ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16 - Nghi thức kết hôn truyền thống(3)

Chương 16

Chương 16: Nghi thức kết hôn truyền thống (3)

Và giờ cô cũng vậy. Cô đang tiến vào lễ đường cùng bộ trang phục đỏ sặc sỡ. Theo sau là một cô hầu với trang phục đỏ giản dị. Khi tiến vào trong, ở đây lại không nhiều người như cô tưởng tượng. Qua mảnh vải mỏng, cô nhìn được bóng hình nhị phu nhân đang ngồi ở chính giữa. Bên tay trái không có một ai, bên tay phải chỉ có một số người đang trò chuyện rôm rả. Thấy cô vào thì đứng dậy cho phải lễ. Từ nãy tới giờ, cô không để ý có một người vẫn luôn đứng cạnh mình. Tất nhiên không phải là cô hầu, mà đó là chồng cô, người mà cô phải thành thân trong hôm nay. Anh cầm tay cô lên dắt cô về phía chính giữa lễ đường. Thật lạ, mặc dù chuyện này rất đỗi bình thường, nhưng cô cảm giác như anh dắt tay cô như một đứa trẻ đang vui đùa, muốn có bạn chơi chung? Chiếc khăn đã che đi tầm nhìn của cô rất nhiều, cô không thể nhìn thấy dung mạo của anh. Anh cao hơn cô nhiều lắm, cao hơn hẳn một cái đầu. Nhưng cô lại không được phép nhìn lên trên. Cô và anh thực hiện những nghi thức kết hôn của gia tộc một cách nhanh chóng.

"Thùy nhi!" Lục nhị phu nhân lên tiếng gọi.

🔥 Đọc chưa: Tín Hiệu Tình Yêu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thùy hiểu ý bước tới gần chiếc ghế bà ta đang ngồi. Cúi xuống hành lễ thay cho lời đáp lại.

"Con uống cái này đi!"

Trước mặt Thùy là một cái chén được khắc hoa văn tinh xảo, bên trên đậy một cái nắp. Thùy nhận lấy mở cái nắp ra. Cô vừa mở nắp ra, bên trong bốc ra một mùi hôi tanh kinh khủng làm cô suýt nôn xuống đất. Nó có mùi giống như.. Giống như mùi của xác chết đang phân hủy vậy! Đó là một thứ màu đen sánh đặc sệt lại, trông rất tởm lợm. Tất nhiên cô sẽ không muốn uống, nhưng đối với cô bây giờ, thứ màu đen sánh đặc ấy có mọt sức hút rất lớn. Con tim cô không ngừng ngăn cản cô uống nó. Nhưng cô vẫn uống, một hơi đã dốc cạn cái thứ đó cho vào người. Thật kinh tởm, cô thật muốn nôn nó ra ngay tức thì. Thoáng chốc đã tháy lục phu nhân đứng dậy, miệng nở một nụ cười đầy ẩn ý. Chẳng ai ở đây thắc mắc rằng cô đã uống thứ gì, ngoại trừ Lục Vân.

Cô đã được đưa đến một căn phòng nhỏ, những người đó sau khi đưa cô đến đây thì lập tức bỏ cô một mình ở đó, lũ vô tâm! Cô mò mẫm tìm được cái công tắc đèn rồi bật lên, tiện thể đưa tay lên tháo luôn chiếc khăn đội đầu vướng víu kia xuống. Cô nhìn một lượt chung quang căn phòng, từ đầu đến giờ, mọi thứ cô thấy chỉ là sự giản dị, nhưng là giản dị một cách quý phái. Cô đến trước giường, lặng lẽ ngồi xuống. Căn phòng trống trải, yên lặng, chỉ có mình cô. Cô bắt đầu suy nghĩ về chồng mình, nghe nói anh là một tên ngốc đẹp trai. Cô có nên tin không?

Phải rồi, hình như anh ấy cao lắm, cao hơn cô hẳn một cái đầu, hoặc là cô chỉ cao đến vai anh ấy. Nấm lùn à? Giờ mới thấy cô lùn thật. Nhưng cô đến đây là do bị ép gả tới, trong phong đang không có ai, đây thật là một cơ hội tốt cho cô tẩu thoát. Cô bắt đầu xem xét xung quanh. Gì chứ! Ở đây không có cửa sổ à? Khỉ gió! Không có cửa sổ thì tẩu thoát bằng niềm tin à? Cô bắt đầu tiến đến vào căn phòng nhỏ trong đó, thì ra là phòng tắm. Tách! Tiếng bật đèn vang lên, cô nhanh chóng nhấc đống váy đang lùng bùng dưới đất lên để tránh ngã. Chậc! Trong đây cũng không khá khẩm hơn ngoài kia là bao. Chỗ thoáng khí duy nhất chỉ là 5 cái lỗ thông gió. Ha! Bà ta đúng là mưu mô xảo quyệt. Muốn ngăn chặn đương tẩu thoát của cô. Thú thật, cô từ đầu đã không hề ưa gì bà ta, một bà già tuy đã dùng tiền mua lại cô từ chốn ấy. Nhưng cô sẽ chẳng bao giờ có thiện cảm nổi với bà ta khi bà ta cứ trưng ra cái bộ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Thật làm người ta ghét ngay từ cái nhìn đầu tiên mà..

Sau khi biết mình không còn hy vọng gì được vào lối tẩu thoát trong căn phong này, cô đã bước từng bước khó nhọc bằng đôi giày chật ních mà họ chuẩn bị cho cô, ra khỏi nhà tắm. Quần đùi nhà nó, dù gì tương lai cô cũng là Lục thiếu phu nhân, vậy mà không một ai nể mặt cô, đưa cho cô một đôi giày chật đến nỗi chân cô cũng ửng đỏ. Cô đưa tay lên tháo luôn chiếc giày ra.

"Thật vướng víu!"

🔥 Đọc chưa: Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Chiếc giày được cô vứt lăn lóc nằm yên vị một bên, chiếc còn lại cô cũng nhanh chóng tháo xuống rồi đem hết cơn giận dữ xả vào chiếc giày rồi ném luôn ra ngoài, chỗ cánh cửa. Thật trùng hợp là ngay lúc này Lục Vân bước vào, số đen đủi thế nào mà lĩnh luôn chiếc giày của cô đập thẳng vào, gương mặt điển trai cũng vì thế mà ngã luôn ra đất. Hazzzz, thật tội nghiệp. Dương Thùy thấy thế cũng luống cuống chạy ra đỡ. Nhưng thế nào lại quên không nhấc đống váy của mình lên. Không phụ sự mong mỏi của cái váy, cô còn chưa đi được bước nào đã giẫm phải váy của mình rồi ngã xõng xoài ra đất, nghe cái 'RẦM!'. Lục Vân vừa đứng dậy đã thấy cô nằm trên sàn, cái mặt thì về với đất mẹ. Anh vội vàng chạy lại đỡ cô lên.

Đập vào mắt anh là khuôn mặt kiều diễm của cô với nước da ửng đỏ, đôi môi căng mọng vẫn đang không ngừng xuýt xoa, đôi lông mày lá liễu đang khẽ nhíu lại cùng bàn tay thon thả đang che cái mũi đang chảy máu của mình. Không hiểu sao, anh đối với cô gái trước mặt lại có một cảm giác vô cùng quen thuộc. Cô mở mắt ra nhìn anh, đối với cô anh cũng vậy, khuôn mặt đẹp như điêu khắc của anh vẫn cứ nhìn cô chằm chằm. Cô chống người lên anh ngồi dậy, anh cũng phản ứng lại mà đỡ cô lên giường ngồi, chạy tìm và đưa cho cô hộp y tế. Cũng không quên màn giả ngốc của mình.

"Thùy nhi! Ta gọi em như vậy chắc sẽ không sao chứ?"

Tuy anh không nhận được lời đáp lại, nhưng cô đã gật gật đầu bày tỏ sự đồng ý.

"Vậy thì.. tại sao Thùy nhi lại ném giày đi.. và ngã vậy?"

Thùy nhìn anh, rồi trả lời một cách cụt lủn.

"Vì giày chật! Và cái váy quá dài!"

Đột nhiên cô im lặng, nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt. Rồi..

"Chồng!"

Cô gọi anh một cách đột ngột làm anh không kịp phản ứng kịp.

"Anh tên gì vậy?"

Thùy cười vui vẻ nhìn anh, làm anh thật muốn đắm chìm vào nụ cười đó.

🔥 Đọc chưa: Sói Và Dương Cầm ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Lục.. Vân."

"Vậy.. từ giờ em gọi anh là Tiểu Lục nhé!"

Vừa nghe thấy hai chữ' Tiểu Lục' Đôi lông mày anh khẽ nhíu lại. Từ khi mẹ anh qua đời, không ai được phép gọi anh như vậy, và cũng không ai dám gọi anh như vậy. Nhưng anh ngay lập tức khôi phục lại trạng thái tươi cười mà đáp lại cô.

"Được!"

Anh ôm cô vào lòng, một cảm giác quen thuộc đến lạ thường cứ xâm chiếm lấy anh. Anh thật muốn ôm cô lâu hơn, lâu hơn nữa.

"Hay quá! Vậy là từ giờ ta đã có người để chơi cùng rồi!"

Nghe thấy câu nói này của anh, cái suy nghĩ rằng anh không bị ngốc đã thực sự bị loại bỏ. Giờ thì cô đã tin anh là kẻ ngốc thực sự.

🔥 Đọc chưa: Trọng Sinh Tại Nhẫn Giới ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

5 phút trôi qua. Hai người cứ giữ nguyên cái tư thế như vậy. Anh thực sự không muốn bỏ cô ra nữa à?

10 phút trôi qua. Hai người đó vẫn thế, Lục Vân vẫn cứ ôm Dương Thùy. Giờ Dương Thùy đã bị Lục Vân ôm đến nỗi cả người nóng ran, mặc nguyên cái đống vải kia trên người cô đã không chịu nổi rồi. Anh vẫn còn muốn ôm cô nữa sao? Thậm chí cô còn tưởng anh ngủ luôn rồi đấy

"Tiểu Lục.. bỏ em ra.. em nóng."

Lời nói của cô làm anh phản ứng lại, nhanh chóng đẩy cô ra.

"Xin lỗi Thùy Nhi! Tại ta vui quá nên mới.."

Thùy nhanh chóng đáp lại.

"Không sao đâu! Tại bộ này nóng quá! Em phải thay nó ra đã."

Nói rồi Thùy lập tức chạy vào phòng tắm, để lại Lục Vân ngồi đó, lặng lẽ nhìn bàn tay mình.

🔥 Đọc chưa: Ninh Phi ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Dương Thùy nhanh chóng đóng cửa phòng tắm lại, đưa tay nhanh chóng gỡ hết trang sức trên đầu xuống. Rồi với lên chiếc khóa kéo của cái váy. Kéo xuống, nhưng vừa kéo được một chút, cô đã không kéo xuống nổi nữa. Hình như nó đã bị kẹt ở đâu rồi. Trời đất! Cái váy chết tiệt này. Cô bất lực mở cửa phòng tắm ra, định nhờ Lục Vân giúp mở khóa kéo. Nhưng cô vừa mới đi được vài bước thì..

"RẦM"

Cô lại ngã xõng xoài ra đất với cái tư thế không khác vừa nãy là bao. Và thứ gây nên chuyện này là.. Cái khăn đội đầu cô vứt xuống vừa nãy. Hazzzzz, đêm tân hôn của cô.. thật đau khổ....

5

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.