ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 26 - Đái...!

Lúc này, lão Phong đang bị kéo gần như thẳng người như vậy, mà lão ta không cảm thấy đau đớn gì, mà còn mở miệng cười lên vô cùng khoái trá:

- Há, há, há, cháu ngoan, đúng rồi, khà khà,..!

Cái mẹ gì mà cháu lão, rõ ràng là cái thứ gì nhìn đen thui đang nắm tóc lão ta.

Mà không phải cháu lão đã chết cách đây 3 năm rồi sao?

Lão Phong bị kéo căng như sợi dây đàn, nhưng miệng vẫn ngoác ra mà cười khoái trá.

Chỏm tóc trên đầu của lão ta đã bị kéo đụng xuống mặt nước.

Mọi người hô hào nhau, cố giữ cho lão không bị rơi xuống.

Chẳng rõ là vật gì đang kéo lão xuống ao, trời thì sẩm tối, mặt nước của ao Nghè đen ngòm, xung quanh thì chỉ thấy toàn bèo là bèo, chẳng nhìn rõ được thứ gì.

Cả chục con người lao vào giữ lấy lão Phong, người thì tóm chân, người thì giữ lấy sợi dây thường đang trói chặt lấy lão mà kéo lên.

🔥 Đọc chưa: Tam Giới Võ Hiệp ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Ấy mà cả đám người như vậy vẫn không lôi được lão Phong lên, hai bên cứ trong trạng thái giằng co.

Dần dần mọi người bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi, đuối sức.

Có người thở hổn hển, lại có người thở phì phò, nói không ra tiến...

Rồi từ từ, từ từ, sợi dây trong tay mọi người dần bị tuột dần, hai chân lão cũng bị buông lỏng.

Cái đầu của lão Phong dần chìm xuống mặt nước.

Mới đầu là tóc, sau đó đến trán, rồi mắt, đến mũi, lão Phong bị như vậy càng cười tợn, như kiểu lão đang được hưởng thụ điều gì sung sướng lắm...

- Đúng rồi cháu ngoan, mát lắm, ông thích lắm, khà, khà, khà...

Biết được nếu để cả cái đầu của lão Phong chìm xuống nước, thì không chết vì bị kéo đứt người, thì cũng chết vì sặc nước.

Bác Mộc cố gắng nhìn xung quanh, mong tìm ra thứ gì đó có thể bám víu được, xử lý cái hoàn cảnh nguy cấp lúc này.

Đang nhìn, thì thấy có mấy người xắn quần chuẩn bị nhảy xuống ao, kinh hoàng bác Mộc quát lớn:

- Ai? Đứa nào vậy? Chúng mày bị điên à?

Hóa ra là mấy anh thanh niên vừa chạy tới, có anh đang cởi trần liền đáp với bác Mộc:

- Ơ sao vậy bác? Bọn cháu tính nhảy xuống, xem xem cái thứ gì đang lôi ông phong, bắt lấy nó.

Bác Mộc gầm lên:

- "Mấy anh có bị ngu không thế hả, đừng có điên, cút hết lên bên trên cho tôi, à mà không, ra đây giúp kéo lão lên, nhanh.

Các anh đã thấy thứ gì mà gần chục người kéo nó mà vẫn không lên nổi chưa? Các anh muốn chết cả lũ phỏng?

Tôi cấm, anh nào dám xuống xuống nước bây giờ, tôi cho cả nhà ra khỏi gia phả họ."

🔥 Đọc chưa: Trọng Sinh Đô Thị Chi Ác Ma Đại Thiên Sư ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Mấy anh thanh niên kể ra lá gan cũng lớn, thấy gần chục người kéo lão Phong mãi không lên, mà vẫn dám xuống mà mò xem đấy là thứ gì...

Thấy bác Mộc nổi bão, mấy anh cũng không dám cãi lời, chạy ra chỗ lão Phong.

Có được thanh niên giúp sức, việc giữ lão Phong cũng đỡ hơn phần nào, nhưng đây không phải cách dài lâu.

Nếu tình trạng này cứ kéo dài, thì không biết cơ thể lão Phong liệu có bị gì không nữa.

Sự việc kể ra thì dài dòng, nhưng lại diễn ra vô cùng nhanh.

Thằng bé Đức đứng xem, thấy cứ mãi như vậy cũng không được.

Nó đành lại gần hơn, nói với bác Mộc:

- Bây giờ gọi điện thoại cho ông cháu có được không bác? Chứ cháu thấy ông Phong tội nghiệp quá.

Vừa thấy mặt cu cậu, bác Mộc rất ngạc nhiên, cứ tưởng là thằng bé đang ở nhà, ai dè đã chạy ra đây tự lúc nào...

Nhưng đúng lúc này, hình như bác Mộc nghĩ ra được điều gì đó.

Bác vui mừng nói lớn:

- Đúng rồi, thằng Đức, mày đái xuống ao đi, nhanh.

Thằng bé nghe xong mới ngơ ngác hỏi lại, tưởng mình nghe nhầm:

- Cái gì cơ ạ? Làm gì hả bác?

Bác Mộc vỗ đầu nó một cái, nói nhanh:

- Đái, là đi đái chứ còn gì nữa.

- Đái xuống ao.

- Nhanh lên đi!

Giọng bác Mộc vô cùng hối thúc.

Dù chẳng rõ đầu cua tai nheo gì, nhưng thấy Bác Mộc đã nói vậy, thì cu cậu cũng đành làm theo.

Cũng may, nãy tới giờ thằng bé chứng kiến cảnh tượng kì dị, đã sớm sợ tới nỗi nín tiểu.

Nhịn từ nãy tới giờ, nó cũng sắp tè ra quần rồi.

Thằng cu Đức mới tụt quần xuống, nắm lấy cái vòi nước be bé, tính xịt xuống ao, thì lại bị bác Mộc vỗ vào cái mông nghe "đét" một tiếng, bác nói:

- Bà mẹ, không phải chỗ đó.

Nói rồi bác bế nó lên, hướng về phía lão Phong, lão lúc này vẫn đang cười ngặt nghẽo:

- Hê hê hê,..

- khặc khặc, ...

🔥 Đọc chưa: Thượng Cổ Cường Thân Thuật ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bác Mộc ra lệnh:

- Nhè thẳng đầu lão mà đái, đái lên đầu cũng không sao, nhanh.

Vừa nghe thấy bác Mộc nói vậy, mấy người đang giữ dây thừng cũng trố mắt nhìn qua.

Thằng cu Đức lúc đầu còn hơi chần chừ, sau vì không nhịn nổi nữa, đành mở van xả lũ...

Một dòng nước bay thành hình cầu vòng trong khí, thẳng chỗ mặt lão Phong.

Nước tiểu vừa chạm vào lão, thì trong không khí khẽ vang lên tiếng :

- xèo, xèo,..

Một làn hơi trắng bốc lên, lão Phong lúc này kêu lên oai oái, nghe cực kì đau đớn.

Lúc này chỉ nghe huỵch một tiếng, cả chục người đang kéo lão Phong ngã ngửa hết về phái sau.

Lão Phong đã được kéo lên!

Đồng thời khi lão được kéo lên, cũng là lúc một tiếng gầm gừ vô cùng lớn vang lên:

- Gruuuuu, graoo,...

Tiếng gầm như không cam lòng, nghe giọng điệu vô cùng tức giận.

Tiếng gầm này không phát ra từ dưới ao.

Mà nó vang đến từ phía bên kia ao, là từ phía đình làng...

Chính xác hơn là cây Đề sau đình...!

Ai nấy đều sợ hãi, giật mình, quên cả lão Phong vừa được kéo lên.

🔥 Đọc chưa: Thiên Huyền Địa Hoàng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tất cả đồng loạt ngước nhìn sang bên đấy.

Chẳng biết ai đó yếu vía, sợ hãi mà thét lên, vì phía trên ngọn cây Đề là một hình ảnh vô cùng đáng sợ.

Một đám bóng trắng đang đứng lố nhố, chen chúc nhau trên cành cây...

Chúng nó đưa hàng trăm đôi mắt đỏ quạnh như máu, mà ngước nhìn qua bên này...

Trong bóng đêm, những đôi mắt đó lập lòe, như những hòn than đỏ rực trong lửa vậy.

Chẳng ai nói được câu gì, tất cả đều sợ đến cứng đờ cả người.

Lúc này, bác Mộc bấu vai cậu Cải khẽ lay nhẹ.

Ngay lập tức, cậu hiểu ý, liền ôm lấy lão Phong, cõng trên lưng.

Bác Mộc cũng gào lên:

- Chạy, tất chạy mau, ai có nhà người nấy về, nhanh!

Hơn một chục con người đang sợ hãi, đứng chết lặng, không nhúc nhích nổi.

Khi vừa nghe tiếng bác Mộc quát, họ đã quên cả cái mệt khi giằng co với thứ tóm lão Phong khi nãy.

Tất cả túa ra mọi hướng mà chạy.

Có người chưa kịp đứng dậy, thì dùng cả tay lẫn chân bò trên mặt đất, nhào về phía trước, tạo thế mà đứng lên.

Đang bế thằng Đức, bác Mộc chuyển luôn qua vác.

Rồi cứ thế cắm đầu cắm cổ mà chạy, cậu Cải tuy vác lão Phong, nhưng vì khỏe hơn, nên vẫn chạy trước bác Mộc.

Nác Mộc tuy lớn tuổi, nhưng chắc vì bị hình ảnh đáng sợ trên cây Đề dọa sợ, nên cũng bắt theo được cậu Cải, theo sát cậu như hình với bóng.

Cứ thế mỗi người chạy mỗi ngả, chẳng ai biết được tung tích của ai.

🔥 Đọc chưa: Tôi là Âm Dương Sư ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Chạy một mạch từ ao Nghè về nhà ông Tuấn, vừa vào cổng, bác Mộc đã quát cậu Cải:

- Đưa lão Phong đây, để tao vác, mày khóa chặt cổng lại, nhanh lên.

- Không biết lũ đó có đuổi theo không nữa..!

19

1

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.