọc bội thì không thể vào bí cảnh. Lúc này, các học viên thuộc Lăng Vân học viện, khoác áo bào lam trắng, xuất hiện và đứng thành vòng tròn xung quanh quảng trường. Tất cả giơ tay kết ấn, linh lực đồng loạt bùng phát, khởi động truyền tống trận. Một ánh sáng rực rỡ bao trùm toàn bộ quảng trường, trận pháp dưới chân bắt đầu xoay tròn, tỏa ra từng làn khí tức mạnh mẽ. Các tu sĩ lần lượt bị truyền tống vào Thương Huyền bí cảnh. Giang Khởi, đang dõi theo từng người, bất giác mở to mắt khi thấy Nhan Tinh cũng bị truyền tống cùng đám đông: “Nàng ta…”

Ánh sáng từ trận pháp che khuất mọi thứ, nhưng trước khi biến mất, Nhan Tinh quay đầu, nhìn về phía Giang Khởi. Nàng mỉm cười, nụ cười mang theo sự bí ẩn và một chút chế giễu, như thể đã biết trước mọi việc. Giang Khởi đứng yên, đôi mày hơi nhíu lại. Nữ tử kia rốt cuộc là ai? Lẽ nào là học viên lịch luyện của học viện? Nhưng hắn quản lý danh sách học viên ra ngoài lịch luyện nên không thể có chuyện như vậy xảy ra. Giang Khởi mang theo nghi ngờ đó mà quay vào học viện, hắn phải điều tra thử xem. Hy vọng điều này không ảnh hưởng đến kế hoạch của học viện. Y xoay người, bóng dáng lạnh lùng biến mất sau cánh cổng lớn của Nội Điện. Nhưng trong lòng, một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu dấy lên.

2

0

6 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.