ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4 - Lần đầu làm chuyện đó

'Một nơi như thế này mà lại có một người con gái' Khải Trạch nhìn người con gái mà cậu đã vắp phải.

Nàng có một dáng người thanh mảnh, khuân mặt như một vị tiên nữ hạ phàm trần tạo nên một vẻ đẹp khó tả nói chung là bế nguyệt tu hoa(hoa nhường nguyệt thẹn)

Nhưng có một vấn đề dường như nàng bị thương khá nặng, dù trong hang động khá tối nhưng Khải Trạch vẫn nhìn thấy rõ những vết thương giống như do một con dao dài hay một thanh kiếm gây ra, máu cũng nhuộm đỏ trên bạch y của nàng.

'Ting nhiệm vụ: cứu người, phần thưởng y thuật cao cấp, hạt giống và cây trồng dược liệu.'

'Không cần nhiệm vụ thì mình cũng nên cứu người' Khải Trạch vội vàng nhấc cơ thể nàng ta lên lưng, vì không còn tay để cầm bật lửa nên hắn chỉ có thể lần mò theo vách đá mà bước dần ra ngoài.

🔥 Đọc chưa: [Bách Quỷ Dị Văn Hệ Liệt] Chàng Quỷ Kí ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Khải Trạch không biết nàng đã bị thương bao lâu vì vậy hắn dùng hết sức lực để chạy thật nhanh về nhà.

'Đừng có vấn đề gì đấy nhé'

Khải Trạch cầu nguyện, hắn lo lắng một con yêu thú nào đó đột nhiên xuất hiện và tấn công hắn ngay lúc này. Nếu là như thế thì ở đây sẽ chỉ còn lại hai bộ xương khô.

'Phù cuối cùng thì cũng về'Khải Trạch đặt nàng ấy lên giường của mình xong hắn ngã bịch xuống đất thở hồng hộc.

'Đây là lần đầu mà mình đem một người con gái về nhà nhưng mà nó lạ quá, không được mình nên tìm cách chữa trị chứ không phải ngồi đây mà nói nhảm'. Khải Trạch ngồi dậy chuẩn bị lấy nước và vài bông gạt trong hộp dụng cụ y tế thì hệ thống thông báo

'Ting hoàn thành nhiệm vụ'

Lúc này một luồng thông tin khổng lồ xong thẳng vào đại não của Khải Trạch, những tri thức và dược liệu cũng như y thuật quá lớn khiến đầu hắn đau dữ dội.

Một lúc sau, hắn cảm giác mình đã nắm giữ những kiến thức này rất lâu, cảm giác đau đớn cũng biến mất.

Khải Trạch quay đầu nhìn về phía người con gái đang nằm trên giường mình một lúc xong hắn vội vã chạy ra khỏi nhà.

🔥 Đọc chưa: Phế Vật Mang Dị Năng Thôn Phệ Tại Dị Giới ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Khải Trạch đi vòng một vòng xung quanh khu rừng gom góp rất nhiều rất nhiều dược liệu nhưng lúc trước đối với hắn đó chỉ là những cây cỏ dại không có giá trị.

Về nhà Khải Trạch chuẩn bị thuốc, nghiên cứu từng vết thương và cảm nhận mạch tượng trên người nàng ấy.

Khải Trạch nấu thuốc lên đổ vào chén rồi đưa tới giường mình, nâng cơ thể nàng lên rồi đặt chén thuốc ngay miệng.

'Uống tí thuốc đi nào, đây không phải thuốc độc đâu'Biết là nàng ta vẫn chưa tỉnh, hắn vẫn ngồi nói chuyện như mong muốn nàng có thể vâng lời mà há miệng rồi nuốt cạn chén thuốc.

Thuốc đã đút xong, Khải Trạch lấy chiếc khắn ướt và lau nhẹ những vết thương và máu trên cơ thể nàng ta, đấp lên thuốc xong dùng vài miếng băng quấn lấy những vết thương ấy.

'Mong cô đừng có trách tôi, tôi chỉ là đang giúp cô thôi'.

Xong việc Khải Trạch ngồi kế bên để theo dỗi một lúc rồi hắn lại tiếp tục công việc hằng ngày, bên cạnh đó Khải Trạch dọn một chút khu vườn để trồng những dược liệu.

Trong căn nhà gỗ, người con gái nằm trên giường giống như có dấu hiệu tỉnh lại những ngón tay nàng ta nhút nhích.

Thật ra thì nàng ta vẫn luôn tỉnh táo, dù không mở mắt nhưng nàng vẫn nhận rõ mọi việc.

Nàng tên là Thường Hi đệ tử Thanh Liên tông vì không mai bị kẻ thù truy sát nàng đành liều mạng dùng Huyết đan nâng cao tu vi chóng trả khiến tu vi bị phá huỷ và cơ thể tràn ngập thương tích dù vậy kẻ địch vẫn rất đông nên nàng đành trốn vào một hang động xong sau đó ngất đi.

Cũng mai nàng lấy lại được ý thức biết là mình đã an toàn tránh thoát kiếp nạn nhưng cơ thể lại chả cử động được điều này chả khác nào nàng đang từ từ đón nhận cái chết, tuyệt vọng là thế cho đến khi cô được Khải Trạch cứu giúp.

Dù lúc trong hang động hắn có những hành vì khiếm nhã với cơ thể nàng nhưng vì hắn đã tận tình chăm sóc mình nên nàng cũng không muốn truy cứu cũng như rất biết ơn Khải Trạch.

Thường Hi đang muốn ngồi dậy thì cơn đau rát tiến đến khiến nàng bất lực và tiếp tục an phận nằm trên giường.

Dường như nghe được tiếng bước chân của Khải Trạch, Thường Hi lại tiếp tục giả vờ nhắm mắt.

'Đáng lẽ giờ phải tỉnh rồi chứ nhỉ, chã lẽ vấn có sai sót gì sau, mình biết ngay mà lý thuyết với thực hành vẫn là khác nhau' Khải Trạch thở dài khi nhìn Thường Hi vẫn còn nằm dài trên chiếc giường như một nàng công chúa ngủ say.

🔥 Đọc chưa: Toàn Cầu Cao Võ: Theo Ức Vạn Lần Thiên Phú Bắt Đầu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

'Mình nên nấu ăn thôi, cũng mai hệ thống tặng một tí gạo và thịt để làm cơm chiên từ món ăn ngẫu nhiên lần trước giờ thì mình phải nấu một nồi cháo thịt bầm cho nàng ta'.

Rất nhanh Khải Trạch xoắn tay áo lên và bắt đầu nấu, mùi thơm từ bên ngoài truyền vào trong căn nhà gỗ nhỏ, Thường Hi nằm trên giường nhíu mày.

Mùi thơm thật, hắn ta là đang nấu ăn à mình cũng muốn ăn Thường Hi rất lâu rồi chưa được ăn qua món ăn bình thường trước đây vài ngày nàng lại ăn ích cốc vì trong tông môn chả có nơi nào nấu ăn và nàng chả có thời gian để nấu.

'Ngon nha' Khải Trạch thử một muỗng cháo mà không khỏi cảm khái trước tài nấu ăn của mình, đây có lẽ là bữa ăn không phải mì tôm đầu tiên sau khi hắn xuyên qua.

'Ở đây chắc được 6 chén nha, nàng ta bị thương nên mình chia 5:1 là công bằng rồi'

'Tới giờ ăn cơm rồi tiên tử ơi' Khải Trạch bưng lấy chén cháo vào nhà, hắn cứ nói chuyện với nàng mặc kệ việc Thường Hi có tỉnh hay không, có lẽ khá lâu hắn không gặp con người làm cho hắn khá mong muốn được trò chuyện.

Khải Trạch nâng cơ thể nàng dậy, một tay bưng chén cháo một tay đút cho Thường Hi.

'Cô thấy không tôi là một người thầy thuốc vô cùng tốt không chỉ cứu cô mà còn nấu đồ ăn cho cô ăn nên liệu mà ăn đàng hoàng nghe chưa'

Thường Hi đỏ hết cả mặt trước tình cảnh này, nàng chưa bao giờ được người khác đút ăn qua sau khi đi theo sư phụ mà đây người đút nàng lại là một nam nhân nữa chứ.

Mình có nên bảo hắn là mình đã có thể cử dộng rồi hay không, cái này rất xấu hổ

🔥 Đọc chưa: Vấn Đỉnh Cửu Thiên ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nàng muốn mở miệng nhưng rồi lại thôi giờ mà nàng mở miệng thì tình cảnh lại càng ngại ngùng hơn.

Đồ ăn hắn nấu thật ngon nha với lại được đút như này cũng không quá tệ cảm giác như mình trở về lúc nhỏ khi được mẹ chăm nha

Phi phi mình đang nghĩ quái gì đấyThường Hi vừa đấu tranh tư tưởng vừa thưởng thức chén cháo của Khải Trạch.

'Cũng xong rồi tới mình ăn thôi' Khải Trạch bật dậy khỏi mép giường nhìn xuống Thường Hi.

'Cô đang bị bệnh nên một chén là đủ rồi phần còn lại tôi sẽ ăn nên cô đừng có buồn vì không thể thưởng thức mỹ vị nhân gian nha' Khải Trạch nói xong bưng chén rỗng trong tay đi ra ngoài.

Thường Hi lúc này còn đang chìm đắm trong hương vị của cháo thịt bầm sau khi hắn bảo thế làm lòng cô khó chịu.

Mình vẫn còn muốn nha một chén chưa đủ Thường Hi thấy Khải Trạch ngồi ăn ngon lành như thế càng làm cô tăng thêm dũng khí

'Vị tiểu ca à có thể lại thêm một chén nữa không' Thường Hi cuối cùng cũng quyết tâm cất tiếng với Khải Trạch.

Nghe giọng nói ngọt ngào phát ra từ trong nhà làm Khải Trạch giật nảy mình chén trên tay xém rớt khỏi tay hắn.

'A cô cô tỉnh rồi' Khải Trạch đáp lại.

🔥 Đọc chưa: Thiên Đạo Chi Tranh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

'Ừm cháo của huynh khá ngon có thể lại tới một chén không tôi thật rất đói bụng nha' Thường Hi ánh mắt mềm yếu cùng với giọng nói ngọt ngào trong trẻo của nàng làm hắn khó mà từ chối.

'Được thôi'.

Tác: đủ 1 ngàn 5 em dừng lại tí để chương sau có thứ để câu chữ

8

0

1 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.