Chương 80 - Tiểu Quỷ:Bẫy Trong Bẫy
Kèm theo câu nói “đi chết đi” của Quang Huy là một ánh đao phá không lao đến.
Long Ảnh như vũ bão xé nát khoảng không, đao chưa tới, khí đã tới. Hởi thở nóng rực xua tan bầu không khí lạnh lẽo.
Đao khí nhanh và mạnh đến mức, mẫu tử quỷ chỉ có thể trơ mắt đứng im chịu trận. Cô ta chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã cảm nhận được một cơn đau ập đến.
Cùng với tiếng kêu gào của quỷ anh, oán linh bị đánh bật ra phía sau, lưng đập vào hòn non bộ.
“Rầm!”
Đá vụn bay tứ tung trong không khí.
Cả người mẫu tử quỷ nằm trơ trọi trên đống đá vụn màu xám nhạt. Cô ta bị một số mảnh đá sắc nhọn ghim vào phần đầu bị chém mất gần một nửa.
Hỗn hợp dịch nhầy màu nâu vàng không rõ là gì theo đó chảy dọc theo miệng vết thương, phủ kín gương mặt thối rữa của oán linh.
Khánh Lam không chịu nổi bịt chặt mũi, cô đứng dưới gốc đa nhăn mặt nhíu mày, miệng lẩm bẩm:
“Thối chết mất!”
“Hay lắm, không hổ là Quỷ Y danh tiếng lẫy lừng.”
Hồ ly đứng bên cạnh nói xen vào một câu, giọng nói tràn ngập tán thưởng và kêu ngạo, giống như người vừa tung ra đòn đánh hoàn hảo vừa nãy không phải là Quang Huy mà là hắn vậy.
Quang Huy không nói gì.
Áo sơ mi đen ướt dán chặt vào người, để lộ ra đường cong cơ bắp mạnh mẽ đầy nam tính. Cơ thể anh căng chặt. Vết thương sau lưng bị quỷ anh cào hôm ở nhà Nguyệt bị thấm nước mưa trở nên đau rát.
Nồng ngực anh phập phồng lên xuống một cách có quy luật, hơi thở phả ra cũng nóng rực như lò than giữa đêm đông lạnh giá.
Phía đối diện, mẫu tử quỷ lật người đứng dậy. Cô ta dùng bàn tay còn lại của mình che phủ phần đầu lộ ra ngoài của quỷ anh. Miệng há rộng hướng về phía Quang Huy gào thét.
Không giống quỷ anh có thể phát ra âm thanh, oán linh là hình thái được hình thành sau khi oán hồn nhập xác nên không thể phát ra tiếng.
Do đó, cô ta chỉ có thể nỗ lực gào thét trong vô vọng, cố gắng lắm cũng chỉ phát ra vài âm thanh “khặc khặc” khàn đặc. Nghe như tiếng dây đàn cũ kĩ phủ bụi lâu ngày bỗng một ngày được đưa trở lại với ánh sáng.
Quang Huy không để cho mẫu tử quỷ có cơ hội phản kích. Anh đứng từ xa chém thêm hai nhát đao tràn ngập linh lực về phía đối thủ.
Mẫu tử quỷ nhanh chóng né sang bên cạnh, cô ta không đi bằng hai chân như người bình thường mà dùng cả tứ chi bò trên mặt đất.
Với cách di chuyển này, tốc độ của mẫu tử quỷ được tăng lên rõ rệt, hệt như một bóng ma màu trắng bay lượn trong không trung.
Quang Huy không tỏ ra sợ hãi hay chùn bước trước tốc độ của đối thủ. Anh cầm Long Ảnh đao lao thẳng về phía mẫu tử quỷ, chỉ với vài đường đao đơn giản, mẫu tử quỷ một lần nữa bị đánh nằm bẹp dí dưới đất.
Oán khí mặt quỷ trên người cô ta bị đánh cho bay tán loạn. Phần lớn oán khí khi chạm vào Long Ảnh đều bị nó hấp thụ.
Theo thời gian, thân đao càng thêm sáng bóng, rực rỡ. Khí phát ra cũng mạnh mẽ và tràn ngập uy lực hơn trước rất nhiều.
Mẫu tử quỷ nằm rạp trên nền đất hấp hối, quỷ anh trong bụng cô ta cũng trở nên yếu ớt, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu khò khè khe khẽ.
Thắng thua đã định, phân biệt rõ ràng.
———
Phương Diễm thu hồi xích linh lực. Cô nhíu mày nhìn nữ cảnh sát điên đang gào thét điên loạn, bỗng đột ngột trở nên yên lặng một cách lạ thường.
Hay là do mẫu tử quỷ đã bị đánh bại, khống chế tinh thần cũng theo đó mà biến mất?
Trận chiến đã đến hồi kết rồi ư?
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của Nguyệt, nói:
“Sao hả, không giả vờ điên nữa à? Cảnh. Sát. Nguyệt.”
Cả người nữ cảnh sát run khẽ, cô ta ôm mặt cười liên tục. Cười chán chê, cô ta mới trả lời câu hỏi của Phương Diễm:
“Bọn mày tao biết giả điên từ lúc nào? Tao nghĩ mình giả vờ không có kẽ hở mà, ngay cả cảnh sát tinh nhuệ cũng bị qua mặt.”
Phương Diễm nhếch miệng:
“Muốn biết lắm à?”
“Muốn.” Giọng cô ta khàn khàn.
“Từ ngày đầu tiên chạm mặt cô, tôi đã biết cô có vấn đề.”
Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng đột ngột vang lên sau lưng khiến cho Nguyệt giật mình ngoảnh lại.
Chẳng biết từ lúc nào, Minh Khôi đang đứng đờ đẫn đã trở nên thanh tỉnh. Cậu bước ba bước đến bên cạnh Phương Diễm, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào người phụ nữ gầy gò trước mặt.
"Không thể nào, mày làm sao mà nhận ra tao giả điên sớm như thế?” Nguyệt gào lên.
“Đúng là cô giả vờ rất chuyên nghiệp, nhưng chỉ với một chi tiết nhỏ trong phòng, cô đã khiến tôi nghi ngờ.”
Minh Khôi tiếp tục lên tiếng, giọng cậu đều đều.
“Chi tiết gì?” Nguyệt gằn từng chữ.
“Rất đơn giản, đó là do căn phòng của cô quá sạch sẽ, sạch và gọn gàng đến mức bất bình thường. Điều này quá vô lý đối với một người điên. Cứ cho rằng mẹ cô-bà Nga thường xuyên dọn dẹp phòng cho con gái mình cũng không thể nào gọn gàng và ngăn nắp đến như thế được.”
“Khi tôi bất ngờ ghé thăm không báo trước, lấy thân phận đồng nghiệp của cô để xuất hiện, bà Nga đã tin tưởng cho tôi gặp cô. Tôi đoán cũng chính vì sự bất ngờ không báo trước đó mà cô đã không kịp giấu bộ đồng phục cảnh sát bị cắt nát tươm đi có đúng không?”
"Cô là cảnh sát nhưng lại hận cảnh sát. Điều này đã khiến cho tôi nghi ngờ. Cả căn phòng sạch sẽ và gọn gàng đến nỗi không có nổi một hạt bụi, nhưng lại xuất hiện bộ quần áo bị cắt nát.”
“Chi tiết này còn chứng tỏ hai khả năng: Thứ nhất, cô điên thật, trong lúc thần trí không tỉnh táo đã phá huỷ bộ đồng phục. Thứ hai, cô giả điên.”
"Tôi nghiêng về vế thứ hai hơn. Bởi vì, chăn gối, đệm giường và rèm cửa đều hoàn hảo không có vết xước. Câu hỏi đặt ra ở đây: Tại sao cô chỉ cắt mỗi bộ đồng phục cảnh sát? Nếu điên thật vậy tại sao những bộ quần áo khác trong tủ lại bình yên vô sự."
“Tao…tao đã giấu kĩ dưới gầm giường rồi mà.”
Minh Khôi cười khẩy:
“Đừng quên nghề nghiệp của tôi là gì.”
Nguyệt cứng người, sau đó cô ta gầm rú, chỉ tay vào mặt Minh Khôi.
“Mày…mày…chúng mày chết hết đi…chết hết đi…aaa…”
Nữ cảnh sát gào lên, âm thanh bén nhọn xuyên thẳng vào màng nhĩ những người có mặt ở đây.
“Câm mồm giùm tôi, điếc tai quá.” Phương Diễm lạnh lùng nói.
“Aaa…chúng mày đáng chết…aaaaa…”
“Hoàng.Thị.Lan, tôi nói cô câm mồm lại.” Phương Diễm nhấn mạnh tên của đối phương.
Tiếng thét chói tai đột ngột im lặng. Nguyệt ngẩn người, cô ta đờ đẫn nhìn về phía Phương Diễm.
“Mày vừa gọi tao là gì?”
“Tôi nói…" Cô chỉ tay vào mặt người phụ nữ gầy gò u ám:
“…Cô là Hoàng Thị Lan.”
“…”
Im lặng, bầu không khí hoàn toàn rơi vào sự im lặng tuyệt đối.
“Ha ha ha…không hổ là tổ chức đặc nhiệm bí mật. Tao thừa nhận năng lực của chúng mày.”
Nguyệt, à không lúc này phải gọi là Hoàng Thị Lan mới đúng, cô ta cười một cách điên cuồng, khuôn mặt tràn ngập oán hận trở nên vặn vẹo.
“Biết được tao là ai thì sao chứ, dù sao thì chúng mày: lăm người mất một rồi không phải sao…ha ha ha…đáng tiếc cho chàng trai trẻ…cũng đáng tiếc…tao không cho thằng sinh đôi còn lại xuống âm phủ cùng em nó luôn…ha ha ha…"
Nghe thế, Phương Diễm bật cười thành tiếng. Trước ánh mắt khó hiểu của oán linh, cô dùng chân đá nhẹ vào người chàng trai đang bất tỉnh dưới đất.
“Này, này, kết thúc rồi anh Minh Khang. Không cần giả vờ nữa.”
Chỉ chờ có thế, người nằm dưới đất nhanh chóng mở mắt, lồm cồm bò dậy.
“Lạnh chết anh rồi.” Cậu oán trách.
“Thế nào? Hai người thấy em diễn có đạt không? Chị Khánh Lam và anh Quang Huy cũng bị lừa kìa.”
Oán linh: “…”
Vừa dứt lời, cậu cũng tiện tay lôi từ trong ngực ra một túi máu đã bị đâm thủng.
Vừa nãy khi Phương Diễm đưa Thất Tinh Kiếm cho cậu, còn kèm theo cả túi máu này. Cô chỉ để lại một câu ngắn ngủn, không đầu không đuôi.
“Máu giả, Minh Khôi, diễn.”
Mới đầu cậu cũng chẳng hiểu mô tê gì, tính hỏi cho ra nhẽ thì đã thấy Phương Diễm lao mình vào trận chiến. Thế nên, Minh Khang bèn nuốt thắc mắc vào bụng. Tiện tay đút luôn túi máu giả vào túi quần.
Phải đến khi Minh Khôi xuất hiện, cậu mới lờ mờ nhận ra ý trong lời nói của Phương Diễm.
Đưa máu cho cậu, lại bảo diễn với anh Minh Khôi. Đầu Minh Khang nảy số: diễn với máu, ngoài việc giả chết ra, làm gì còn việc gì khác nữa chứ.
Chuyện nhỏ, diễn là nghề tay trái của cậu!
Mọi chuyện diễn ra sau đó y như những gì mọi người thấy.
“Máu giả này em làm cũng thật phết đấy.” Cậu khen ngợi.
“Cảm ơn anh.”
“Mà em diễn cũng thật quá cơ, còn khóc nữa.”
“Diễn là sở trường của em.”
“Ê, mà sao em bàn kế hạch với anh Minh Khôi hay vậy? Hai người lén thông đồng với nhau từ lúc nào thế?”
Minh Khôi im lặng nãy giờ không lên tiếng không nhịn được chỉnh lời cho em trai mình:
“Không biết dùng từ thì đừng có mà nói bừa bãi.” Thông đồng cái gì chứ, đây gọi là lên kế hoạch.
“Ha ha ha, là bàn luận….bàn luận.” Minh Khang gãi đầu cười lả giả.
Oán linh đang đứng một bên:
“..." Mấy người này, coi cô ta là không khí hay sao mà trò chuyện tán gẫu với nhau vô tư như đang ở trốn không người như thế.
Đáng chết!
Phương Diễm nhớ lại.
Khoảng 30 phút trước…
13
2
4 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
