ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 3 - Hủy Hôn

Thời gian dần trôi qua, cũng dần đến xế chiều.

Lúc này gia chủ Hàn gia là Hàn Lĩnh đang rất lo lắng.

“Tại sao giờ này rồi mà Phong nhi vẫn chưa trở về.”

Bình thường Phong nhi sẽ trở về vào đầu giờ chiều nhưng hôm nay nó lại đi từ sáng đến gần hết buổi chiều vẫn chưa thấy bóng dáng đâu a. Hàn Lĩnh cảm thấy có gì đó không ổn, nhanh chóng rời khỏi phòng, đồng thời cũng triệu tập một số người Hàn gia lại.

“Các ngươi có thấy Hàn Phong đâu không?” Hàn Lĩnh mở miệng hỏi

“Bẩm gia chủ, thiếu chủ cùng Dung Nhi tiểu thư rời khỏi gia tộc từ sáng tới giờ vẫn chưa có về.” Một tên lính canh bẩm báo.

🔥 Đọc chưa: Hokage Chi Bá Thần Hệ Thống ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nghe vậy Hàn Lĩnh ngày càng cảm thấy bất an, bình thường nếu đi muộn thì Hàn Phong sẽ dặn dò người thông báo cho ông một tiếng nhưng hôm nay lại không ai trong gia tộc biết hắn đi đâu.

“Mau phái người đi tìm Hàn Phong.” Hàn Lĩnh ra lệnh, ông cũng không chần chờ nhanh chóng phá không bay đi. Rất nhanh Hãn Lĩnh thấy Dung Nhi đang đứng dưới chợ mua sắm liền ngay lập tức hạ xuống.

“Dung Nhi, con có thấy Phong Nhi đâu không.” Hàn Lĩnh gấp gáp hỏi

“Lúc sáng con có đi cùng Huynh ấy lên vách núi hóng gió nhưng cũng chỉ vài canh giờ thôi a…” Dung Nhi lắc đầu đáp.

Hàn Lĩnh nghe vậy cảm thấy càng không ổn, sắc mặt có chút biến đổi, thập phần lo lắng, ngay lập tức phá không bay thẳng về hướng vách núi, đồng thời thần thức cũng tản ra dần bao quanh ngọn núi. Khi hắn dò xét đến đỉnh ánh mắt liền co rụt, quả nhiên có vết máu trên vách núi. Không hề do dự, hắn nhanh chóng phi thân thẳng xuống vách núi, xuống càng sâu hắn thầy vết máu vương trên đá cùng những phiến lá càng nhiều, trái tim Hàn Lĩnh như thắt lại, hắn âm thầm cầu nguyện cho Phong Nhi không xảy ra vấn đề gì, bản thân cũng cố gắng gia tăng tốc độ.

Dần dần, hắn cũng xuống tới đáy của vách núi, nhìn thấy một thân ảnh quần áo rách rưới, chằng chịt vết thương, toàn thân nhuốm máu đang nằm thoi thóp một chỗ, Hàn Lĩnh như bị ngàn con dao đâm qua tim, nước mắt cũng đã trực trào, hắn nhanh chóng tiến tới, Băng Lực bùng phát đem toàn bộ vết thương của Hàn Phong đóng băng lại, sau đó Hàn Lĩnh đưa thần thức dò xét cơ thể của Hàn Phong một lúc thấy không nguy hiểm tới tính mạng chỉ đơn giản gãy vài cái xương, tịnh dưỡng một thời gian ngắn có thể phục hồi lại a.

Hàn Phong nằm một chỗ cũng có cảm giác có người tới, bất quá hắn không thể cử động được dù chỉ một chút, ngay cả mắt hiện tại cũng chỉ có thế hé mở hé ra một khe nhỏ.

Hàn Lĩnh không hề chậm trễ, nhanh chóng dùng Băng lực của mình tạo thành một chiếc giường nhỏ, hai bàn tay nhẹ nhàng đặt thân thể của hắn đặt lên, từng cử chỉ hành động của ông cực kỳ nhẹ nhàng, ôn nhu như thể sợ hắn phải chịu đau vậy. Tất cả những hình ảnh ân cần này của ông đều đã được Hàn Phong hắn thu vào mắt, đáng tiếc hiện tại thương thế quá nặng chưa thể mở miệng để nói chuyện được a.

“Có người lo lắng thật tốt a…” Hàn Phong âm thầm cảm nhận sự ân cần mà Hàn Lĩnh đem lại, thứ mà hắn cả đời trước đều mơ tới nhưng không thể đạt được.

Cũng không mất quá nhiều thời gian Hàn Lĩnh cũng đưa được hắn trở về gia tộc, khi biết tin Hàn Phong gặp nạn, mọi người Hàn Gia cũng rất lo lắng, tất cả cũng gấp rút chuẩn bị vật liệu trị thương cho hắn, rất nhiều đan dược được mang lên, xay nhỏ rồi pha thành thuốc cho hắn uống. Chân, tay, cơ thể của hắn rất nhanh đã đắp đầy lá thuốc chỉ để lộ ra khuôn mặt cùng tiểu huynh đệ của hắn a. Những thị nữ đảm nhận việc lau người cùng thay thuốc cho hắn xong ai mặt cũng đỏ lựng, không phải Hàn Thiếu gia mới chỉ 14 15 tuổi sao, vậy mà thứ đó lại lớn đến như vậy, càng lau chùi thì nó lại càng lớn lên a.

Hắn cũng cực kỳ xấu hổ, bất quá vẫn chưa thể mở miệng nên chỉ đành tùy ý những thị nữ này cầm nắn tiểu huynh đệ của hắn mà “lau chùi” a, có những thị nữ còn ngắm nó rất lâu như thể muốn ăn tươi nuốt sống vậy khiến hắn sởn hến cả gai ốc.

Hàn Lĩnh nhìn những thị nữ này thì kỳ quái, sao người nào trở ra khuôn mặt cũng đỏ bừng bừng như vậy, ông quyết định tiến vào coi thử, đập vào mắt ông là một cơ thể đắp đầy thuốc, chỉ có đúng một chỗ là ở tư thế chỉ thiên a.

“Cha nào con nấy…” Hàn Lĩnh gật gù, sau đó rời khỏi để các thị nữ tiếp tục thay thuốc cho hắn.

🔥 Đọc chưa: Tiên Lộ Xuân Thu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nghe được câu này từ phụ thân khiến hắn cũng phải câm nín, khóe miệng có chút giật giật.

….

Bên phía Dung Gia gia tộc lúc này…

“Bẩm phụ thân, con muốn phụ thân hủy hôn ước giữa con với Hàn Phong…” Dung Nhi mở miệng

“Không thể, hủy hôn ước là không thể…” Một âm thanh trầm thấp lên tiếng, đây là phụ thân nàng, đồng thời cũng là gia chủ của Dung Gia- Dung Mộ.

“Tại sao không thể hủy hôn ước với bên đó vậy phụ thân…” Dung Nhi không cam lòng mở miệng.

Dung Mộ xoa xoa trán, con bé Dung Nhi này thật ương bướng, từ 2 năm trước ngày nào cũng tìm tới hắn để xin hủy hôn ước a.

“Thôi được rồi, nhưng với một điều kiện.” Sau khi suy nghĩ một hồi Dung Mộ mỉm cười lên tiếng.

Nghe thấy phụ thân mình cuối cùng cũng đồng ý khiến Dung Nhi cực kỳ khích động, ngay lập tức mở miệng…

“Điều kiện gì vậy phụ thân, nếu ta có thể làm được ta sẽ làm hết cho người…”

“Đơn giản thôi, chỉ cần con khiến Phong nhi nói không yêu thích con nữa là được.” Dung Mộ cười sảng khoái. Hiển nhiên lão biết tính cách tên Hàn Phong này còn lâu mới chịu từ bỏ nữ nhi của hắn a.

Nghe xong câu nói này, Dung Nhi như rơi từ trên trời xuống mặt đất vật, ánh mắt u oán nhìn Dung Mộ nói lớn.

“Cha định thật sự gả con cho tên phế vật đó sao…”

“Hỗn xược…” Dung Mộ trừng mắt quát

Nhìn thấy phụ thân mình như vậy Dung Nhi nước mắt lăn dài chạy thẳng về phòng. Nhìn nữ nhi mình rời khỏi, Dung Mộ chỉ biết lắc đầu thở dài. Vợ của hắn ngồi bên cạnh cũng tiến tới an ủi.

“Chi bằng chàng giải hôn ước giữa hai đứa nó cho đỡ mệt đầu…” Nàng vừa nói vừa xoa tay Dung Mộ.

Đúng lúc này bên ngoài có một cảnh vệ của Dung Gia từ bên ngoài chạy vào.

“Bẩm báo…Hàn Phong của Hàn Gia bị ngã xuống vách núi, thương thế rất nặng”

“Cái gì…” Dung Mộ đứng bật dậy khỏi ghế, sắc mặt trở lên lo lắng lấy từng trong nhẫn trữ vật ra một miếng ngọc.

🔥 Đọc chưa: Yêu Tuyệt ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Hàn lão ca, Phong nhi tình hình thế nào rồi…”

Cũng không quá lâu, Hàn Lĩnh cũng đã đáp lại

“Không nguy hiểm tới tính mạng, chỉ là thể trạng hiện tại có chút yếu ớt…”

“Thật tốt quá, có gì mai ta sẽ qua một chuyến…” Dung Mộ thở phào một hơi, cũng cất miếng ngọc bội đi.

Bên cạnh đó, Dung Nhi nằm trong phòng nghe được tin Hàn Phong chưa chết thì sắc mặt kinh hãi, không thể tin được một tên luyện khí tầng 2 ngã từ trên vực cao như vậy xuống mà không chết a. Đồng thời trong lòng nàng cũng thấp thỏm, tên Hàn Phong này không chết làm sao để hủy hôn ước đây. Nàng biết sau sự cố lần này ắt hẳn Hàn Phong sẽ được bảo vệ rất kỹ càng a, rất khó thể thực hiện một kế hoạch khác.

Thời gian một đêm cứ thế trôi qua rất nhanh, sự tích về tiểu huynh đệ của Hàn Phong cũng từ đó lan truyền rộng rãi trong chúng thị nữ khiến người nào người nấy đều tò mò, nó có thực sự lớn như trong lời mô tả của mọi người không. Thành ra sau một đêm rất nhiều thị nữ muốn tới thay thuốc cho hắn đồng thời cũng muốn xem tận mắt thực hư như thế nào.

Nhìn thấy cảnh tượng này mà Hàn Phong hắn chỉ muốn đập đầu chết đi cho rồi, mỗi lần thay thuốc là một thị nữ khác nhau, điểm chung tất cả những người này là thay thuốc rất nhanh, nhưng đến công đoạn lau chùi chỉ có 2 chỗ mặt và tiểu huynh đệ của hắn thì lại cực kỳ lâu, họ cứ mân mê, ngắm nhìn mãi khiến tiểu huynh đệ của hắn cứ dựng đứng từ đêm qua tới tận bây giờ.

Hàn Lĩnh đứng bên ngoài chứng kiến cảnh này cũng không nhịn được mà bật cười.

Một đêm cứ thế trôi qua, thương thế của hắn đã đỡ vài phần, có thể nói chuyện bình thường được rồi chỉ là…tiểu huynh đệ của hắn vẫn luôn luôn ở tư thế thẳng đứng.

Sáng ngày hôm sau, Hàn Lĩnh một lần nữa đến thăm hắn, ông ngồi xuống bên đầu giường, đồng thời cũng cho những thị nữ kia tạm dừng thay thuốc một chút.

"Phong nhi, cảm thấy cơ thể thế nào" Hàn Lĩnh hỏi

Nhìn vẻ mặt ân cần của Hàn Lĩnh khiến cả người hắn như có một dòng nước ấm chảy qua, hắn mở miệng trả lời.

🔥 Đọc chưa: Vạn Pháp Đế Tôn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Đại khái đều ổn…"

"Là kẻ nào đánh con xuống dưới vách núi." Hàn Lĩnh tiếp tục hỏi

"Sau khi hóng gió xong, Dung Nhi có trở về trước, con ở lại thêm một chút ở vách núi thì có 2 tên che mặt tới đánh lén…" Hắn thuật lại sự việc nhưng lại không hề nói đến việc Dung Nhi là chủ mưu của vụ này.

"Phụ thân, con có 1 yêu cầu nhỏ, có thể hủy bỏ hôn ước giữa con cùng Dung Nhi được không…" Hắn quyết tâm mở miệng

Nghe hắn nói như vậy. Hàn Lĩnh có chút không tin nhìn hắn

"Con chắc chứ…"

" Chắc…thực sự trải qua biến cố vừa rồi con cũng nhận ra nhiều điều, Dung Nhi không có thích con thì con cũng không muốn cưỡng cầu nàng…" Hắn run run mở miệng

Hàn Lĩnh xoa xoa trán, cuối cùng mỉm cười nói

"Thôi được rồi, Dung Mộ sắp qua thăm con, nếu chỉ cần được hắn đồng ý hủy ôn ta cũng sẽ lập tức đồng ý…"

" Vâng thưa phụ thân…" Hắn gật đầu

Sau một hồi hàn huyên tâm sự, Hàn Lĩnh cũng đứng lên…

"Tịnh dưỡng cho tốt, ta đi chút công việc…"

"Phụ thân đi thong thả…" Hắn mỉm cười

🔥 Đọc chưa: Thần Nguyên Thiên Hạ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

----

Cảm ơn mọi người đã đọc truyện, nhớ để lại bình luận cảm xúc cũng như góp ý để mình cố gắng hơn nhaa !!!

luv V v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v v <3

671

24

1 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.