Chương 10
Chương 10: Cha Con Đoàn Tụ III
Có chuyện này kể ra thì cũng buồn cười, vừa buồn vừa cười.
Con gái cảm giác thực lực không đủ, cho rằng mình không xứng đáng với cha, thế nên tự ti không dám nhận cha.
Người cha cảm thấy có lỗi với vợ, cho rằng bản thân không có tư cách yêu thương, thế nên không dám gặp lại người yêu để hàn gắn.
Lúc nhận ra sự tương đồng này, God Serena chỉ biết cười một trận rồi cảm thán một câu: “Đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.”
Thật ra thì . . . chỉ là suy đoán của hắn thôi. Nhưng hắn nghĩ Cornelia chưa từng oán hận Gildarts, Gildarts cũng chưa từng thiếu cơ hội để tái ngộ với Cornelia.
Nguyên nhân khiến Cornelia bỏ đi có lẽ không phải là vì cơn giận hay sự nổi nóng nhất thời mà là vì cô ấy muốn Gildarts dừng các cuộc du hành liên miên của anh ấy lại để tập trung vào vun vén hạnh phúc gia đình.
Có thể trước đó, Cornelia đã nhiều lần nhắc nhở, khuyên bảo nhưng Gildarts vẫn chứng nào tật nấy thành ra lần này cô ấy mới chuyển sang sử dụng phương thức cực đoan như vậy.
Hắn biết giả thuyết này nghe có vẻ bị lạc quan thái quá. Tuy nhiên, từ lúc rời đi đến khi lìa xa trần thế vì bệnh tật, Cornelia không hề tái hôn.
Nghĩ tiêu cực một tí, nhiều người sẽ cho rằng là do cô ấy mất niềm tin vào tình yêu. Nhưng với người thuộc trường phái tích cực đến chết như hắn thì điều này có nghĩa là Cornelia đã nguyện lòng chờ đợi Gildarts suốt 7 năm!
Phải biết, nhan sắc của Cornelia tuyệt đối là mỹ nhân trong mỹ nhân, cứ nhìn Cana lúc trưởng thành là rõ. Kể cả đã qua một đời chồng và có một đứa con, người muốn lấy cô ấy về làm vợ vẫn phải xếp được thành hàng. Thanh xuân phụ nữ vốn ngắn ngủi, vậy mà Cornelia lại nguyện ý chờ đợi.
Tình yêu chung thuỷ đến vậy mà không hàn gắn được sao?
Giá như khi đó, Gildarts không trốn tránh mà lựa chọn đối mặt và sửa chữa sai lầm thì mối tình giữa đôi bên đã không biến thành âm dương cách biệt.
Về phần tại sao Cornelia không chịu quay trở về, dù đã đến thời khắc sinh tử vẫn không liên lạc với Gildarts nhờ giúp đỡ thì God Serena có vài phỏng đoán, tuy nhiên . . .
Hắn không phải người trong cuộc nên không thể hiểu trọn vẹn. Hắn chưa từng có người yêu. Lí lẽ, định nghĩa, quan điểm về tình yêu và sinh mệnh của hắn khác với bọn họ, thử hỏi làm sao mà hắn hiểu được?
Tất nhiên, mọi thứ trên chỉ là giả thuyết mà hắn tạo ra dựa trên những thông tin có được. Nhưng từ tận sâu trong trái tim, hắn mong điều này là sự thật.
Dù với giả thuyết của hắn, Cornelia sẽ trở thành một người mẹ vô trách nhiệm vì đã lựa chọn tình yêu chứ không phải tình mẫu tử.
Nhưng thế còn đỡ hơn là chiều hướng ngược lại.
Hơn nữa, ích kỉ thì đã sao?
Ích kỉ hiển nhiên là xấu. Hành động tiên tình hậu tử của Cornelia cũng xấu nốt.
Tuy nhiên, cuộc sống là vậy, quá nhiều phức tạp và mỏi mệt. Ưu tiên mong muốn của bản thân đâu hẳn là sai trái?
Nghĩ sâu nghĩ xa là thế, chứ thực ra cũng có thể là Cornelia vì một lí do nào đấy không thể liên lạc được với Gildarts nên mọi chuyện mới thành ra bất đắc dĩ như vậy.
Nếu sự thật là thế thì cái giả thuyết kia của hắn xem như vứt vào sọt rác.
Cứ coi như là đầu óc hắn đi chơi xa một chuyến đi.
“Quá khứ là không thể thay đổi, sự cũng đã rồi, chìm đằm trong sai lầm không thể vãn hồi thì có ích gì?” God Serena buông hai tay đang khoanh trước ngực xuống, chầm chậm rời khỏi quầy rượu để tiến lại gần Gildarts, hắn vừa đi vừa nói.
“Đã là con người thì không thể tránh khỏi việc phạm sai lầm. Đời người xưa nay, có ai mà không mắc lỗi? Nhỏ hay lớn, sai lầm vẫn là sai lầm.”
“Sai lầm lớn nhất của anh chưa bao giờ là bỏ mặc Cornelia để chu du ngoài kia. Mà là không dám gặp lại cô ấy.”
God Serena dừng bước, khoảng cách giữa hắn và Gildarts chỉ còn khoảng 5 bước chân.
“Anh đã sợ.” Hắn nói với sự khẳng định chắc nịch.
“Anh sợ khi hai người quay lại với nhau, anh sẽ lặp lại sai lầm tương tự và khiến cho trái tim của người con gái anh yêu lại bị tổn thương lần nữa.”
“Tôi nói có đúng không?”
Từ tận đáy lòng mình, God Serena thực sự cảm thông với Gildarts.
Bởi vì hắn cũng đã từng mắc rất nhiều sai lầm. Đời hắn nói không ngoa chính là tập hợp của một chuỗi thất bại, sai lầm, hối hận.
Hắn đã từng thử đứng dậy, nhưng rồi lại tiếp tục mắc sai lầm. Hắn thất vọng, hồ nghi về bản thân, hắn mệt mỏi, hắn không thể chịu đựng được nữa, hắn trốn chạy, hắn sợ phạm sai lầm.
Mà sai lầm lớn nhất con người có thể mắc phải trong đời là luôn lo sợ mình sẽ mắc sai lầm.
Mọi cảm xúc lẫn sự kiện có thể không tương tự hoàn toàn, nhưng xét cho cùng giữa chúng vẫn sẽ giao thoa ở một điểm nhất định nào đó. Nên, hắn muốn giúp những người đồng cảnh ngộ với hắn hết sức mình, để họ tỉnh ngộ mà không lạc lối vào con đường hắn từng đi.
Không nhận được câu trả lời, God Serena cũng không để ý, hắn tiếp tục nói: “Không đúng cũng chả sao. Cái chính ở đây là anh đã mắc lỗi mà không dám sửa.”
“Sai lầm không có gì xấu, Gildarts ạ. Và lí do tại sao lại thế thì một người trải đời như anh chắc cũng biết rồi. Điều quan trọng là sau mỗi lần vấp ngã, anh phải biết rút kinh nghiệm và thề rằng sẽ không để nó diễn ra lần nào nữa.”
“Nhưng. . . Dù cậu. . . có nói thế thì c-“
Cuối cùng, Gildarts cũng chịu mở miệng, nhưng God Serena không để hắn hoàn thành câu nói.
“Nhìn đi.” Lúc này, God Serena đã di chuyển sang bên trái của Gildarts, hắn luồn bàn chân xuống cằm anh, nhấc nó lên.
Gương mặt tèm lem bị cưỡng ép ngẩng lên, Gildarts vô lực mở đôi mắt ra một cách miễn cưỡng.
Chấn động.
Thời khắc các dây thần kinh thị giác xử lý thành công những tín hiệu mà võng mạc truyền lên đến não, Gildarts đã ý thức được về vật thể mà anh nhìn thấy, và rồi sau đó, một cơn chấn động mãnh liệt dội thẳng vào trong tâm trí Gildarts.
Bởi vì. . .
Quá giống.
Mái tóc đó, đôi mắt đó, khuôn mặt đó, không còn nghi ngờ gì nữa.
Hình ảnh đứa trẻ phản chiếu trong mắt Gildarts hiện tại cùng hình bóng Cornelia trong ký ức của anh ngày xưa, giờ phút này, chồng lên nhau một cách hoàn hảo, như thể chúng vốn là một.
Không dám tin tưởng vào ý nghĩ xuất hiện trong đầu mình, Gildarts quay lại nhìn God Serena, mong chờ một sự xác nhận.
Đáp lại cái nhìn đó, God Serena rút chân về và nở một nụ cười.
“Còn chờ gì nữa, lại cho con bé một cái ôm đi.”
Con mắt Gildarts mở ra.
Ngay lập tức, không chần chừ hay lãng phí thêm một phút giây nào nữa, anh hốt hoảng đứng dậy, chạy như điên về phía trước, về phía Cana.
Thế nhưng, mặc dù con đường phía trước rất bằng phẳng, không hề có vật cản, khoảng cách cũng không xa. Gildarts lại cứ vấp ngã không ngừng, dáng chạy trông cũng cực kì buồn cười. Cứ như thể anh đã quên mất cách chạy, chân anh giờ đây giống như chân của một con cừu non mới sinh, yếu ớt. Đôi chân vững chãi đã từng ngao du qua không biết bao miền trên nhân gian của một pháp sư cấp S, nay bỗng nhiên đánh mất đi bản thân nó, trở nên vụng về, èo oặt không tả nổi.
Dẫu vậy, chẳng có một tiếng cười nào vang lên.
Với mỗi bước chân của Gildarts tiến lại gần, Cana có thể cảm thấy dường như nhịp đập của trái tim cô bé đang dần nhanh hơn. Nhờ cuộc nói chuyện cũng như những lời bộc bạch vừa rồi của Gildarts, Cana biết rằng cha mình đã mắc nhiều lỗi lầm trong quá khứ và không hiểu sao, vào lúc này, vào cái khoảnh khắc mà cô bé luôn hằng mong mỏi này, một mỗi sợ mơ hồ và khó diễn tả đột nhiên hình thành bên trong cô. Đó có lẽ là sự e sợ, Cana lo rằng cuộc đoàn tụ này có thể sẽ mang đến đau khổ cho cả hai, cả cô và cả cha, giống như giữa mẹ cô và cha cô. Nhưng khi nhìn thấy Gildarts vụng về vấp ngã, cùng với cả vẻ lem luốc trên khuôn mặt anh, Cana không còn suy nghĩ nhiều về vấn đề đó nữa, giờ đây, điều cô bé muốn chỉ có một. . .
“Hơi ấm.” God Serena dõi theo từ xa, thì thầm: “Trao cho con bé đi.”
Cuối cùng, Gildarts đã đến gần Cana, với hai cái đầu gối quỳ dưới đất. Anh không biết làm sao mình lại đến được đây, mọi thứ diễn ra đối với anh quá bất ngờ và chóng vánh. Khi nãy, trong tâm trí anh chỉ có duy nhất một ý nghĩ, và nó đã điều khiển cơ thể anh đến vị trí này, nhưng giờ khi phải đối diện với cô bé nhỏ nhắn trước mắt này, anh bất chợt cảm thấy một sự căng thẳng xen lẫn lo sợ trước giờ chưa từng có.
Có lẽ trong lần đầu tiên chiến đấu với quái vật, anh cũng không cảm thấy sợ hãi đến mức này.
Mò mẫm trong tâm trí mù mờ, rối ren hiện giờ của mình, Gildarts nhớ rằng cô bé mà chính là đứa con gái yêu dấu của anh đây không ai khác ngoài cô bé đã ngồi kế cạnh God Serena, Thế mà. . . thế mà anh lại không nhận ra nó, thật không biết khi bị cha ruột ngó lơ, con bé đã cảm thấy tổn thương đến nhường nào?
Trời ơi, anh muốn chết, muốn chết quá đi. Loại cha còn không nhận ra con như anh đáng ra không nên tồn tại trên đời.
Chợt, trong đầu Gildarts hiện lên suy nghĩ trốn chạy, như hồi đó, loại chồng loại cha rác rưởi như anh thì lấy tư cách gì mà yêu thương, nuôi nấng, chăm sóc con bé?
Thế nhưng . . .
“Sai lầm không có gì xấu, Gildarts ạ. Và lí do tại sao lại thế thì một người trải đời như anh chắc cũng biết rồi. Điều quan trọng là sau mỗi lần vấp ngã, anh phải biết rút kinh nghiệm và thề rằng sẽ không để nó diễn ra lần nào nữa.”
Mình không muốn phải hối hận thêm nữa. Con bé cần mình! Nếu chỉ vì không thể chịu đựng được cảm giác tội lỗi này mà bỏ rơi cô bé, sau này khi chết đi, mình làm sao có thể đối mặt với Cornelia?
Đủ rồi. Mình sẽ không trốn tránh nữa. Mình sẽ nói, mình sẽ làm, kể cả con bé có ghét bỏ mình cũng không sao, nhưng mình phải hành động, bây giờ, hoặc không bao giờ! Mình sẽ không mắc thêm sai lầm nào nữa!
Gildarts thu hết can đảm, lấy hết sức bình sinh, cứ như thể đang trải qua một trận đấu sinh tử. Tất cả, chỉ để thốt ra hai từ: “Con gái. . .”
“Cha. . .” Cana đáp lại, giọng cô run rẩy.
Gildarts nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc nhưng cũng đẫm lệ của con gái, ánh mắt mà anh đã từng bỏ lỡ trong quá khứ. Lòng anh chợt tan chảy, mọi suy nghĩ tiêu cực bỗng tan biến không còn tăm hơi, anh tiến lại gần hơn, ôm lấy Cana thật chặt, như muốn ôm lấy một phần của thế giới mà anh đã lạc lối trong suốt một thời gian dài, mềm mại và ấm áp.
“Xin lỗi. . . xin lỗi vì đã. . . không nhận ra. . . con. Xin lỗi vì. . . đã khiến con. . . chịu. . . đựng nhiều.”
Gildarts cố gắng nói một cách trôi chảy, nhưng cổ họng anh cứ run lên khiến cho những câu từ cứ rời rạc, rối rắm.
Còn Cana, cô bé không nói gì, mà chỉ ôm cha mình thật chặt và để mặc cho nước mắt cô tuôn rơi và những dòng cảm xúc trong lòng cô dần trôi qua.
. . .
. . .
. . .
“Hãy để cha có quyền yêu thương con.” – Gildarts Clive, Fairy Tail chương 251.
3
1
3 tuần trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
