Chương 13 - Cái kết!
Hỗn Thế thần kiếm - Huyết Lệ hoa
Ai nấy nghe xong đều tròn xoe mắt, nét mặt Phạm Văn Nghiêm trở nên vô cùng căng thẳng:
- Dù gì hắn cũng là người của Tiêu gia, nếu xảy ra chuyện, Phạm gia nhất định sẽ gặp phải bất lợi.
- Tên nhân tộc này chỉ bị tàn phế thôi! Chưa chết! – Hoa Vô Tư vô cảm đáp.
- Nhưng hắn bị tàn phế ở ngay trong y quán của Phạm gia!
- Mới vậy thôi đã khiến ngươi lo lắng thế này rồi, chắc khi gặp Tiêu gia chủ ngươi hẳn sẽ quỳ xuống luôn đúng không?
- Ngươi...
Hoa Vô Tư quay ngoắt sang Phạm Văn Nghiêm, ánh mắt nghiêm túc:
- Hỏa phượng hoàng muôn đời cao ngạo bay lượn trên bầu trời, kể từ bao giờ mà các ngươi quên mất cách bay để học cách bò như mấy con tiểu yêu dưới đất thế hả?
Phạm Văn Nghiêm nghe xong liền sững người, ngay tại lúc này, ông ta thật không thể nào tin được những gì vừa nghe thấy. Một kẻ từng xấc láo coi thường Phạm gia mấy ngày trước thế mà giờ đây lại đang dạy cho ông ta nhớ về cách để làm một phượng hoàng đầy tôn nghiêm và cao quý? Thứ mà đã rất lâu, chính bản thân Phạm Văn Nghiêm cũng quên mất.
Hoa Vô Tư bước lại chỗ đôi vợ chồng kia, nhìn bộ dạng thê thảm đáng thương của cả hai mà lắc đầu:
- Chính vì các ngươi trông quá hèn mọn, nên mới bị tên nhân tộc già nua kia coi khinh đấy!
Hắn thở dài một hơi rồi nhìn sang lũ cường giả vô dụng cùng với lão y sư đang vật vã dưới đất, mỉa mai:
- Nhưng cũng là cái may. Nếu tướng công ngươi mà chữa trị theo cách của tên này, ta chắc chắn ba ngày sau chỉ còn lại mỗi cái xác đã đông cứng.
- Cách chữa vừa rồi có gì không ổn cơ chứ? – Một bệnh nhân đứng gần đó không kìm được tò mò hỏi.
Hoa Vô Tư khoanh tay trước ngực:
- Không ổn ở ba điểm. Thứ nhất, nhìn qua cơ thể của người bị hỏa huyết vốn đã chuyển màu nhợt nhạt, vô cùng suy yếu. Băng liên tuy áp chế được hỏa khí ngay tức khắc nhưng hàn tính của nó lại rất mạnh, dễ khiến cơ thể người này không chịu được mà đóng băng. Thứ hai, nếu may mắn chịu đựng được không bị đóng băng thì cộng thêm vảy rồng tuyết, hàn sương, toàn những thứ quá xa xỉ chỉ dành cho thượng lưu quý tộc, cái bọn mà mỗi ngày đều dùng đồ tốt bồi bổ ấy! Các ngươi nhìn vào vợ chồng này đi! Ốm yếu như vậy, uống vào đại bổ cũng biến thành đại hại.
Tiếng trầm trồ vang khắp y quán, Phạm Văn Nghiêm cũng bắt đầu nhìn hắn bằng đôi mắt khác. Trong số đám đông bỗng có người hỏi chen vào:
- Vậy điểm không ổn thứ ba là gì?
Hoa Vô Tư lắc đầu, đưa tay chỉ vào lão y sư đang nằm dưới đất:
- Đó là tên lang băm này rõ ràng đã kê ra một tử đơn nhưng lại tỏ ra vô cùng tự đắc với y thuật của mình. Một y sư mà chỉ biết chữa bệnh cho quý tộc, bỏ rơi những người hèn kém, đôi tay ngươi chỉ có thể cầm bạc vàng, châu báu, vậy thì còn dùng nó để hành y cứu người mà làm gì nữa? Hôm nay ta phế ngươi để tương lai sau này ngươi không thể hại chết bất kì ai với cái danh y sư nữa.
Mấy tên cường giả đi theo Tề Cương hiểu rõ bản thân không thể đối phó được với Hoa Vô Tư, bèn buông lời đe dọa:
- Ngươi được lắm, đến y sư thất tinh của Tiêu gia cũng dám động vào. Để ta xem sau này Tiêu gia sẽ xử lí các ngươi như thế nào!
Rầm!!!
Kẻ vừa mới lên tiếng ngay lập tức bị Hoa Vô Tư một cước đá bay ra ngoài cửa, thổ huyết không ngừng. Hắn thu lại đôi mắt tà ác, cười ngạo nghễ:
- Khặc khặc, một đám băng phượng muôn đời vô dụng, dựa vào công trạng của gia tộc hỏa phượng mới bám víu được vị trí như hôm nay mà tưởng bản thân giỏi lắm hay sao? Để ta xem các ngươi làm được gì?
Bọn cường giả còn lại hốt hoảng, nhanh chóng mang theo lão Tề Cương bỏ chạy. Đám người đi xin chữa bệnh cũng sợ bị liên lụy nên vội vã rời đi. Chốc lát, chỉ còn văng vẳng tiếng nức nở của nữ nhân nghèo khổ kia cho tướng công của nàng ta. Hoa Vô Tư quay qua hối thúc mấy y sư giúp việc trong y quán:
- Các ngươi còn không mau sắp xếp lại mớ lộn xộn này, đứng đó làm gì? Thành Trung! Đem giấy bút ra đây!
- Dạ... dạ, Y Đế.
Tiếng lộp cộp phát ra trên gác, thì ra nãy giờ gã gia nhân hèn nhát này bị dọa cho sợ quá phải nấp dưới bàn. Gã lật đật chạy vội xuống cầu thang, sau đó bê một cái bàn bị đám cường giả khi nãy đá đổ, cẩn thận đặt ngay ngắn kế bên chỗ Hoa Vô Tư đang đứng rồi tìm đầy đủ giấy, bút, mực đem tới.
Phạm Văn Nghiêm trong lòng biết rất rõ hôm nay đã đắc tội với kẻ vô cùng nguy hiểm, sau này Phạm gia sẽ gặp phải phiền phức lớn. Thế nhưng không hiểu tại sao ông ta lại có cảm giác sảng khoái đến lạ. Thật sự rất vừa bụng! Phạm Văn Nghiêm vừa nghĩ vừa nhìn bộ dạng loay hoay cầm bút viết nguệch ngoạc một thứ gì đó của Hoa Vô Tư, khẽ mỉm cười: “Tính khí tên này chắc chắn sẽ gây ra nhiều sóng gió lắm đây!”
Viết xong, hắn quăng thẳng bút xuống đất một cách bất cần, rồi đưa tờ giấy còn chưa khô mực qua cho Phạm Văn Nghiêm, dặn:
- Cứ theo đơn thuốc này, ngày uống hai lần, đều đặn trong vòng một tháng sẽ hoàn toàn bình phục. Mạch tượng của bán yêu kia rất yếu, không thể dùng dược liệu mạnh, chỉ có cách bồi bổ từ từ, kiên trì từng chút níu kéo mạng sống của hắn. Dược liệu được kê bên trong toàn là thứ tầm thường, không tốn mấy đâu, Phạm gia các ngươi cũng đừng keo kiệt quá!
- Vậy ý của Y Đế là... giữ cặp vợ chồng này ở lại y quán để điều trị?
- Tất nhiên rồi, quy tắc của ta là chữa cho kẻ một nhiều tiền, hai nhiều bệnh. Bán yêu kia cũng coi như bệnh nặng sắp chết, phải giữ lại để trị. Mà đã trị phải trị cho khỏi. Nếu không ta còn mặt mũi nào mà hành y nữa chứ?
Phạm Văn Nghiêm bật cười khoái chí, sau đó hành lễ rồi rời đi sai người chuẩn bị. Có lẽ từ hôm nay, ác cảm của ông ta về Hoa Vô Tư đã hoàn toàn biến mất.
~ oOo ~
- Bao Đồng công tử -
4
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
