ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 18 - Lương Thần

Nghe Hàn Lĩnh nói vậy, hắn không chần chờ nhanh chóng khoác lên bộ y phục mới, trong lòng tràn đầy sự mong chờ, đây chính là thời khắc quan trọng.

"Chúng ta đi đâu…" Hắn hỏi

Nhìn biểu cảm của hắn mà Hàn Lĩnh có chút bất đắc dĩ thở dài. Ông tóm lấy hắn hai người phi hành về phía chân núi của Hàn Gia.

"Đi rồi sẽ biết…" Ông nhàn nhạt nói.

🔥 Đọc chưa: Công Chiếm Nam Chủ Bệnh Xà Tinh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hai người phi hành qua căn phòng của Dung Linh đang bế quan, hắn hỏi

"Phụ thân, Dung Linh thế nào rồi…"

"Rất thuận lợi, theo tiến triển như vậy chỉ chưa tới 2 ngày nữa con bé sẽ hoàn toàn tấn thăng lên Trúc Cơ Kỳ…" Hàn Lĩnh cười mỉm

Nghe vậy hắn vô cùng yên tâm, trong lòng tràn ngập chờ mong, không biết Dung Linh sau khi bế quan xong thấy hắn cũng sắp tấn thăng Trúc Cơ thì sẽ có biểu cảm gì a, thật đáng mong chờ…

Hai người nói chuyện một hồi, cũng rất nhanh đã đứng dưới chân núi, lúc này Hàn Lĩnh đi vào một hang động gần đó, ông niệm khẩu quyết, đột nhiên đất đá xung quanh đều nứt ra để lộ một cánh cửa bằng đá. Nhìn cảnh tượng này hắn vô cùng kinh ngạc, không ngờ nơi đây lại ẩn giấu cánh cửa đá này a.

"Cót két."

Vào lúc Hàn Phong phân tâm thì cánh cửa đá nặng nề kia dần mở ra, tiếng "cót két" cũng theo đó vang lên.

🔥 Đọc chưa: Bắt Đầu Nạp Tiền Một Tỷ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Cửa đá mở ra, không khí tràn đầy vẻ xưa cũ chợt ập tới, Hàn Lĩnh vẫy tay một cái, rồi sau đó cất bước đi vào, Hàn Phong không do dự cũng nhanh chóng đuổi theo.

Vừa bước vào bên trong đập vào mắt hắn không phải là một hang động mà là một căn phòng, nơi đây có bàn ghế, giường, bàn trang điểm, cùng vô số vật dụng khác. Quan sát căn phòng đơn giản mà mộc mạc này hắn cảm giác cực kỳ gần gũi, lúc này hắn mới giật mình nhìn Hàn Lĩnh…

"Phụ thân, nơi đây chẳng lẽ…"

"Đúng vậy, chính là nơi ở của mẫu thân con lúc còn ở đây…" Hàn Lĩnh ném cảm xúc trả lời.

Ông đưa tay mình nhẹ nhàng chạm vào từng chiếc bàn chiếc ghế được xếp trong phòng, vô tận hồi ức trở về trong đầu ông, nhớ năm đó ông và nàng đã từng có một cuộc sống vui vẻ tại chính nơi này, cũng chính nơi đây Hàn Phong được hạ sinh, những kỉ niệm đẹp nhất giữa hai người họ dường như gói gọn trong căn phòng này.

Từ lúc nàng rời đi, Hàn Lĩnh gần như không quay lại căn phòng này thêm lần nào nữa, ông sợ khi mình trở về đây những ký ức kia lại ùa về, ông sợ nàng ấy có thể vẫn đang chờ đợi mình ở một nơi xa xôi nào đó nhưng ông lại lực bất tòng tâm, ông sợ không kiềm chế nổi bản thân mình khi ở căn phòng này. Nhưng hiện tại cuối cùng ông cũng phải đối mặt với nó, đối mặt với chính những cảm xúc của riêng ông.

Nhìn phụ thân mình xúc động như vậy hắn cũng thấu hiểu được vài phần nên cũng im lặng không lên tiếng. Ánh mắt hắn lướt nhẹ qua những đồ vật mẫu thân mình thường dùng, bỗng ánh mắt hắn dừng lại ở một vị trí, đột nhiên trong lòng chẳng hiểu sao lại có cảm giác khác lạ, hắn thấy một ngọc giản màu đen phủ đầy bụi.

"Đó là thứ gì" Hắn thầm nghĩ trong đầu, hắn ngẩn người, vươn tay cầm lấy ngọc giản màu đen kia, nhìn lướt qua thì thấy mặt ngoài của ngọc giản xù xì này có dòng chữ hơi mờ.

"Đại Phù Đồ Quyết !?"

Hắn nghi hoặc nhìn Hàn Lĩnh nhưng rồi lại sững sờ. Sắc mặt phụ thân hắn đang cực kỳ phức tạp nhìn vào miếng ngọc giản trên tay hắn.

"Ngọc giản này là mẹ con để lại, đúng hơn là để lại cho riêng con. Nhưng bà cũng có nói nếu con không muốn thì cứ bỏ mặc nó phủ bụi ở đó…" Hàn Lĩnh nói khẽ

Cơ thể hắn khẽ rung lên, là mẫu thân thể lại cho hắn sao. Từ bé tời giờ hắn chưa bao giờ thấy mẫu thân mình, nhưng có lẽ sâu trong lòng hắn đã khắc ghi một bóng hình dịu dàng mà mơ hồ.

🔥 Đọc chưa: Chinh phục đỉnh cao ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Lúc này Hàn Lĩnh cầm lên một bức tượng gỗ vuốt ve. Khi xưa ông từng khắc rất nhiều tượng gỗ. Những bức tượng gỗ kia đều giống nhau, đều một khuôn mặt của một nữ nhân ông yêu thương nhất. Mỗi một tượng gỗ đều được ông gửi gắm vô vàn yêu thương vào trong đó. Nhưng từ khi nàng ấy rời đi, thú vui này của ông cũng phai nhạt theo năm tháng, hiện tại ông cũng không còn động tới nữa.

Ông lấy ra một bức tranh cùng tượng gỗ cẩn thận đưa tới chỗ hắn…

"Nhớ kỹ ta chỉ nói một lần, mẫu thân con tên Lương Thần, còn đây diện mạo của mẫu thân con, tay nghề ta dù kém nhưng vẫn miễn cưỡng khắc hoạ được vẻ đẹp của nàng…"

Hắn mơ hồ tiếp nhận từ tay Hàn Lĩnh, nhìn bức tượng cùng tấm tranh, hắn thấy một thân ảnh một nữ nhân phong hoa tuyệt thế, khuôn mặt tinh xảo, bên cạnh đó hắn còn cảm nhận được khí chất cao thượng toả ra từ những bức tượng gỗ này. Nhìn dung mạo tuyệt thế này của mẫu thân cũng khiến hắn phải si mê, tất cả những nữ nhân hắn gặp đều không thể so sánh với mẫu thân, bất quá trong lòng lại không hề nảy sinh một chút tà niệm mà chỉ có sự nhớ nhung vô tận.

"Lương Thần, cái tên thật hay, thật xứng đáng với phong thái mẫu thân…" Hắn mỉm cười ôn nhu vuốt ve bức tượng gỗ.

"Chuyện của mẫu thân con rất phức tạp, hiện tại ta có nói cũng chẳng ích gì. Hãy tu luyện Đại Phù Đồ Quyết, khi con tu luyện nó tới một cấp độ nhất định thì tự nhiên sẽ biết được mọi chuyện." Hàn Lĩnh im lặng một lúc lâu, cuối cùng chậm rãi nắm chặt hai tay, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm Hàn Phong

"Có phải chuyện mẫu thân bỏ đi có quan hệ tới con không phụ thân?" Hắn đột nhiên hỏi

"Con luôn là người bà nhớ thương nhất, vì con, bà có thể buông bỏ mọi thứ."

🔥 Đọc chưa: Đại Đường: Lão Bà Của Ta Là Lý Tú Ninh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hàn Lĩnh không trả lời thẳng câu hỏi mà chỉ khẽ đưa tay xoa đầu Hắn, tự giễu: "Là tại ta vô dụng, không thể để hai mẹ con con được ở cùng nhau."

"Ta đã rất cố gắng để làm điều đó nhưng cuối cùng vẫn chỉ là kẻ thất bại, ta thật sự có lỗi với mẹ con con." Ông tiếp tục nói

Hắn đứng một bên chỉ yên lặng gật đầu, cuối cùng trên gương mặt của hắn hiện lên nụ cười tươi tắn: "Phụ Thân có bao giờ muốn gặp lại mẫu thân không?"

"Muốn, muốn lắm chứ… Ta rất muốn gia đình chúng ta được đoàn tụ…" Hàn Lĩnh ngẩng đầu nói. Bên trong lời nói ấy dường như chứa chan niềm thương nhớ da diết, khoé mắt ông đã ửng đỏ.

Nhìn Hàn Lĩnh như vậy, lòng hắn càng đau đớn, Hắn siết chặt tay, ngọc giản màu đen thô ráp trong lòng bàn tay hắn tỏa ra hơi ấm dìu dịu. Được một lúc, hắn ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Hàn Lĩnh: "Con sẽ tu luyện nó, phụ thân, người yên tâm đi, chuyện người không làm được, con sẽ giúp người hoàn thành. Nếu như phụ thân tin lời con thì nhất định sẽ có một ngày, con sẽ không để ai cản trở việc gia đình chúng ta đoàn tụ."

Hàn Lĩnh kinh ngạc nhìn gương mặt non nớt, ánh mắt kiên định của con mình, cảm giác chua xót chợt dâng lên trong lồng ngực khiến mắt không khỏi đỏ lên, cuối cùng gật đầu thật mạnh.

Hai cha con họ nán lại căn phòng này thêm một hồi lâu, cuối cùng Hàn Phong xin phép rời đi trước. Hắn hiểu Hàn Lĩnh hiện tại cần có một không gian riêng tư.

Nhìn thân ảnh Hàn Phong rời đi, Hàn Lĩnh nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, vuốt ve bức tượng trên tay, khoé mặt ông chảy ra hai hàng lệ…

🔥 Đọc chưa: Hồng Tảo ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Thần Thần, nàng xem con trai của ta và nàng đã thực sự trưởng thành a…"

----

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ !! đừng quên comment cảm xúc cũng như góp ý để tớ viết tốt hơn nha ^^ cảm ơn mọi người rất nhiều đã ủng hộ !!! Yêu mng

543

24

1 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.