ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 22 - Rắc rối trong Túc Ngọc Quán

Nàng mơ màng tỉnh dậy, không mấy bận tâm tiếng ồn mà nhấc hạt dưa lên cắn, tay chống má, đầy hiếu kỳ. Nàng sử dụng thần thức để quan sát tình hình. Trước mắt nàng là một nam nhân mặc áo gấm, thắt lưng ngọc, gương mặt tuấn tú nhưng hiện rõ vẻ nhục nhã. Ở giữa ngực áo hắn, dấu giày in rõ mồn một. Hắn ho khan ra máu, đôi mắt ánh lên sự căm phẫn, cất giọng tức giận: “Diệp Nhàn, tên tiểu nhân ngươi! Ngươi dám phế tu vi của ta? Phụ thân ta là tể tướng, chắc chắn sẽ không tha cho ngươi!”

🔥 Đọc chưa: Tuyệt Lộ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Chưa dứt lời, một thanh kiếm đen tuyền bay đến với tốc độ kinh hoàng. Hắn kinh hoảng, nhắm chặt mắt tưởng chừng đã kết thúc tại đây. Nhưng khi mở mắt, lưỡi kiếm dừng lại cách sống mũi hắn chỉ một xăng-ti-mét, lưỡi kiếm lóe lên ánh lạnh như băng. Sau đó, thanh kiếm nhanh chóng được thu về. Từ trong phòng ăn, một nam nhân khác bước ra. Đó là Diệp Nhàn, tay ung dung tra kiếm vào vỏ, ánh mắt lạnh lùng và tràn đầy khinh bỉ nhìn kẻ vừa bị chế nhạo. Giọng hắn trầm thấp nhưng chứa đầy uy lực: “Ngươi nghĩ một tể tướng nhỏ nhoi như phụ thân ngươi có thể làm gì được ta? Phụ thân ta là thượng thư, mẫu thân ta là trưởng công chúa, nội tổ ta là thái sư, tam thúc ta là trưởng lão học viện, còn cô trượng ta là trấn quốc đại tướng quân. Với ngần ấy người, việc hạ bệ cha ngươi chỉ là chuyện vặt vãnh. Tể tướng nhà ngươi là cái thá gì so với Diệp gia ta?”

🔥 Đọc chưa: Người Khác Ngự Thú Ta Ngự Cổ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Lời nói kiêu ngạo của Diệp Nhàn khiến kẻ kia không nói nên lời, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn run rẩy lùi về phía sau, không dám nhìn thẳng vào đối phương. Đột ngột, một tiếng “chát!” vang lên, thanh âm giòn giã phá tan bầu không khí căng thẳng. Má trái của Diệp Nhàn ửng đỏ vì cú tát bất ngờ. Hắn ngẩng đầu lên, đối diện với mình là một thiếu nữ xinh đẹp tựa tiên tử. Nàng sở hữu đôi mắt phượng sắc sảo, hàng mi cong vút, gương mặt trái xoan hoàn mỹ tựa búp bê, làn da trắng ngần như sứ, mái tóc dài như thác nước búi lên cùng những lọn bím cầu kỳ. Nàng vận váy lụa vàng nhạt, bên trong là lớp áo trắng tinh khôi, trang sức bằng ngọc bích điểm xuyết càng làm nổi bật khí chất cao quý. Đôi mắt nàng đẫm lệ, ẩn chứa sự tổn thương cùng thất vọng tột cùng: “Diệp Nhàn!” – Nàng lớn tiếng, giọng nghẹn ngào nhưng dứt khoát – “Ta không ngờ huynh lại là người như vậy. Ta thực sự... rất thất vọng về huynh!”

Dứt lời, thiếu nữ không màng tới phản ứng của Diệp Nhàn, nắm lấy tay Tần Thế An, kéo hắn đứng dậy. Ánh mắt nàng không còn một tia cảm tình nào dành cho Diệp Nhàn. Không nói thêm lời nào, nàng dìu Tần Thế An bước qua đám đông. Diệp Nhàn nhìn bóng dáng Khổng Thiên Linh đang rời đi, trong lòng trào dâng sự chua xót xen lẫn hoảng loạn. Hắn vội vàng bước tới, nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt đau khổ và cầu khẩn: “A Linh, đừng bỏ rơi ta. Ta biết sai rồi, ta thật sự sai rồi. Sau này, ta sẽ không như vậy nữa. Xin muội, cầu xin muội, hãy tha thứ cho ta.”

🔥 Đọc chưa: Toàn Dân Pháp Tắc Thời Đại - Bắt Đầu Max Cấp Thiên Phú (Convert) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Khổng Thiên Linh khựng lại, ánh mắt lạnh lùng nhưng pha lẫn thất vọng sâu sắc. Nàng rút tay ra, giọng nói rõ ràng và không kém phần dứt khoát: “Huynh sai chỗ nào? Lần nào cũng thế, hứa rồi lại thất hứa. Huynh biết rõ ta ghét nhất là thất hứa, vậy mà hết lần này đến lần khác khiến ta thất vọng. Diệp Nhàn, từ giờ, nếu gặp lại nhau, cứ coi như người dưng đi.”

🔥 Đọc chưa: Kiếm Lai ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nàng giật mạnh tay, buộc Diệp Nhàn phải buông ra. Nhưng hắn không từ bỏ, quỳ xuống đất, hai ngón tay giơ lên trời, gương mặt đầy vẻ hối lỗi và đau khổ: “A Linh, là ta sai, ta thực sự sai rồi. Ta thề với thiên đạo, đây sẽ là lần cuối cùng. Ta sẽ không bao giờ dùng quyền thế để ép buộc người khác nữa. Nếu vi phạm, ta nguyện đoạ ma, mãi mãi không quay lại chính đạo.”

🔥 Đọc chưa: Tam Sinh Tam Thế - Chẩm Thượng Thư (Quyển Hạ) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Lời thề thiên đạo không thể nói bừa, bởi một khi thất tín, hậu quả sẽ khôn lường. Nghe vậy, ánh mắt Khổng Thiên Linh thoáng mềm lại. Nàng buông tay Tần Thế An, dịu dàng đỡ Diệp Nhàn dậy: “Huynh mau đứng dậy đi, ta không trách huynh nữa.”

Diệp Nhàn lập tức ôm lấy Khổng Thiên Linh, đôi mắt lóe lên tia đắc ý. Hắn quay đầu nhìn Tần Thế An, ánh mắt khiêu khích như muốn nói: “Ta thắng rồi.”

Tần Thế An đứng đó, gương mặt tái xanh vì phẫn nộ. Đôi mắt hắn rực lên sát khí, tay siết chặt thành quyền, từng đường gân trên cánh tay nổi rõ.

2

0

6 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.