Chương 7 - Diệp Linh Nhi lãnh đạm
Chương 7: Diệp Linh Nhi lãnh đạm .
Diệp Hiên yên lặng nhìn , muội muội của hắn không phải là như vậy , biến cố như thế nào mới làm cho Diệp Linh Nhi biến thành bộ dáng này ?
"Linh nhi, ngươi lại cãi nhau với ai vậy ?" Diệp mẫu từ từ bước đến , ánh mắt ưu phiền .
"Mẹ, chuyện của ta ngươi chớ xía vào ." Diệp mẫu xuất hiện, cũng không có làm cho Diệp Linh Nhi thu liễm, ngược lại không ngừng cùng tráng hán tranh chấp .
"Lão phụ a , ngươi tới thật đúng lúc, khuê nữ ngươi thiếu tiền ta ,nếu không trả tiền , ngươi liền đem ta cái này tiện nghi con rể nhận thức đi."
Hán tử âm hiểm cười cũng không ngừng cùng Diệp Linh Nhi tranh chấp , liên tục hướng một ít bộ vị nhạy cảm sờ soạn nếu không phải Diệp Linh Nhi thân thể linh hoạt liền bị đối phương chiếm tiện nghi . Tuy nhiên một thiếu nữ sao có thể là đối thủ của một gã thanh niên to khỏe . Ngay khi Diệp Linh Nhi bị bắt lại thì một giọng nói âm trầm vang lên .
"Nếu ngươi không muốn chết , tốt nhất buông tay ra ." Diệp Hiên bất ngờ xuất hiện sau lưng hán tử , hai mắt lóe lên hàn quang .
" Hử ?? Mã đức ( tiếng chửi thề , theo tiếng Việt là Đ- ngựa , đ- má ^^ ) , tiểu tạp chủng nào dám quản hỷ sự của lão tử ?" Thanh niên to con ngẩn ra, xoay người lại , đập vào mắt hắn chính là một nam tử mặc cổ trang, tóc xám trắng buông xõa 2 bên .
"Hiên nhi, ngươi mau vào trong ,chuyện này muội muội ngươi có thể giải quyết được ."
Diệp Hiên bằng cách nào xuất hiện, Diệp mẫu cũng không thấy rõ ràng, nhưng trong trí nhớ của nàng thì nhi tử thất lạc này vốn nho nhã lễ độ, tay trói gà không chặt, làm sao có thể là đối thủ của thanh niên to con này ?
Diệp Linh Nhi đang giãy dụa trong tay tên thanh niên nọ bỗng sửng sốt , thân hình cứng đờ , ánh mắt càng là không tự chủ nhìn Diệp Hiên . Một chớp mắt như vạn năm trôi qua .Hai huynh muội mắt đối mắt ,Diệp Linh Nhi triệt để dại ra, ánh mắt thất thần .
"Tiểu tử, ta đặc biệt nói chuyện với ngươi đó, ngươi không nghe sao?" Bị Diệp Hiên không nhìn , thanh niên tráng hán đáy lòng giận dữ, trực tiếp buông ra Diệp Linh Nhi, đi nhanh hướng Diệp Hiên . Đáng tiếc, không đợi người này đến gần , Diệp Hiên đã làm một chuyện khiến cho Diệp mẫu kinh hãi tột cùng .
Rốp rốp!
Diệp Hiên nắm cổ thanh niên to con chậm rãi nhấc lên , năm ngón tay thanh mãnh bóp chặt, làm cho cổ người này vang lên tiếng xương gãy .
"A ... Không ... Đừng ...."
Mặt trướng hồng, dần dần xanh tím, thanh niên hai mắt trợn trắng, không ngừng ở giữa không trung chật vật giãy dụa, trong miệng càng là phát ra tiếng gào như giết heo vậy . Khó thở, đầu não mê muội, đầu lưỡi không tự chủ thè ra , tử vong đã đến rất gần thanh niên to con . Diệp Hiên lộ sát cơ , tay hắn dần siết chặt , muốn đem người này diệt sát tại chỗ . Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp mẫu thét lên kinh hãi .
"Hiên nhi mau buông tay, hắn sẽ chết ."
Diệp Hiên nhíu mày, tay đang giữ chặt cổ hán tử thoáng lỏng ra, bởi vì hắn không thể ở trước mặt Diệp mẫu sát nhân, chuyện này sẽ để cho lão nhân gia không tiếp thu được .Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha .
Răng rắc ... .
Diệp Hiên bỗng chụp tay tráng hán , một luồng kình lực truyền vào, chỉ thấy bàn tay to lớn của tráng hán trong nháy mắt nhũn ra , mềm oặt ..
"A, tay của ta, tay của ta ...." Thanh niên tráng hán thét lên chói tai , ôm tay lăn lộn kịch liệt trong đống tuyết , người đẫm mồ hôi .
"Muội muội ta thiếu tiền của ngươi ta sẽ trả lại , nhưng ngươi phải nhớ kỹ, nếu ngươi còn dây dưa , ta không chỉ đơn giản là phế bỏ một tay như vậy đâu." Diệp Hiên bình tĩnh lên tiếng, nhưng với tráng hán thì trong tai như vang lên tiếng tử thần đòi mạng làm hắn lạnh run cả người , hắn gắng gượng đứng dậy, chạy thật nhanh khỏi nơi này , hiển nhiên Diệp Hiên cho hắn một cảm giác cực kỳ khủng bố .
Tráng hán rời đi , Diệp mẫu bước nhanh tới cạnh Diệp Linh Nhi nói: "Linh nhi, ca ca ngươi hắn không chết, bệnh của hắn đã khỏi rồi , hiện tại hắn trở về, ngươi mau gọi ca ca đi ."
Này lúc, Diệp Linh Nhi một mạch nhìn chăm chú vào Diệp Hiên, cho đến Diệp mẫu lên tiếng, cũng không nửa điểm phản ứng, mà Diệp Hiên yên lặng nhìn Diệp Linh Nhi, trong lòng ngũ vị tạp trần .
" Ca ca sao ?"
Diệp Linh Nhi lấy lại tinh thần ,cười lạnh liên tục, nói: "Ta Diệp Linh Nhi không có ca ca, hắn mà là ca ca gì chứ , hắn xứng sao ?"
Diệp Linh Nhi xoay người bỏ vào trong, không thèm liếc mắt nhìn Diệp Hiên , Diệp mẫu thần tình cô đơn, phảng phất vào giờ khắc này già đi thêm vài tuổi .
Nhìn thân ảnh Diệp Linh Nhi , Diệp Hiên tâm thần xao động, tâm tư càng là vào giờ khắc này ngẩn ngơ, ký ức càng là không ngừng hiện lên trong đầu hắn .
"Ca, ta muốn ăn bánh mật, ngươi mua cho ta có được hay không ?"
Tóc cột đuôi ngựa, hai mắt long lanh thánh thiện , giọng trẻ con lanh lảnh ...... Diệp Linh Nhi còn bé xíu nắm thật chặt tay ca ca , tung tăng chạy theo hắn . Hình ảnh quay lại, tâm tư trở về, Diệp Hiên hai mắt nhắm chặt, không nghĩ tới hắn tiêu thất bốn năm,không ngờ rằng muội muội đã từng ỷ lại vào hắn giờ không thèm nhìn nhận hắn .
Diệp Hiên bỗng nhiên mở hai mắt ra, âm thanh khàn khàn: "Linh nhi, ngươi thật không nhận ta ?"
Diệp Linh Nhi cước bộ đình chỉ, thân hình như có chút cứng ngắc, hít thở một hồi nàng chậm rãi xoay người nhìn về phía Diệp Hiên .
"Ngươi sống lại, bệnh của ngươi đã khỏi , nhưng bốn năm trước ngươi không cáo mà biệt , ngươi có từng nghĩ chúng ta sẽ thế nào ??"
Tâm tình vốn dĩ đã được chôn kín trong lòng giờ như biển động ,sóng dữ dâng trào , Diệp Linh Nhi khàn cả giọng gào thét , tựa như muốn phát tiết tất cả oán khí chồng chất nhiều năm qua.
Keng!
Cửa sắt bị Diệp Linh Nhi hung hăng đóng mạnh ,tiếng va chạm vang vọng không dứt giữa đêm khuya ,Diệp Hiên song quyền chậm rãi nắm chặt, tâm thần xao động tột cùng . Năm đó, vì chữa bệnh cho hắn, trong nhà cái gì có thể bán đều bán hết , một người mẹ mang theo hai đứa nhỏ, Diệp Hiên không cần nghĩ cũng biết trong nhà gặp được bao nhiêu khốn cảnh trong suốt 4 năm qua .
"Hiên nhi, ngươi chớ để ý, muội muội ngươi nàng ...."
"Mẹ à , người không cần phải nói, đều là ta sai, không trách nàng, thật không trách nàng ." Diệp Hiên có nén xúc động, dìu Diệp mẫu chậm rãi vào nhà , chỉ là trong lòng đã có quyết định .
Diệp mẫu lúc đầu muốn tự thân xuống bếp, giờ thì Diệp Hiên để Diệp mẫu nghỉ ngơi , sau đó tiến vào bếp cầm lấy tạp dề, bắt đầu làm cơm tối . Nhà chỉ có bốn bức tường, cơm nước thanh đạm .
Ngoại trừ một nồi cơm tẻ, vào cọng rau luộc , trên bàn một chút đồ ăn đàng hoàng cũng không có . Diệp Hiên thấy thùng đựng gạo chỉ còn trơ đáy , hắn hiểu được trong nhà gian khổ đến trình độ nào .
Bàn ăn lên, Diệp mẫu đi gọi Diệp Linh Nhi ăn, không ai trả lời , hiển nhiên Diệp Linh Nhi không muốn nhìn mặt Diệp Hiên, Diệp mẫu cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu .
"Hiên nhi, ngươi ăn tạm chút đi , ngày mai mẹ làm cho ngươi thịt kho tàu cá chép ngươi thích ăn nhất ." Diệp mẫu vừa nói chuyện,gắp ít rau xanh để vào chén Diệp Hiên . Diệp Hiên yên lặng ăn ,bốn năm qua hắn khao khát cảm giác này , cảm giác ấm áp bên gia đình , hắn mỗi một miếng ăn đều rất chăm chú, tận hưởng khoảnh khắc đoàn tụ này .
"Mẹ, tiểu đệ đâu?"
Buông chén đũa xuống, Diệp Hiên sực nhớ , từ khi hắn đi vào nhà , Diệp Linh Nhi đã trở về , nhưng lại chờ mãi vẫn không thấy Diệp Bình trở về . Lúc này Diệp mẫu cũng biết qua loa tắc trách không được, nàng miễn cưỡng cười một tiếng, nói: "Đệ đệ ngươi hiện tại ổn rồi, ba năm trước đây hắn được đưa về Diệp gia ."
212
2
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
