Chương 2 - Yêu thương...
Tình yêu thật kỳ lạ, sự đồng điệu của hai người mà hướng vào nhau thì mới xuất hiện tình yêu. Cũng như hai thỏi nam châm, nếu cùng cực thì sẽ tự động hút lấy nhau. Vậy khi thực sự xuất hiện cảm giác nhớ thương không tên về một người mới gặp lần đầu tiên, bạn có cảm nhận ra sự đồng điệu của mình đã bắt đầu hay chưa?
Buổi trưa hôm ấy vốn rất nắng gắt, cái thời tiết của tháng 2 quả thật chỉ có nắng và gió, lại hanh khô đến bức người. Hắn lại muốn hẹn em ở cái quán coffee lần đầu tiên ấy lần nữa, nhưng lại sợ em ngồi đến tận trưa cùng hắn thì đúng nghĩa của hai từ tra tấn thể xác lẫn tâm hồn. Thế là trong sự nhất quán của suy nghĩ, hắn đã chọn cái quán nước có võng nằm để duỗi lưng ra cho đỡ mỏi.
Có một sự khác biệt ở đây là, lần đầu tiên hắn đi mua trái cây cho một cuộc hẹn chỉ muốn họ ăn cùng mình. Người ta nói con đường tình yêu ngắn nhất chính là đi qua cái bao tử nhưng bản thân hắn lại không nghĩ như thế. Mời người khác ăn cùng mình cũng là một phép lịch sự tối thiểu đi, hơn nữa, ăn trái cây cũng rất tốt cho sức khỏe…
B: Quỷ keo kiệt! Ngươi từ khi nào thích ăn trái cây thế?
Soda: Ngươi rất hiếu kỳ sao?
B: Làm bộ thần bí.
Soda: Nhắm mắt…ta cũng không biết là vì sao…
Trong cảm giác chờ đợi đến hồi hộp, có một chút lo lắng vì trời thì nắng to, thật không dễ gì mà tìm ra được cái địa điểm của quán nước này khi mà cả google map cũng không có lấy một cái tên của nó. Làm sao em tìm ra hắn được đây…
“Anh ơi, quán ở đâu ạ, em chạy hết đường mà vẫn không thấy…”
Hic! Thật khốn khổ, tìm không được thật rồi. Lở may em đi mấy vòng không tìm được nên đi về luôn thì sao? Hắn cố í ới chỉ em để làm sao em có thêm tự tin mà tiếp tục tìm đến hắn. Nhưng hắn lại biết rõ hơn chính ai, cảm giác này thật sự là sợ mất đi người mà mình trông mong được gặp lại…Là cảm giác này sao? Vẫn là khó chịu trong lòng nhưng không thể hình dung, chỉ thoáng qua, lộ một chút manh mối thì lại chìm nghỉm đến mất tăm hơi, phí sức lục lọi khắp ngóc ngách mà vẫn không tìm ra được cảm giác đó là gì.
Rất may thay đến cuối cùng em vẫn tìm được đến hắn, hắn có vui đấy nhưng lại dấu đi một cách dứt khoát! Phải làm bộ như một cảm giác thấy người quen đến thì dừng lại, còn mớ cảm xúc nhớ nhung kia hắn lại nhét nhét vào cái kẻ hở của tim phổi.
“Anh chờ em lâu chưa…?”
Hôm nay em mặc một cái quần jean, một cái áo thun màu vàng sẫm (màu tối), tóc lại búi kiểu mà hắn thích, thật hả dạ rồi, nhìn đã đời mà vẫn chưa trả lời em, hắn có chút si mê ban đầu dù cố dặn dòng sẽ không đâu, nhưng lại thất thần mất rồi.
“Anh cũng mới vừa tới, em ngồi đi, anh có mua một ít trái cây ở dọc đường, em cùng ăn với anh đi”
Em đáp lại một cách lịch sự và kèm theo nụ cười thật tươi, khiến hắn say mê đến ngất ngây như một kẻ vừa hớp phải một ngụm rựu mạnh mà say choáng váng…Môi đỏ, mắt rõ trong sáng, không hề có một chút nào của sự giả bộ giao tiếp, tất cả đều là thật tâm, tóc dài thướt tha, nơi cột nơi xõa mà khiến người ta nhìn mãi đến không muốn rời mắt. Hắn giật mình trong lòng, từ lúc nào mình lại có cảm giác muốn nhìn em thật rõ để ghi nhớ gương mặt của em thế này…Ta quả thật thích em, nhưng để khắc ghi một người vào tiềm thức không thể chỉ có vài lần gặp nhau hay cảm giác thinh thích nhau là được. Chỉ khi yêu một người mới có cảm giác này mà thôi.
B: Người sẽ già nua, gương mặt nào rồi cũng sẽ biến dị!
Soda: Thứ ta hiểu không phải ngươi cũng hiểu, yêu… thở ban đầu chính là hình tướng của người mà phát sinh ra ái luyến không muốn xa rời!
B: Vậy thì sau này?
Soda: Nếu như…Ta đem tâm yêu người…
Nếu như ta đem tâm yêu người…
Liệu rằng…có tránh được nước mắt hay không?
Thứ ta sợ hãi nhất trong cuộc đời chính là nhìn người mình yêu đau lòng vì mình! Vì mình mà rơi nước mắt! Nhưng có đôi khi trái tim của ta cũng thật sắc đá, dù biết sẽ đớn đau tột cùng nhưng vẫn cố chấp bước đi…
“Anh rất biết quan tâm người khác như vậy, chắc anh có rất nhiều người thích lắm ha?” em nhìn hắn cười trêu chọc.
Ánh mắt thoáng hiện lên nét khổ sở, cơ mặt như muốn đông cứng, nơi ấy trong lòng vốn đã từng rất ấm áp…Hắn nhìn thẳng vào mắt em cười nói “Anh chờ em đã 28 mùa xuân, em làm người yêu anh nha?”
Em lúng túng, cười gượng, trả lời với hắn rằng tình yêu không phải như vậy, không có sự yêu mến nhau thì tình yêu không thể xuất hiện, ngược lại hắn cứ hỏi em để được sự đồng ý thì đó là sự cưỡng ép tình cảm. Hắn cũng cảm giác bản thân thật sự lại gấp như thế, quả thật đúng quá từ vô sỉ…nhưng hắn mặt rất dày. Bị nói đến thế mà cứ hết lần này đến lần khác đều chọc ghẹo em, mồm mép thật sự là dẻo đến như dây thun rồi, nói nhiều lại còn dai như đĩa. Cho đến khi em hỏi hắn…
“ Đã 28 mùa xuân, anh từng yêu một người sâu đậm rồi phải không?”
“Phải, Anh đã từng … cách đây, cũng được 8 năm…”
Hắn thấy em nhìn hắn đến thật sâu…hắn dời mắt đi…
“ Tình yêu đó thật sự không dễ dàng gì, anh có thể kể em nghe một chút nếu em thật sự muốn nghe…”
“Dạ…”
…Đau thương ấy vốn từ lâu đã thành tro tàn, trong trái tim khổ sở có hai chữ đã từng dù lạnh lẻo phủ khắp, nhưng vẫn còn một chút ấm áp sót lại của hy vọng, thế gian này có tình yêu đó thật sao? Hắn hít một hơi thật sâu trong lòng,…
“Anh từng quen người ấy qua một lần nghe hát trên trang web trực tuyến, người đó ở tận bên Hàn, ban đầu chỉ là quen biết trò chuyện với nhau, sau này thì cảm với nhau …” Hắn lại ngước nhìn em, trong đôi mắt ấy có sự hiếu kỳ pha lẫn một chút hâm mộ…ánh mắt hắn lại càng khổ sở hơn…
“Bọn anh vẫn chưa một lần gặp mặt nhau…người đó bị khó thở vì suyễn bẫm sinh, ở bên này chỉ học đến hết phổ thông thì sang hàn làm việc” hắn nói xong thì dời ánh mắt của mình đi nơi khác, đó là cách che dấu cảm xúc tốt nhất mà hắn có thể làm để khỏi phải bị người khác nhìn thấu tâm tư của mình. Có những thứ bạn có thể che dấu đi, nhưng ánh mắt đôi khi sẽ bán đứng bạn…
“Người ta có thương anh không?” Em hình như đã nhận ra điều gì đó vốn không ổn.
Trong lòng xuất hiện từng mãnh ký ức rời rạc, có vui, có buồn, có hạnh phúc, có khổ đau, có chờ đợi, hy vọng rồi thất vọng…cuối cùng là mệt mõi…Thương ư? cũng không thể thay đổi được số phận.
“Người ấy …” Như có thứ gì chặn ngang thanh quảng, âm thanh bổng dưng mất đi một cách đột ngột, con tim rên rỉ khổ sở vì vết thương cũ lại tái phát. Nếu yêu nhau hời hợt thì đâu phải bận lòng mà mệt mõi đến mức như thế… “…Chỉ còn là kỷ niệm…” Hắn cố cười để không phải lộ ra cái bản mặt khó coi, sao cứ phải như thế nhỉ, có gì mà xấu hổ với tình yêu đúng nghĩa mình đã trãi qua, dù có đau thương một chút nhưng cũng không hối tiếc. Đó là tự hắn an ủi bản thân. Phải, chỉ còn là kỷ niệm mà thôi. Thứ gì của quá khứ nay đã thuộc về sở hữu của quá khứ, thứ lưu giữ trong ta chỉ là còn là kỷ niệm. Tháng năm ấy chỉ còn lại những hình ảnh tuyệt đẹp của hồi ức, một tình yêu mong manh mà chân thành, một câu chuyện tình buồn nhiều đau thương biết bao…
Ngoài kia nắng chiếu đến lưng tầm, ánh sáng của mặt trời chiếu lên mặt, đốt nóng da mà trong lòng là đau…
“Thích một người là muốn nhìn thấy người đó mỗi ngày, đó là cảm giác muốn sở hữu, yêu là vì thích mà có, khi đã sở hữu người ta sẽ muốn giữ lấy, muốn người mình yêu mãi ở bên cạnh mình, không muốn xa rời. Em có biết thương là nghĩa gì không?” hắn nhìn vào mắt em trông chờ…
Mỗi người đều có cảm nhận riêng của mình về tình yêu mà mình đã trải qua. Có người định nghĩa yêu là thế này, người thì nghĩ là thế kia, nhưng chung quy họ đều khẳng định là đã yêu và yêu là phải như họ trãi qua. Bạn thì sao? Bạn đã yêu như thế nào, có đau không hay chỉ có niềm vui và hạnh phúc ngập tràn?
“ Khó quá, mình bỏ qua đi anh?...” Cười
Em làm tôi bật cười theo, tự dưng lại hỏi em như thế, rõ ràng em đã nói chúng ta chưa từng gặp nhau trước đây, trò chuyện đến như người quen thế này cũng là một chuyện chưa từng có trước đây. Huống hồ tình cảm làm sao có thể ép buộc,…Nhưng quả thật, chị đại U58 của hắn làm cho hắn đến về nhà cũng không dám ở lâu được, cứ mỗi lần nghe đến hai chữ cưới vợ hắn lại muốn độn thổ tẩu thoát làm sao cho thật nhanh…
Thế là hắn quyết định bộc bạch cùng em, hoàn cảnh đáng thương của hắn, kể lễ mô tả đến chi tiết đáng sợ nhất trong cuộc cãi vã đến em cũng phải bật cười khúc khích. Hắn thật sự cảm thấy vui vẻ khi nhìn thấy em cười, trong đáy mắt em tồn tại một tấm màng che đi bất hạnh, cùng tổn thương không phải người thường có thể chịu đựng, dù hiếu kỳ đến bao nhiêu hắn cũng không dám chạm vào, đó là một sự tôn trọng dành cho người bạn yêu thương.
Lời tác giả: Yêu thương chính là một thử thách của đời người, bạn yêu chính bạn đó là lẻ tất nhiên, bạn yêu người khác thì đó cũng là một sự tất nhiên. Nhưng tình yêu xuất phát từ một phía thì chỉ gọi là yêu đơn phương…
6
0
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
