Chương 46 - Đào Lộc, Đệ Thập Đại Tướng.
Hỗn Thế thần kiếm – Huyết Lệ hoa
Gã gấp quạt lại, phớt lờ câu hỏi của Đỗ Băng Nhi, thong thả giới thiệu bản thân với dáng vẻ cực kì cao ngạo:
-Bổn tướng tên Đào Lộc, Đệ Thập Đại Tướng trong Thập Tướng Ma Quân. Băng Nhi tiểu thư có thể gọi ta bằng một cái tên khác thân quen hơn, Sắc Tướng Quân.
Nghe xong, trong lòng Đỗ Băng Nhi tràn ngập sự xem thường, nàng chế giễu:
-Hóa ra ngươi là tên tướng quân háo sắc thấp hèn từng bị cha ta dùng Viêm Ngục Đọa Ải đốt cho suýt chút mất mạng đó hả? Không ngờ tên bại tướng năm xưa lại có cửa để gia nhập vào Thập Tướng Ma Quân, hơn nữa còn trở thành kẻ yếu nhất xếp thứ mười trong thập tướng nữa chứ!? Ha ha, đồ vô dụng!
Nụ cười trên môi của Đào Lộc vụt tắt, gã chau mày lại, nét mặt dần chuyển sang tức giận:
-Đừng tưởng rằng bản thân xinh đẹp thì thích nói gì cũng được! Nếu không phải kẻ muốn giết ngươi đặc biệt yêu cầu bọn ta phải hành hạ, đày đọa ngươi thật tàn nhẫn trước khi chết thì mạng của tiểu bán yêu nhỏ bé nhà ngươi đã sớm không còn để mà thốt ra những lời kiêu căng như thế nữa rồi!
Đỗ Băng Nhi đưa mắt nhìn các vết thương trên cơ thể, nàng mím chặt môi kìm lại cơn đau đang âm ỉ bởi những đường rạch dài hãy còn đang rỉ máu trên gương mặt. Nàng cười chua chát:
-Thì ra đó là lí do ngươi liên tục nhằm vào vùng mặt của ta để ra tay sao?
Đào Lộc nhếch môi, nhẹ nhàng giải thích:
-Ngươi hiện đang ở trong mộng cảnh của pháp trận Mộng Hồn, cho nên tất cả thương tích ngươi chịu ở đây đều sẽ xuất hiện trên cơ thể thật ngoài đời.
-Muốn ta chết trong bộ dạng gớm ghiếc như thế này thì đối phương phải hận ta đến mức độ nào cơ chứ?
-Có trách thì trách tại bản thân ngươi ăn ở không ra gì để bị người khác căm ghét tới vậy đi!
Dứt lời, Đào Lộc nhanh chóng giơ hai ngón tay chỉ thẳng lên trời, sử dụng pháp thuật khởi động trận pháp, triệu hồi ra hàng trăm lưỡi gươm sắc lẹm sáng bóng ánh bạc liên tục xoay tròn rồi điên cuồng lao xuống chỗ Đỗ Băng Nhi đang đứng. Đây cũng chính là thứ vũ khí đã gây ra hàng loạt vết thương lớn nhỏ trên cơ thể nàng.
Tiếp tục đối diện với pháp trận tàn độc này, dù Đỗ Băng Nhi đã nhiều lần kiên cường chống trả một cách quyết liệt, cố gắng để bản thân trụ vững cho tới tận bây giờ nhưng bởi do thương tích quá dày đặc, vết rạch cũ chưa kịp lành hẳn đã phải nhận lấy những nhát chém mới đè chồng chéo lên đau xé da thịt. Hết lần này đến lần khác như vậy thì dẫu tu vi của nàng cao cường bao nhiêu thì sức chịu đựng cũng có mức giới hạn.
Vào khoảnh khắc nàng đang suy kiệt nhất thì bỗng dưng một ấn chú màu đỏ từ trong lòng bàn tay trái của nàng sáng rực lên, phát ra ánh sáng chói lòa đến lóa cả mắt. Vô tình luồng ánh sáng này lại tạo ra một lớp lá chắn bảo vệ nàng khỏi đợt tấn công của hàng trăm lưỡi gươm đang chém xuống.
Uỳnh!!!
Sức mạnh của ấn chú bí ẩn kia nhanh chóng đánh bật hết mớ lưỡi gươm bay xa ra ngoài, thậm chí Đào Lộc cũng bị hất văng đi bởi thứ uy lực từ ánh sáng đó. Ngay tức khắc, cơ thể Đỗ Băng Nhi tựa như được một nguồn sức mạnh bí ẩn nạp vào, nhanh chóng trở nên tràn đầy sinh lực. Tuy các vết thương trên khắp người nàng vẫn còn đang rỉ máu, nhưng kì lạ thay, sức mạnh cùng tu vi của nàng lại hồi phục đến đáng kinh ngạc. Sự việc chỉ diễn ra chớp nhoáng, ngay khi tất cả nguy hiểm bao quanh Đỗ Băng Nhi đều đã được giải quyết thì ấn chú kia cũng biến mất.
Đào Lộc bị hất văng xa vài mét, lảo đảo một hồi mới đứng vững trở lại. Gã chau mày, nét mặt kinh ngạc, tay phải lập tức xòe quạt ra, thủ thế đề phòng. Đỗ Băng Nhi hiện tại sức mạnh dường như đã được khôi phục gần hết, nàng lập tức chĩa kiếm về phía Đào Lộc, ánh mắt đắc thắng:
-Muốn lấy mạng đại thiên kim của Tứ Lão Yêu Long tộc không dễ dàng đâu! Cha ta sớm muộn gì cũng sẽ giết hết đám Ma tộc các ngươi!
Nội tâm Đào Lộc lúc này diễn biến rất phức tạp, gã không tài nào tin được lại có kẻ có khả năng xâm nhập vào mộng cảnh để trợ giúp cho Đỗ Băng Nhi. Nỗi lo sợ về cái tên “Đỗ Hành” dần đè nặng lên lá gan bé nhỏ của gã. Hoang mang một hồi rồi gã chợt hét lớn:
-Bà già kia! Thế này là thế nào?
Tiếng hét của Đào Lộc vang vọng khắp rừng hoa mai anh đào, Đỗ Băng Nhi nghe vậy liền ngạc nhiên hỏi:
-Ngươi... ngươi còn có đồng bọn sao?
Đào Lộc ngay khi vừa phát hiện một chút e ngại trong lời nói của Đỗ Băng Nhi thì tất cả cảm giác lo sợ của gã ban nãy đã lập tức tiêu biến. Gã nhếch môi, quay trở về dáng vẻ cợt nhả ban đầu:
-Đúng như lời nàng nói, muốn lấy mạng thiên kim đích nữ của Đỗ Hành thì đâu thể qua loa được?
Đỗ Băng Nhi chau mày, theo phản xạ mà lùi về sau vài bước. Đột nhiên phía xung quanh, vẻ tiên cảnh tươi đẹp của rừng hoa bỗng chốc bị bao phủ bởi làn khói màu đen vô cùng u ám. Từ đằng xa, lũ quạ không biết từ đâu ồ ạt bay tới gần, tiếng kêu của chúng nghe như đang gào thét thảm thiết, inh tai nhức óc đến mức khiến một bát tinh hạ phong cường giả như Đỗ Băng Nhi cũng choáng váng mặt mày.
Hết đám quạ này lại đến đám quạ khác, từng đàn từng đàn lũ lượt kéo tới lượn quanh thành vòng tròn trên không trung. Để rồi cả bầu trời bên trên bị màu lông của đám quạ này nhuộm đen sì, gợi tả một cảm giác run rẩy cho người chứng kiến. Đỗ Băng Nhi thận trọng quan sát, trong ánh mắt vẫn kiên định chẳng vướng chút lay động nào cả, bởi dòng máu hỏa long đang chảy trong huyết mạch nàng căn bản không hề tồn tại khái niệm sợ hãi đối với mấy chủng yêu ma thấp kém này. Thế nhưng tình huống nàng rơi vào lúc bấy giờ quá bất lợi, không thể không đề phòng được.
Bất chợt, từ nơi đen tối nhất trên bầu trời bỗng xuất hiện một bóng người dần dần hạ xuống, đám quạ nhìn thấy người này thì cứ liên tục bay tới gần rồi lượn tròn vòng quanh không ngừng nghỉ. Nhẹ nhàng đặt chân đứng trên ngọn của một cây hoa mai anh đào, một nữ nhân với gương mặt in rõ dấu hiệu của tuổi tác, tay phải cầm chặt một quyền trượng dài hình thù kì dị, có đẽo hình đầu quạ bên trên dùng đôi mắt lạnh tanh nhìn thẳng vào Đỗ Băng Nhi.
Cách ăn mặc của bà ta giống như thuộc một bộ lạc đơn lẻ nào đó trong Ma tộc, đặc biệt là diện nguyên bộ đồ màu đen và không phối thêm bất cứ màu nào khác. Hơn nữa vị trí trên vầng trán phía bên trái cũng khắc một kí hiệu tương tự như Đào Lộc. Nhưng khác biệt hẳn với gã, người phụ nữ này lại mang một bộ mặt sắc lạnh đến mức đáng sợ.
Nhìn sự ngạc nhiên không thể nào che giấu nổi trong ánh mắt của Đỗ Băng Nhi, Đào Lộc phe phẩy quạt, bình thản giới thiệu:
-Vị đây là Hắc Lão Bà, Đệ Lục Đại Tướng trong Thập Tướng Ma Quân. Bà già này vốn thuộc loài quạ yêu nên tập tính không thích chạm chân xuống dưới đất. Nàng cứ chịu khó ngẩn đầu lên mà nói chuyện với bà ta!
~ oOo ~
- Bao Đồng công tử -
5
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
