Chương 27 - Thạch yêu và lão già tu chân
Hỗn Thế thần kiếm - Huyết Lệ hoa
Yêu Thú Sơn Lâm quanh năm vắng vẻ, tĩnh mịch. Khu rừng rộng lớn này luôn chứa đầy những nguy hiểm tiềm tàng mà không ai lường trước được. Ẩn nấp sâu thẳm nơi nào đó, lóe lên tia sắt lạnh từ trong ánh mắt các yêu thú đang rình rập, chờ đợi con mồi của chúng xuất hiện. Đột nhiên, âm thanh chấn động phía xa xa truyền tới, thu hút sự chú ý của cả cánh rừng.
Vội vã, gấp gáp, lao nhanh như tên bắn, một cái bóng đen vừa lùn, vừa mập với bộ dạng hớt hải chạy đến. Lão băng xuyên qua những bụi rậm, xẹt ngang qua mấy lùm cây, đạp gió mà phóng vút đi một cách bất chấp. Đột nhiên, ngay trên đỉnh đầu của lão, nặng nề chém xuống một lưỡi rìu sắt lẹm.
“Uỳnh!!!”
Tiếng động nghe như xé cả không trung, lực công phá lớn đến mức tạo ra hẳn đường rạch dài sâu hoắm dưới đất. Cầm chặt cán rìu bằng cánh tay to lớn lộ rõ từng cuộn cơ bắp rắn chắc, một nam nhân có gương mặt cứng cáp đưa đôi mắt chứa đầy sự giận dữ sang nhìn lão. Lão lồm cồm bò dậy, tay lau nhanh mồ hôi đọng trên trán:
- Phù! May quá, lúc nãy mà không né kịp là đi theo tổ tiên luôn rồi!
Lập tức lưỡi rìu nhấc lên khỏi mặt đất, hướng thẳng về phía lão mà chém. “Uỳnh” rồi lại “uỳnh”. Liên tiếp các sát chiêu cứ nhằm vào bản mặt lão để tung đòn. Sức khỏe của nam nhân kia thật khiến người khác kinh ngạc, lực chém không những mạnh mà tốc độ lại còn rất nhanh, chém liên tục nhiều nhát nhưng vẫn không hề yếu đi.
Cây cối, hoa cỏ xung quanh bị chém tung cả rễ, lìa cả thân. Đất cát bay tứ tung, tạo ra khung cảnh trông vô cùng hỗn độn, cát bụi mù mịt. Nam nhân kia cứ chém, lão cứ tránh, một người chém một người tránh, lặp đi lặp lại suốt buổi trời khiến cho cả cánh rừng ồn ào đến chẳng thể tả nổi.
Đối thủ của lão không những chỉ có thân hình cao lớn đồ sộ mà còn sở hữu sức khỏe quá bền bỉ, càng đánh càng hăng, cộng thêm ý chí kiên cường tới mức truy đuổi lão tận nửa ngày trời mà vẫn không chịu từ bỏ. Cuối cùng lão cũng bắt đầu thấm mệt, chạy được một lúc sau thì dừng lại, thở dốc:
- Tiểu tử nhà ngươi đến khi nào mới tha cho ta đây hả?
Nam nhân kia trừng mắt:
- Lão già thối! Mau trả nội đan Ngưu Thú lại cho ta!
~ oOo ~
Một nơi khác tại Yêu Thú Sơn Lâm cũng ồn ào không kém. Loáng thoáng đâu đó vang lên tiếng tru từng hồi lâu từ miệng của Viêm Lang nghe mà thảm thiết vô cùng. Nó đang bị quấn chặt bởi tấm thân to lớn màu đen tuyền dài sọc của một con hắc xà có vảy sáng lấp lánh. Miệng nó ứa máu, xương cốt vỡ vụn, hơi thở tàn kiệt.
Hắc xà càng lúc càng siết chặt hơn, ánh mắt Viêm Lang trở nên tuyệt vọng, chốc lát, nó kiệt sức, buông xuôi tất cả. Nhận thấy đã giải quyết xong con mồi, hắc xà há cái miệng to đen ngòm cắn vào đầu của Viêm Lang, moi ra viên hỏa tinh năm trăm năm rồi nuốt vào bụng, sau đó chậm rãi bò sang khu đất trống bên cạnh.
Ngồi trên mỏm đá, gương mặt Hoa Vô Tư hiện rõ sự đau đớn. Phía dưới mặt đất cách hắn chừng vài bước là một vũng máu tươi đỏ thẫm đang bốc lên mùi tanh tưởi, tà khí từ máu lan ra làm khô héo cả bãi cỏ xung quanh.
- Lần sau nếu muốn dùng Tỏa Huyết Nghịch Thiên thì buộc phải suy nghĩ kĩ càng mới được, đánh đổi như hiện tại là lỗ to rồi! Cứu mỗi vườn hoa nhà tiểu nha đầu ngươi thôi mà lại khiến ta thành ra cái bộ dạng khổ sở như thế này, ngươi cảm ơn ta thế nào đây hả? – Hoa Vô Tư vừa thở dốc vừa lẩm bẩm. – Cứ đà này thì đến bao giờ mới giải quyết hết mớ lộn xộn của Phạm gia đây!? Biết sớm thế từ đầu ta đã không xóa dòng pháp quyết đó, phiền thật!
Tiếng sột soạt từ phía rừng cây vang lên, chốc lát xuất hiện tấm thân khổng lồ của hắc xà trườn tới. Càng tiến đến gần Hoa Vô Tư, hắc xà lại càng thu nhỏ bản thân lại, dần dần quay về thành hình dạng một con rắn nhỏ như lúc trước. Nó bò lên mỏm đá nơi hắn ngồi, nằm cuộn tròn vào lòng hắn, mắt lim dim ngủ vẻ mệt mỏi. Hắn đưa ngón tay khẽ vuốt ve đầu của hắc xà như thường lệ, trò chuyện:
- Nếu không phải ta bị trọng thương thì cũng chẳng cần mang ngươi ra dọa đám ranh con Tiêu gia làm gì, hơn nữa cũng chẳng khiến ngươi tốn công tốn sức nửa ngày trời săn tìm nội đan giúp ta trị thương. Hỗn Thế thần kiếm giờ vẫn chưa tìm ra, lại còn phải để mắt đến chuyện nhà của họ Phạm, uầy, ngươi nói xem có mệt hay không cơ chớ? Thời gian sắp tới, có lẽ sẽ vất vả cho tiểu Na ngươi rồi!
Hắc xà đầu gật gù, im lặng lắng nghe từng lời hắn nói. Sau một lúc, Hoa Vô Tư ngáp dài kiểu uể oải:
- Cũng chả biết tiểu tử Phạm Tĩnh đó sắp xếp những việc còn lại ra sao! Nếu lúc nãy ta gắng gượng ở lại xem náo nhiệt thêm chút nữa thì có phải hơn không!
Than thở bâng quơ vài câu, xong hắn bỏ tiểu hắc xà vào ống tay áo, ung dung nằm ngửa trên mỏm đá ngủ một giấc ngon lành không vướng bận. Hoàng hôn dần buông xuống, đi kèm theo đó là vài cơn gió thoảng ngang qua mát rượi, khí trời lúc này dễ chịu vô cùng. Mười mấy dặm xung quanh nơi hắn ngủ, hầu như mọi yêu thú đều đã được hắc xà dọn sạch, vì thế không còn bất cứ tiếng động nào có thể làm phiền đến hắn. Chẳng còn thứ gì có thể phá vỡ đi sự yên tĩnh này... chẳng còn gì…
“Uỳnh”.
“Uỳnh, uỳnh, uỳnh”.
Hoa Vô Tư mở mắt, một sự cau có hiện rõ trên từng nếp nhăn ở giữa hai chân mày. Hắn ngồi bật dậy, đưa con ngươi đỏ ngầu đầy hung tợn nhìn ra hướng xa xa kia, khuất sau những tán lá, nơi có kẻ dám cả gan phá đám giấc ngủ của hắn.
Mặt đất dưới chân Hoa Vô Tư bắt đầu rung lên từng hồi mạnh, chấn động càng lúc càng dữ dội. Phía trước xuất hiện hai bóng đen đang truy đuổi nhau, đạp lên cây, xuyên qua lá mà lao nhanh tới. Cây cối ngã thành hàng dài, đè chồng chéo lên nhau, bụi bay mù trời. Hắn âm thầm quan sát thật kĩ, mờ ảo từ đằng xa cũng có thể nhìn ra được gồm có một lão già tu chân vừa lùn vừa xấu mặc hắc y cùng một gã Thạch yêu tu luyện nhân dạng chưa đến nơi đến chốn đang đánh nhau loạn xạ.
Hoa Vô Tư nhếch mép, nắm chặt lòng bàn tay lại, tỏa ra tà khí hung ác nhất. Ngay tức khắc, hắn tung nắm đấm đánh một đòn toàn lực về phía hai kẻ không biết tự lượng sức kia. Lão già chạy đằng trước vì đang lao đi với tốc độ rất nhanh nên bị bất ngờ, không né kịp đòn đánh này, xui xẻo hứng trọn một đấm của Hoa Vô Tư ngay giữa ngực mà văng ngược lại ra đằng sau, tông trúng vào Thạch yêu.
“Rầm”.
Cả già lẫn trẻ ôm nhau rớt xuống đất, lộn nhào vài vòng, đồng loạt thổ huyết. Cánh rừng lúc bấy giờ cuối cùng cũng lấy lại được dáng vẻ tĩnh lặng vốn có của nó, không còn tiếng huyên náo hay ồn ào nào nữa. Lão già tu chân ôm lấy tấm thân nặng nề của lão lăn qua lăn lại, nhăn mặt đau đớn, chửi rủa:
- Rốt cuộc tên tiểu nhân nào dám đánh lén ta? Là kẻ chết tiệt nào vậy hả?
~ oOo ~
- Bao Đồng công tử -
9
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
