ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1 - Trở lại nhân gian

Truyện sẽ được dịch lại, nên free 217c đầu tiên theo luật của YY. Đây là 1 truyện được đánh giá rất cao bên cv nên mong mọi người đọc khoảng 10-11 chương rồi hẵng quyết định đọc tiếp hay nghỉ.

Chương 1: Trở lại nhân gian

Thiên địa sơ khai, vạn vật nảy sinh, lịch sử xa xôi ,sơn băng địa liệt, vô tận thời gian....

Người sống một đời, cây cỏ sống một mùa , ngày qua đêm đến , sinh lão bệnh tử ... vốn dĩ là số mệnh .

Bao đời hoàng đế

Bệnh tật quấn thân,

Vì cầu bất tử,

🔥 Đọc chưa: Bắt Đầu Một Toà Thiên Cơ Các ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bái trời cao,

Tìm trường sinh....

Nhưng cuối cùng chỉ có thể hóa thành một bộ xương khô, vùi sâu giữa đất hoang cằn cỗi.

Đây là bi ai của phàm nhân, không người nào có thể đánh vỡ luật thép này !

...

Đoạn Tràng sơn, núi cao vạn trượng, nguy nga hùng vĩ, một trong Bát đại kỳ sơn,nằm trong lãnh thổ một nước nọ.

Thế núi dốc đứng, vách trơn truột , chim bay mỏi cánh , mãnh thú vô tung, phàm nhân nếu trèo lên đỉnh núi, là có thể từ nơi này nhìn xuống thế núi hiểm trở tột cùng,

Đỉnh Đoạn Tràng , gió lạnh thấu xương .

Diệp Hiên quan sát mây mù bao la, ánh mắt ẩn chứa vô tận cô độc cùng tang thương, phảng phất như không điều gì có thể làm hắn dao động .

"Thời gian không đợi người, bốn năm chớp mắt đã qua, các ngươi ... Còn nhớ ta không ? Hay là .... cho rằng ta đã chết ??? "

Diệp Hiên có một bí mật nghịch thiên, hắn vốn là bệnh nhân bạch cầu thời kỳ cuối , chắc chắn phải chết, bốn năm trước hắn rời bỏ đô thị sầm uất đi tới Đoạn Tràng sơn, hy vọng lúc cuối đời, lão thiên biết đâu lại cho hắn một cơ hội . Nào ngờ lại mở ra cho hắn 1 cánh cửa , giúp hắn sống đến bây giờ .

Không, không chỉ là sống sót, sau 4 năm, Diệp Hiên đạt được một ít gì đó, cũng mất đi một ít gì đó, lấy được là lực lượng, mất đi ... Có lẽ là tình cảm mà hắn đã từng có !

"Trời sinh vạn vật,có tử ắt có sinh , hôm nay Diệp Hiên phá kén thành bướm, trở lại nhân gian ."

" Ầm ầm ."

🔥 Đọc chưa: Cao Khảo Sau Đó, Ta Lại Bị Quốc Gia SSS Cấp Mã Hóa ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Như sóng to gió lớn, lại tựa như loạn thạch xuyên không, Diệp Hiên vừa lên tiếng , lôi đình xé rách khoảng không, hàng vạn hàng nghìn lôi quang chằng chịt trong mây, sâu trong Đoạn Tràng sơn càng là truyền đến hàng vạn hàng nghìn âm thanh gầm rống , phảng phất chứng kiến Diệp Hiên ! .

Phong vân hội tụ, lôi đình thiên không .

Diệp Hiên bước ra một bước, hư không nổi lên vô tận gợn sóng, cả người hóa thành một vệt sáng, biến mất khỏi đỉnh Đoạn Tràng

...

Gió lạnh ào ào, tuyết phủ trắng xóa ,giữa mùa đông, người đi đường tốp năm tốp ba, trên đường xe cộ rải rác, một đạo thân ảnh cô tịch lặng lẽ đi giữa trời đầy tuyết .

Bông tuyết khắp trời không ngừng phủ xuống Diệp Hiên, Thân ảnh cô độc vững vàng đi về phía trước, cho đến Diệp Hiên dừng lại, đã đứng trước cửa bệnh viện .

Bệnh viện tốt nhất Giang Nam - Một tấm bảng đen chữ trắng, đập vào mắt Diệp Hiên .

"Bốn năm, ta lại về tới đây!" Diệp Hiên thì thầm , ánh mắt thoáng vẻ đau buồn.

Bốn năm trước, hắn thân mắc bệnh nan y, điều trị ở bệnh viện này, tán gia bại sản , cuối cùng kết quả cùng là phải chết.

Diệp Hiên nhớ rõ, ánh mắt tuyệt vọng của mẫu thân, đệ đệ nắm chặt hai tay, muội muội khóc đỏ hai mắt ... Còn có phụ thân lạnh lùng vô tình mang tới một phong thư .

Cũng thời khắc đó, Diệp Hiên thừa dịp đêm tối biến mất khỏi bệnh viện, bởi vì hắn không muốn chết trước mặt thân nhân , làm cho bọn họ vì mình mà đau lòng.

Lại về chốn cũ, cảnh còn người mất .

Thời gian bốn năm , không ai biết hắn từng trải cái gì, hắn có thể sống đến bây giờ, chính là leo ra từ núi xương biển máu, những gì trải qua không thể diễn đạt bằng lời .

Lênh đênh giữa biển máu ,run rẩy sợ hãi ,giằng co giữa sinh và tử , sống lại bằng tấm thân tàn chỉ còn 1 hơi thở... MÁU ! ... Máu ở khắp nơi ... Thê diễm mà mỹ lệ ...

Diệp Hiên tâm tư ngẩn ngơ, bốn năm từng trải giống như ác mộng màu máu , hắn chìm đắm vào hồi ức , nét mặt khi thì vặn vẹo, khi thì bạo ngược, cho đến khi một thanh âm đột ngột truyền đến, mới để cho hắn tinh lại từ trong hồi ức. .

" Này, tiểu tử , lạnh như vậy sao lại đứng đó , ngươi có chuyện gì khó khăn sao ?" Một lão giả mặc đồng phục bảo vệ mở cửa đi đến gần Diệp Hiên .

"Lão nhân gia, ta không có việc gì, xin hỏi bác sĩ Hạ Thu có ở đây không?" Diệp Hiên hỏi .

"Ngươi nói là Hạ Thu chủ nhiệm sao ?" "Đến đây nào , vào nhà trước đã rồi nói ."

Lão giả vừa nói chuyện vừa kéo Diệp Hiên hướng phòng bảo vệ đi tới, cho đến hai người tiến nhập trong phòng, tránh gió lạnh tuyết rơi.

"Hử ?"

Ở bên ngoài gió tuyết mịt mù, lão giả cũng không nhìn rõ Diệp Hiên , giờ mới phát hiện, người tuổi trẻ trước mắt, tóc vương tuyết trắng xóa, người mặc áo đen mong manh, điều này cũng làm cho hắn nhướng mày .

"Người già thật sự là già yếu rồi à, không thể so bì với tuổi trẻ nổi a, trời đông giá rét , trong tháng khắc nghiệt nhất mà ngươi ăn mặc phong phanh thế này, ít nhiều gì cũng phải có cái áo lông với đồ ấm mặc mùa đông chứ, nếu để thân thể nhiễm bệnh, mấy lão già chúng ta muốn chịu thay các ngươi cũng không được a." Lão giả lắc đầu thở dài, nhìn Diệp Hiên giống những người theo trào lưu cổ trang.

🔥 Đọc chưa: 1855 Mỹ Quốc Đại Hanh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Diệp Hiên cười nhạt một tiếng, từ khi hắn rời khỏi Đoạn Tràng sơn , một khắc cũng không có dừng lại nghỉ, thẳng đến đây, quần áo trên người tự nhiên cũng không thay đổi, quả thực có vẻ hơi khác người .

Chỉ là Diệp Hiên cũng không có giải thích, hắn cũng không thể nói cho lão giả những gì mình phải trải qua trong 4 năm qua .

"Lão nhân gia, có thể giúp ta liên hệ bác sĩ Hạ Thu được không ?" Diệp Hiên nói thẳng vào vấn đề .

"Được, ngươi chờ một lát ."

Lão giả cũng không nói nhiều, trực tiếp cầm lấy điện thoại trên bàn gọi ngay.

...

Phòng làm việc Chủ nhiệm .

Hạ Thu đang ở quan sát ca bệnh trong tay, bên cạnh tiếng điện thoại vang lên, nàng thuận tay nhấc máy .

" A lô."

"Hạ chủ nhiệm phải không ? Có người tuổi trẻ muốn tìm ngươi ."

"Người đó tên gọi là gì, có hẹn trước không ?"

Hạ Thu thân là bác sĩ chủ nhiệm Bệnh viện , mỗi ngày tiếp đãi rất nhiều thân nhân bệnh nhân, có người muốn tìm nàng, tự nhiên cũng là quá quen thuộc .

" Đúng, ngươi tên là gì ?" Điện thoại một đầu khác truyền đến âm thanh lão giả .

"Diệp Hiên, Diệp trong Trúc Diệp, Hiên trong Hiên Viên ."

🔥 Đọc chưa: Vô Lượng Đế Hoàng - Vạn Cổ Đại Đế ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Xoảng xoảng .

Ly nước trong tay Hạ Thu lặng yên rơi xuống đất, cả người cứng lại .

" Này, uy, Hạ chủ nhiệm , ngươi bị sao vậy ?" Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến tiếng lão giả .

"Không ... Không thể ... Tuyệt đối không thể ... Đưa ... Đưa hắn tới gặp ta . Ngay ! "

Hạ Thu cắn chặt hai môi, trong miệng thanh âm gián đoạn, như tỉ mỉ nghe sẽ phát hiện, tâm tình nàng đang cực kỳ khiếp sợ .

Không trách Hạ Thu kinh hãi như vậy, bởi vì nàng vĩnh viễn cũng không thể quên được hình ảnh kia.

Bốn năm trước, thiếu niên kia nằm trên giường bênh, khi nàng lần đầu tiên hỏi tên của hắn , đối phương cũng trả lời nàng y như vậy.

"A di, ta gọi Diệp Hiên, Diệp trong Trúc Diệp, Hiên trong Hiên Viên "

Thân mắc bệnh nan y, nhân sinh tuyệt lộ, đối phương chẳng qua là tiểu hài tuổi gần mười bốn , lại có thể vui vẻ đối mặt sinh tử, đổi lại bất luận người trưởng thành nào, chỉ sợ cũng sẽ không thản nhiên như hắn .Điều này cũng làm cho Hạ Thu đối với thiếu niên kia khắc sâu ấn tượng .

Đáng tiếc, vào 1 đêm khuya, thiếu niên kia từ bệnh viện trốn đi, sau đó không có tin tức gì của hắn nữa .

Chỉ là Hạ Thu rất minh bạch, thiếu niên được gọi Diệp Hiên kia , chỉ là không muốn lúc mình chết làm cho người thân thống khổ nhìn hắn nhân gian xa cách .

"Không thể, tuyệt đối không khả năng, năm đó đứa bé kia đã là ung thư thời kỳ cuối, thời gian bốn năm qua, đứa bé kia chỉ sợ sớm đã ...."

Vốn năm đó nàng là trưởng nhóm bác sĩ chữa trị cho Diệp Hiên , không có ai so với nàng hiểu rõ bệnh tình Diệp Hiên , nàng có thể vạn phần khẳng định, thiếu niên kia sớm đã táng thân giữa đất vàng .

"Khốn khiếp, chuyện này có gì đáng cười chứ ,không cần biết ngươi là ai, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi ." Hạ Thu nghiến răng , oán hận phát ra tiếng .

🔥 Đọc chưa: Linh Hồn Của Negary ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hiển nhiên, lấy 1 hài tử đã chết ra làm trò đùa, với nghề nghiệp của nàng thì lại càng không thể tha thứ .

Hạ Thu đè xuống lửa giận, mặt lạnh băng đợi đối phương xuất hiện, chỉ là tay nắm chặt cán bút lại nói rõ nàng đang không bình tĩnh.

Truyện cùng team:Vợ ta là hoa hậu giảng đường(Bản dịch), Hệ thống cứu vãn nữ thần(Bản dịch), Ta là Diệp Phàm(Bản dịch)

557

9

1 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.