Chương 8 - [ Edit ] Bộ điện ảnh tôi đã xuyên
"Tiểu Ma Tước, cậu sao thế?" Trong sân, Ninh Ninh tò mò nhìn thiếu niên trước mặt.
Đối phương im lặng một lát mới nói lí nhí: "Tên tôi không phải Tiểu Ma Tước, tên tôi là Tiểu Tước Ban."
Ninh Ninh hơi xấu hổ, không phải là cô cố ý gọi sai tên đối phương, mà thật sự là người tới chỗ cô biểu diễn thì quá nhiều, mà số lần cậu ta tới lại quá ít...... Quan trọng nhất chính là, cậu ta thật sự rất mờ nhạt!
"Khụ! Ngồi xuống đi Tiểu Tước Ban." Ninh Ninh ho khan để che giấu sự ngượng ngùng của mình, "Đừng biểu diễn vội, chờ cha tôi về cùng xem."
Má Vương bưng trà và bánh ngọt tới, Ninh Ninh, Tiểu Tước Ban và vệ sĩ đều có một phần, gã vệ sĩ không uống trà, chỉ nhận bánh ngọt, nhưng như vậy cũng không kiểm soát được bàng quang của gã, một tiếng sau, cơ thể gã bắt đầu run rẩy với một tần suất kỳ quặc......
"...... Chú muốn đi thì cứ đi đi." Ninh Ninh nói.
"Xin lỗi, tôi sẽ quay lại ngay." Gã vệ sĩ run run đôi chân rời đi.
Sau khi gã đi, Ninh Ninh vừa ăn bánh vừa thất thần, nếu không xảy ra chuyện Lý Tú Lan ngay từ đầu, cô gần như đã cho rằng đây là một bộ phim tài liệu về cuộc sống thường ngày trong đoàn xiếc thú, tóm tắt lại đại khái là thế này — Khúc lão đại, ảo thuật gia thiên tài kiểu Lưu Khiêm, dẫn dắt đám đồ đệ của ông ta đi lang bạt, khuấy động cả Dân Quốc, trong khoảng thời gian đó, hai thành viên của đoàn xiếc thú là Trần Quân Nghiên và Lý Tú Lan tình đầu ý hợp, cuối cùng kết thành đôi...... Nhưng vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp!
Lưu Khiêm: là một ảo thuật gia người Đài Loan và được ghi nhận là ảo thuật gia người Đài Loan duy nhất biểu diễn trong Lâu đài ma thuật của Hollywood, thường được gọi là ảo thuật gia nổi tiếng nhất Trung Quốc.
"Hửm?" Ninh Ninh chợt lấy lại tinh thần, nhìn thiếu niên đối diện, "Tiểu Tước Ban, cậu sao thế?"
Tiểu Tước Ban có vẻ gì đó rất không bình thường. Cậu ta cúi đầu, đôi mắt ngước lên nhìn Ninh Ninh chòng chọc, hơi thở gấp gáp, gương mặt đỏ bừng, đôi tay buông thõng bên người hết nắm vào lại thả ra, cuối cùng đột nhiên cậu ta chồm tới, vươn tay chộp lấy tấm mặt nạ trên mặt Ninh Ninh.
Không ai ngờ rằng cậu ta sẽ làm thế, hoặc là nói, không ai ngờ rằng cậu ta dám làm thế.
"Mày định làm gì thế hả?" Má Vương hoảng hốt toát mồ hôi lạnh, bà ta không kịp nghĩ ngợi vội xông tới.
Tiểu Tước Ban đã có chuẩn bị từ trước, bóng tung hứng của cậu ta được đựng trong một cái túi vải đay nhỏ, nói là bóng, thật ra chính là mấy hòn đá nhỏ được mài tròn rồi quét chút màu lên, lúc biểu diễn thì tung cả sáu quả bóng lên trên cao, tay trái tay phải luân phiên bắt bóng rồi lại tung lên, tài nghệ của Tiểu Tước Ban không đủ tinh vi, thường xuyên tung được một quả lại làm rơi một quả, khiến cho khán giả bên dưới huýt sáo ó la.
Nhưng hành động lần này không cần đến tài nghệ quá mức tinh vi.
Bởi vì cậu ta lần lượt ném hết số đá trong túi vào mặt má Vương, ném rất mạnh, mặt má Vương hết trắng lại đỏ, biến thành một cái xưởng nhuộm.
Thừa dịp má Vương kêu thảm thiết một tiếng rồi ngã vật xuống, Tiểu Tước Ban hít sâu một hơi, quay đầu lại, đi về phía Ninh Ninh.
Vào khoảnh khắc tay cậu ta chạm tới tấm mặt nạ trên mặt mình, Ninh Ninh hỏi cậu ta: "Cậu có biết cậu làm việc này, kết cục sẽ thế nào không?"
"Chỉ có hai người được thấy mặt cô, một là Khúc lão đại, một là chồng cô." Ngón tay Tiểu Tước Ban run lẩy bẩy, giọng nói cũng run run, cậu ta lẩm bẩm nói ra tin tức được Trần Quân Nghiên tiết lộ, "Tôi nhìn thấy mặt cô, thì tôi chính là chồng cô."
"Không." Một họng súng đen ngòm vươn tới từ sau lưng, dí vào gáy cậu ta, sau một tiếng lên đạn, giọng nói của Khúc lão đại lạnh lùng vang lên phía sau cậu ta, "Trên thế giới này sẽ mất đi một thằng đàn ông."
Cả người Tiểu Tước Ban cứng đờ ra.
Chỉ trong chớp mắt, cậu ta đưa ra một quyết định.
Chỉ nghe một tiếng "roẹt", cậu ta đã giật được mặt nạ từ trên mặt Ninh Ninh xuống, dùng sức mạnh tới mức khiến cô xoay nửa vòng ngay tại chỗ, sau khi đứng vững, cô xoa xoa nửa bên mặt, cảm thấy nóng rát hừng hực.
"Tôi thấy rồi! Tôi thấy rồi! Tôi, tôi......" Tiểu Tước Ban giơ cao cái mặt nạ trong tay, như một nhà vô địch đang nâng cao tấm huy chương vàng, đang cười ha hả thì chợt thấy rõ mặt Ninh Ninh, tiếng cười im bặt, cậu ta lập tức trợn tròn mắt, buột miệng thốt ra, "...... Xấu quá vậy?"
Đoàng một tiếng, Tiểu Tước Ban ngã xuống trong vũng máu, đôi mắt mở trừng trừng, khuôn miệng vẫn giữ nguyên như lúc cậu ta thốt ra chữ "xấu".
Khúc lão đại còn chưa thỏa mãn, tiếp tục nã mấy phát súng vào thi thể cậu ta, đoàng đoàng đoàng, khiến cho thi thể cậu ta giật đành đạch trên mặt đất, chờ bắn đến viên đạn cuối cùng, ông ta mới giắt lại súng vào ngang hông, xoay người che mắt Ninh Ninh lại, đôi tay ôm lấy bả vai cô, an ủi:
"Đừng nghe nó nói bậy, con không xấu, con không xấu tẹo nào, con là cô bé xinh đẹp nhất trần đời."
Khuôn mặt Ninh Ninh hoàn toàn không có biểu cảm, nhưng bả vai dưới bàn tay ông ta hơi run rẩy.
Thi thể đang co giật dưới đất, cùng với thủ phạm giết người máu lạnh trước mắt, nói cho cô biết rằng, bộ phim này của cô, tuyệt đối không phải là phim tài liệu về cuộc sống thường ngày trong một đoàn xiếc thú, nó thậm chí không có nhiều khả năng là một bộ phim lãng mạn đơn thuần, bởi vì nó thật sự quá tàn khốc.
"...... Cha." Ninh Ninh rốt cuộc không nỡ nhìn nữa, cô nhắm mắt lại trong lòng ông ta, nhẹ nhàng nói, "Cha đừng gạt con nữa."
Vài ngày sau, trong đoàn xiếc thú.
Trần Quân Nghiên đi tới cửa phòng nghỉ của Khúc lão đại thì do dự một lát, vừa muốn giơ tay gõ cửa, đã nghe thấy bên trong truyền đến một tiếng: "Vào đi."
"Vâng." Trần Quân Nghiên hít sâu một hơi.
Trong nháy mắt đẩy cửa vào, hắn có phần không tin vào mắt của mình.
Người ngồi đối diện là Khúc lão đại đấy ư?
Hắn chưa từng thấy ông ta chán chường bất lực đến vậy......
Dáng vẻ của Khúc lão đại lúc này rất khủng khiếp, mái tóc luôn được chải ngược ra sau gọn gàng, giờ chổng ngược trên đầu như một nhúm cỏ hoang, ngay cả bộ ria mép ông ta luôn lấy làm kiêu ngạo cũng thiếu mất một bên, vết máu mờ trên môi cho thấy ông ta đã quá mất tập trung lúc cạo râu, tự làm mình chảy máu.
Ông ta ngồi sau một cái bàn gỗ, hai tay đan xen để trước môi, đang đăm chiêu suy nghĩ gì đó, chờ Trần Quân Nghiên đi tới, ông ta đột ngột ngước mắt nhìn về phía hắn:
"Đoàn xiếc thú đang thiếu một người, tao định chọn mày."
Khoảnh khắc đó, Trần Quân Nghiên gần như cho rằng chính mình đã bại lộ, Khúc lão đại đã biết chính hắn là kẻ xúi giục Tiểu Tước Ban làm việc này.
Đặc biệt là tay phải ông ta còn mò xuống ngăn kéo, kéo ra một thứ, ném lên bàn đánh cạch một tiếng.
Đó là một cái hộp gỗ cũ kỹ.
Ực một tiếng, Trần Quân Nghiên nuốt nước miếng.
Khúc lão đại không bỏ sót sự thay đổi trên mặt hắn, ông ta giơ tay sờ sờ một bên ria mép còn sót lại, lạnh nhạt nói: "Nhưng tao có thể cho mày một lựa chọn khác."
Trần Quân Nghiên chuyển tầm mắt từ cái hộp lên mặt ông ta, giọng khô khốc: "Lựa chọn gì?"
"Con gái tao...... Ninh Nhi." Khi nói đến cái tên này, vẻ mặt Khúc lão đại dịu dàng hẳn, khiến Trần Quân Nghiên suýt thì lầm tưởng ông ta cũng là một người có máu có thịt, có tình cảm, "Con bé bị bệnh."
Trần Quân Nghiên lẳng lặng nghe.
"Người bệnh ấy mà, ai mà chẳng tiều tụy." Khúc lão đại dịu giọng nói, "Cho nên tao không cho con bé ra cửa, cũng không đặt gương trong nhà, người hầu bên cạnh con bé cũng phải tuyển chọn kỹ càng, bọn chúng không nói cho con bé biết là nó bị bệnh, chỉ nói với nó rằng, nó là cô bé xinh đẹp nhất trên đời. Đây không phải lời nói dối, chờ tao tìm được bác sĩ chữa khỏi bệnh cho con bé, nó nhất định sẽ là cô bé xinh đẹp nhất. Vấn đề là, hôm nay ra xảy ra một chuyện ngoài ý muốn......"
Trần Quân Nghiên e dè hỏi: "Là Tiểu Tước Ban gây ra chuyện gì phải không ạ?"
Khúc lão đại cười khẩy một tiếng: "Nó chết rồi. Nó dám giật mặt nạ của Ninh Nhi, còn nói con bé xấu ngay trước mặt con bé."
Dựa vào hiểu biết của Trần Quân Nghiên về Tiểu Tước Ban, cậu ta nói xấu, vậy hẳn là xấu thật...... Khúc lão đại lại cố tình nói xấu thành có bệnh, vậy mà cũng gạt được mọi người chắc?
Đè nén sự áy náy trong lòng, Trần Quân Nghiên bắt đầu tự đề cử mình: "Tôi có thể giúp gì ông?"
Khúc lão đại liếc hắn một cái, đột ngột gác đôi chân lên bàn, tiện tay bốc mấy cái tượng gỗ ở trong hộp lên ngắm nghía, cho tới khi thái dương Trần Quân Nghiên rịn mồ hôi, ông ta mới chậm rãi nói: "Lời nói của Tiểu Tước Ban làm Ninh Nhi rất buồn, bây giờ tao nói, hay người hầu trong nhà nói, con bé đều không chịu nghe, nó cho rằng bọn tao đang nói dối."
"Ông nói không sai, người nói dối là Tiểu Tước Ban." Trần Quân Nghiên cúi đầu nói, "Ông yên tâm, tôi sẽ giải thích rõ với tiểu thư, cô ấy không chịu nghe những người thân cận, có lẽ sẽ tin lời một người ngoài như tôi."
Khúc lão đại chậm rãi gật đầu, bỗng nhiên bỏ chân xuống, ném hai cái tượng gỗ trong tay vào hộp, sau đó nhấc cái hộp, đi về phía Trần Quân Nghiên.
"Đi." Ông ta đứng lại bên cạnh Trần Quân Nghiên một lúc.
Trần Quân Nghiên vội vàng theo sau.
Giờ đang là buổi sáng, phần lớn mọi người lúc này còn đang rúc trong ổ chăn ấm áp mà ngủ, nhưng thành viên dự bị của đoàn xiếc thú đều đã dậy luyện tập, chuyện đoàn xiếc đang thiếu một chân đã được truyền ra, không ai muốn trở thành đứa kém cỏi nhất, bởi vì đứa kém cỏi nhất sẽ phải "tốt nghiệp", sau đó trở thành thành viên chính thức.
Nào là đi cà kheo phun lửa, nào là đội bát trên đầu giữ thăng bằng trên dây thép, cả đám đang tập luyện hăng say thì chợt trông thấy Khúc lão đại, nói đúng hơn là trông thấy cái hộp gỗ trong tay ông ta, đứa nào đứa nấy mặt mày tái mét, thằng nhóc đang đi cà kheo thậm chí còn trượt chân lảo đảo, chân trái dẫm vào chân phải, ngã cái rầm xuống đất, tuy ngã chổng vó cũng không dám kêu đau một tiếng, lại vội vội vàng vàng bò dậy, một lần nữa dẫm lên cà kheo, tiếp tục tập luyện trước mặt Khúc lão đại.
"Đừng chọn tôi!"
"Xin ông!"
"Tôi còn có ích mà!"
Hầu như ai nấy đều đang gửi đi thông điệp như vậy.
"Trần Quân Nghiên." Khúc lão đại nhìn bọn chúng, tay phải chậm rãi nâng lên, trên lòng bàn tay là cái hộp gỗ cũ kỹ kia.
"Có tôi." Trần Quân Nghiên cung kính đứng sau lưng ông ta.
"Mày muốn trở thành một trong số chúng." Khúc lão đại chậm rãi quay đầu lại, cười bảo hắn, "Hay là trở thành người cầm hộp, giống như tao?"
Roẹt một cái, tất cả ánh mắt trong sân đều đổ dồn vào Trần Quân Nghiên.
Hâm mộ, đố kị, căm hận, không tin nổi, vì sao lại là hắn......
Ngay cả Trần Quân Nghiên cũng chưa từng muốn trở thành một người như Khúc lão đại, nhưng dưới bao nhiêu ánh mắt chăm chú như vậy, hắn cũng không nhịn được mà thấy lâng lâng, gần như đã cho rằng mình không còn là một thành viên trong đám người đáng thương này, mà trở thành một loại người khác ...... Loại người có thể dễ dàng quyết định sống chết của bọn họ.
"Làm cho tốt vào." Khúc lão đại cười vỗ vai hắn, sau đó đột ngột ngoảnh mặt sang, môi dán bên tai hắn, ông ta hạ giọng chỉ đủ để hai người nghe thấy, nói với hắn,
"Tao biết mày có thể làm tốt, nếu mày đã có thể thuyết phục Tiểu Tước Ban chịu chết thay mày, nhất định cũng có thể thuyết phục để tiểu thư tin mày, có phải không?"
Trong nháy mắt, Trần Quân Nghiên bừng tỉnh từ ảo giác, hắn quay đầu, nụ cười của Khúc lão đại lọt vào tầm mắt, lại khiến hắn lạnh toát từ đáy mắt tới tận tim, khiến hắn một lần nữa tỉnh táo để nhận thức được một sự thật.
Vận mệnh của hắn, chưa bao giờ nằm trong tay hắn, mà vẫn ở trong tay Khúc lão đại......
...... Không, hiện giờ nó đang nằm trong tay tiểu thư ......
7
0
1 tháng trước
3 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
