Chương 7 - Đàn bà xây nhà, đàn ông xây tổ ấm?
Ngọc Dung khởi động chiếc xe Lamborghini mui trần màu hồng nhạt chậm rãi rời khỏi căn biệt thự.
Phương Thiên chắp tay sau đầu, lười biếng dựa vào lưng ghế, để bản mặt đẹp trai được tỏa sáng dưới ánh mặt trời, rất chi là ấm áp, thoải mái.
Hắn đã sớm tỉnh rồi, cũng không có cơ hội được cây tuýp điện quật cho dựng tóc gáy. Thay vì có được giấc ngủ nướng thì hắn lại đứng ngoài ban công thưởng thức vẻ đẹp của nàng tiên cá tung tăng giữa hồ bơi. Mắt thì nhìn đấy nhưng trong lòng lại một mực nghĩ số đo ba vòng ba vòng của nàng. Nói đúng hơn chính là mật mã thẻ ngân hàng.
Suy nghĩ đã rất lâu nhưng hắn vẫn không hình dung ra 6 con số đó là như thế nào. Bản thân từng là một lập trình viên, nếu thực sự hết cách thì hắn sẽ viết một chương trình giải mật mã thẻ ngân hàng cho nhanh gọn.
Nhìn đại mỹ nữ lái xe bên cạnh mình, vóc người của cô ấy trùng khớp với tỉ lệ vàng là một gợi ý không thể bỏ qua, nếu động não cẩn thận một chút thì Phương Thiên hoàn toàn đoán được số đo ba vòng của nàng.
Ngày hôm nay hai việc hắn cần thực hiện.
Thứ nhất, Phương Thiên đã kích hoạt trạng thái hệ thống, số điểm ăn bám tích lũy lúc này đang nằm ở con số 0.
Hệ thống đã nói nếu như hệ thống cạn kiệt điểm ăn bám trong thời gian dài, hệ thống sẽ bởi vì thiếu hụt năng lượng mà tan vỡ, bản thân Dương Thiên cũng nổ pháo bông luôn.
Ngày hôm nay đi ra khỏi nhà, hiển nhiên muốn kiếm một chút điểm tích lũy.
Sau đó, sẽ khám phá những khả năng tiềm ẩn mà hệ thống Vua Ăn Bám có thể cung cấp cho hắn!
Thứ hai, chính là đi viện điều dưỡng thăm Kim Tam phu nhân- mẹ vợ, trong lòng Phương thiên có nhiều nghi vấn muốn hỏi bà ấy.
Tại sao Kim gia lớn như vậy chỉ có hai người phụ nữ, bố vợ đang ở đâu?
Xuất thân của Phương Thiên cũ có gì đặc biệt, làm sao lại đến ở rể nhà họ Kim, lại cùng Ngọc Dung đính hôn nữa chứ?
Mẹ vợ rốt cuộc mắc bệnh gì, nghe nói bệnh tình rất nghiêm trọng, liệu có phải một chứng bệnh nan y?
Lamborghini rẽ vào một nhà hàng 5 sao ngoài bờ biển, có tên là Đại Tửu Điếm.
Làm nhẹ bữa sáng trước đã rồi tính sau.
Chiếc xe chậm rãi dừng lại, Ngọc Dung cùng Phương Thiên bước xuống xe, đi vào trong nhà hàng. Nhân viên tiếp tân dẫn hai người đi lên tầng 8, tầng dành cho khách hàng VIP.
Đặt chân lên tầng 8, hai người tìm tới chiếc bàn có vị trí gần cửa sổ.
Tối hôm qua không ngủ được nhiều, tình thần của Phương Thiên có phần uể oải một chút. Nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, có thể nhìn thấy những cơn sóng lăn tăn ngoài biển rộng, tâm trạng của hắn cũng được bù đắp phần nào!
"Cho hỏi anh chị, muốn dùng gì?" Nữ phục vụ nở nụ cười tới hỏi hai người.
Ngọc Dung nhìn vào thực đơn, chỉ tay lên món chocolate sữa bò cùng một bánh ga tô, sau đó, đem menu đưa cho người chồng ngồi đối diện.
Phương Thiên nhìn menu một chút, khi lướt qua phần bảng giá, hắn vô cùng ngạc nhiên!
Một bánh mì nướng 100 tệ, một bát cháo thịt nạc 200 tệ, một đĩa bún xào 300 tệ!
Đây mới chỉ là bữa sáng mà thôi, Phương Thiên cũng không muốn gọi món đắt tiền, liền gọi một bánh mì cùng một bát cháo thịt.
Nhìn sơ qua những món được gọi, tiền ăn sáng hôm nay chắc chắn không ít hơn 800 tệ.
"Xin anh chị chờ một chút." Nhân viên phục vụ lập tức đi vào bên trong.
Phương Thiên uống xong một ngụm trà, liền hỏi Ngọc Dung phía đối diện: "Chút nữa ăn xong, ai trả tiền?"
Đôi mi thanh thú của Ngọc Dung khẽ động một cái, người đàn ông này từ sao Hỏa tới hay sao? Cùng một người phụ nữ đi ăn thì người trả tiền phải là…
"Ai là đàn ông, người đó trả tiền."
"Ai quy định?"
"Anh nghĩ lại đi, cùng phụ nữ đi ăn người đàn ông không trả thì ai trả?"
Phương Thiên ung dung húp chén trà: "Bình thường là như vậy nhưng cô là tỷ phú, cách làm việc của chúng ta không thể giống người bình dân được. Ai nhiều tiền, người đó trả."
Người đàn ông này thực sự quá hẹp hòi không có một chút ga lăng nào hết. Ngọc Dung nhấp một miếng trà rồi nói: "Năng lực tài chính của tôi cũng bình thường thôi."
"Bình thường?" Phương Thiên nở nụ cười, đặt chén trà xuống, ghé sát khuôn mặt đẹp trai lại phía vợ tương lai: "Cô Kim này, Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị tịch kiêm CEO của tập đoàn Thiên Kim, mỗi năm kiếm lời một tỷ tám, con số cũng gọi bình thường thôi?"
Khuôn mặt hai người rất gần nhau, thậm chí Ngọc Dung có thể cảm giác được hơi thở của hắn. Ngọc Dung thoáng nở nụ cười, nhanh chóng khôi phục sắc độ như thường ngày, cô lạnh lùng nói: "Ngồi xuống đi."
Lợi nhuận kinh doanh hàng năm đạt đến 1.8 tỷ, con số đó chỉ là số liệu thống kê trên tạp chí Forbes mà thôi, số tiền lẻ ngoài đời thực so với số liệu thống kê còn nhiều hơn!
Đời này quyết định ăn bám phụ nữ.
Ngọc Dung cũng không làm gì được hắn.
Phương Thiên nghĩ thầm, hắn hoàn toàn có thể dùng tiền túi chi trả bữa ăn này, nhưng làm như thì vậy hệ thống sẽ không tính điểm tích lũy. Chỉ khi nào vợ tương lai chịu trả tiền, số điểm ăn bám sẽ được cộng thêm 800!
Nhân viên phục vụ mang đồ ăn tới, cẩn thận xếp từng món lên bàn.
Phương Thiên trở lại vị trí cũ, cầm lấy chiếc muỗng bắt đầu ăn.
Trái với động tác ăn uống kém sang của Phương Thiên, cách Ngọc Dung cầm thìa, ăn từng miếng nhỏ, tư thế và cách ăn uống của cô vô cùng tao nhã, thoạt nhìn cứ tưởng cô làm màu nhưng đó là cả nghệ thuật!
Ngọc Dung chậm rãi nói: "Hôm nay là ngày đầu tiên trong năm mới, anh đã lên kế hoạch gì trong thời gian sắp tới chưa?"
Vừa húp bát cháo, Phương Thiên hững hờ đáp: "Con người được sống đã là một điều may mắn, có thể sống khỏe mạnh, an nhàn đến cuối đời thì tốt lắm rồi. Còn muốn lên kế hoạch gì nữa?"
Theo cách nói tích cực thì hắn là một cao tăng đắc đạo, một người đàn ông hiền lành không muốn lăn lộn trong xã hội. Nói khó nghe một chút thì hắn là một kẻ bất tài, một người không có lý tưởng chỉ có miệng lưỡi lanh lợi mà thôi.
Nghe giọng điệu chậm rãi của hắn cứ y như một ông lão đã về hưu được 30 năm, trải qua lắm sự đời mới thốt ra mấy câu như vậy.
Ngọc Dung thở dài: "Tôi biết anh là dân mê game, nhưng nếu tiếp tục như vậy thì cuộc sống sau này có ổn không? Anh cung nên tìm một công việc để làm chứ?"
"Ừ, tôi đã nghĩ được rồi." Phương Thiên thả chiếc muôi xuống, nói: "Tôi sẽ làm một ông hoàng nội trợ!"
Đôi lông mày của Ngọc Dung khẽ giật: "Cái gì? Làm ông hoàng nội trợ?
"Đúng." Sắc mặt của Phương Thiên kỳ nghiêm túc, hắn nói: "Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta có thể quán triệt tư tưởng một chút, cô là nữ hoàng bên ngoài xã hội, còn tôi là ông hoàng nội trợ!"
Cho dù Ngọc Dung rất thông minh, lập tức phản ứng lại."Đàn ông xây nhà đàn bà xây tổ ấm?"
"Không phải." Phương Thiên chậm lại tốc độ nói: "Đàn bà xây nhà, đàn ông xây tổ ấm. Nói cách khác, cô đi ra ngoài kiếm tiền, còn việc nội trợ, chăm sóc người thân để tôi lo!"
Ngọc Dung ngây ngẩn cả người, Cảm giác vừa bước sang năm mới mà thế giới đã xoay chuyển hoàn toàn! Một người đàn ông không ra đi kiếm tiền, lại muốn làm một ông hoàng nội trợ?
Ngọc Dung lườm hắn một cái, nói: "Trong nhà có người giúp việc, đâu cần anh động tay động chân?"
"Không giống nhau." Phương Thiên lắc lắc cái dĩa trong tay, nói: "Ví dụ như chuyện chăm sóc con cái, một người giúp việc chăm con hoàn toàn khác biệt với sự yêu thương của một người cha dành cho con?"
Nói thì có vẻ rất có lý, nhưng chừng nào mới có con để hắn chăm sóc chứ?
Đột nhiên nghĩ đến mấy chuyện tế nhị, Ngọc Dung gắt nhẹ: "Anh nhất định phải để tôi lo sự nghiệp, còn anh làm nội trợ?"
"Hoàn toàn chính xác!” Phương Thiên gật đầu. Cầm mười vạn tệ trong tay, việc chăm sóc người nhà cũng đâu có khó khăn. Hơn nữa, đàn ông lo chuyện nội trợ là một phiên bản nâng cấp của dân nghiện game.
Ngọc Dung vỗ tay kêu độp một tiếng: "Được, tôi sẽ cho anh một đứa bé để anh chăm sóc!"
"Cái gì? Cô có con rồi sao?" Phương Thiên như ăn cháo bị hóc xương, á khẩu nhìn cô vợ tương lai.
Đang muốn hỏi đứa con mọc từ đâu ra?
Đang lúc đó, có người đi tới chỗ hai người.
"Thực sự rất trùng hợp, em họ, hôm nay có nhã hứng ra ngoài ăn sáng cơ à?"
Người mở lời là một thanh niên mặc đồ đen, xem cách ăn mặc không khó đoán gã đó cũng thuộc dạng con ông cháu cha. Đi ở bên cạnh gã còn có một cô gái ăn mặc rất chi gợi cảm, quyến rũ.
Người đàn ông này tên là Kim Ngọc Đường, là anh họ của Ngọc Dung.
Nghe cách nói chuyện của gã, Kim Ngọc Đường không coi cậu em rể ra một ký lô nào hết. Phương Thiên trong mắt gã chỉ là một người vô hình.
134
3
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
