Chương 5 - Chuyện xưa của chú ba
“Đến chỗ ngồi! Chuẩn bị xuống xe.” Đội trưởng quát khẽ một tiếng, đem tôi từ trong cậu chuyện của 20 năm trước kéo trở về hiện thực.
Tôi là Thẩm Lạt, cậu chuyện phía trước là nói về chú ba của tôi Thẩm Viện Triều, năm ấy bởi vì “Dập tắt hỏa hoạn trên núi Đại Hưng An, tác chiến dũng cảm” được phá cách liền thăng ba cấp, từ một tiểu đội trưởng tăng lên trở thành cán bộ. Không bao lâu, lại thăng một bậc, lên làm phó chỉ huy tiểu đoàn. Bất quá từ lần đó về sau, chú ba không còn có mệnh thăng quan nữa, làm phó chỉ huy suốt mười mấy năm, thẳng đến 42 tuổi chuyển về lại quê cũ, sau đó đến một nhà xưởng ở Đông Bắc làm phó trưởng ban bảo vệ ( nói là phó trưởng ban, kỳ thật chính là cấp đãi ngộ ).
Chú ba từng kết hôn hai lần, năm đó chú ấy vừa lên làm phó chỉ huy, ông nội ở dưới quê ngay lập tức tìm cho chú một người vợ. Đừng nhìn chú ba là cán bộ võ cảnh, tư tưởng vẫn còn cổ hủ, hôn nhân đại sự còn muốn ông nội của tôi làm chủ. Về nhà thăm người thân rồi gặp mặt hai ba lần liền kết hôn.
Kết hôn được nửa năm, trong lúc thím ba đi thăm chú ba ở doanh trại, ô tô từ trên vách núi rơi xuống, trên xe 44 người không một ai may mắn thoát khỏi. Tin dữ truyền đến, chú ba thương tâm muốn chết, chú cùng thím ba tuy không phải tự do yêu đương, quen biết thời gian cũng không dài, nhưng rốt cuộc vẫn là đã trải qua tân hôn, sống cùng nhau, đột ngột ra đi như vậy, ai cũng không tiếp thu được.
Sau khi tôi hiểu chuyện, cha của tôi cùng chú ba vẫn thường hay nói về thím ba, chú hai của tôi còn nói: “Nếu không phải lão tam mệnh quá ngạnh, Tú Chi ( thím ba của tôi ) sẽ có được vài chục năm hưởng phúc rồi.”
Đảo mắt thím ba đã đi gần một năm, ông nội tinh thần sáng quắc của tôi lại bắt đầu nghĩ đến chuyện tính hôn sự lần nữa cho chú ba. Lần này chú ba thế nào cũng không chịu, vợ qua đời mới một năm, liền chịu không nổi muốn chuẩn bị kết hôn lần nữa, sẽ khiến chiến hữu chê cười.
Mặc kệ ông nội của tôi vừa đánh vừa mắng như thế nào, chú ba chính là chết không hé miệng, cuối cùng không có cách nào, ông nội của tôi dùng đòn sát thủ.
Qua năm mới là đến ngày giỗ của thím ba, chú ba xin nghỉ phép về quê, tổ chức lễ cho thím ba. Một ngày kia, ông nội tôi liền triệu tập đầy đủ trưởng bối đến ( ông nội tôi là người đứng đầu của họ Thẩm, là tộc trưởng, Thẩm gia cũng là gia tộc lớn, người mang họ Thẩm cũng phải 60 người), ở trong thôn rất có danh dự và uy tín.
Chú ba mới từ nghĩa trang trở về, ở trong sân xuất hiện 50 60 người vây quanh chú. Trưởng bối và lãnh đạo chủ chốt trong thôn đều đến ( tứ đại ban ngành đến đông đủ, thôn trưởng, kế toán, chủ nhiệm hộ tịch, chủ nhiệm hội phụ nữ) bắt đầu thuyết phục chú ba tôi như mưa rền sóng dữ.
Từ phụ tử tam cương ngũ thường, sớm ngày kết hôn sinh con nối dỗi tông đường có ý nghĩa vô cùng trọng đại. Dù là nam hay nữ còn độc thân hay là góa phụ cũng được quan tâm.
Cuối cùng thôn trưởng tiến hành chiến thuật “nói có sách mách có chứng” mà lên tiếng “Viện Triều, huynh đệ chúng ta đều là từ nhỏ cùng nhau lớn lên ( kỳ thật thôn trưởng lớn hơn chú ba tôi 11 tuổi, từ sau khi chú ba lên chức phó chỉ huy thì mỗi khi gặp lại đã biến thành “Từ nhỏ lúc còn cởi truồng tắm mưa đã cùng nhau lớn lên” ), đều không phải người ngoài, có chút lời nói tôi không thể không nói. Cậu nhìn Lưu Lão Lục mở xưởng ép dầu trong thôn chúng ta xem, mấy năm trước có người đặt đơn hàng 66 lu dầu của hắn, lúc ấy hắn không có kết hôn sinh con, nên không có ai giúp đỡ, ép không ra 66 lu dầu đó, trơ mắt nhìn đơn hàng không thành. Qua mấy năm hắn cưới vợ sinh con, có sự giúp đỡ, lại có người tới đặt 66 lu dầu, hắn không đến nửa tháng nhẹ nhàng mà ép ra 66 lu dầu……” Thôn trưởng đã từng cùng người trong ban văn hóa học qua cách nói chuyện thuyết phục, vài câu nói liền mạch lưu loát, vần theo vần, nhẹ nhàng nhịp điệu.
Năm trước thôn trưởng tại nhiệm và kế toán tranh cử vị trí thôn trưởng cho nhiệm kỳ tiếp theo, đáng tiếc kế toán thiếu mất 3 phiếu. Hiện tại hai người vẫn ngầm đấu đến túi bụi. Kế toán lúc trẻ đã đến kinh đô, tuy nói không lưu lại tên tuổi, nhưng khi trở về đã miệng đầy giọng Bắc Kinh hùng hồn mười phần. Thấy thôn trưởng lôi kéo tay chú ba tôi, kế toán cười khẩy nói với chủ nhiệm hộ tịch: “Đây là bài vè trước đây của mấy đứa cháu.”
Thôn trưởng có tiếng thính tai, nghe thấy kế toán trào phúng mình không khỏi giận tím mặt, qua đi nắm cổ áo kế toán: “Con mẹ nó cậu mắng ai?”
Hai người đánh thành một đoàn. Chủ nhiệm hộ tịch và kế toán có giao hảo tốt, thấy hắn ăn đánh, cũng nhào vào cùng kế toán hai đánh một, đối với thôn trưởng chính là một trận đấm mạnh mẽ. Chủ nhiệm hội phụ nữ cùng thôn trưởng có giao tình rất hài hòa, “Ngao” một tiếng, nhảy đến bên người chủ nhiệm hộ tịch, móng tay dài cào trên mặt hắn một cái, để lại mười vết rướm máu. Những người có mối quan hệ không tồi với thôn trưởng và kế toán bất ngờ xông vào tham gia đánh nhau, trong lúc nhất thời, trong viện của ông nội biến thành một trận binh đao hỗn loạn, tiếng kêu rung trời.
Ông nội của tôi vốn cho đây là đại hội “Thuyết phục giáo dục thành phần lạc hậu sớm ngày lấy vợ sinh con” thế nhưng bị phá nát thành một nồi cháo heo, tức giận đến run run, “Không được đánh nữa! Đều con mẹ nó cút cho tôi!” Người đứng đầu một thôn không phải chỉ có cái danh như thôn trưởng, mà là ông nội tôi, tộc trưởng Thẩm, BOSS to nhất trong thôn bạo phát, mọi người chỉ có thể mặt xám mày tro mà rời khỏi nhà ông nội tôi.
Lúc sau, ông nội chỉ còn cách dùng một chọi một mà giáo dục chú ba. Không biết thuyết phục thế nào, đôi mắt ông nội đỏ lên, nước mắt rơi dài: “Lão tam, Thẩm gia từ trước đến nay chưa ai làm quan đến chức cao như con cả ( trước kia cải cách ruộng đất, nhà tôi có một người làm phó trưởng thị trấn, nhưng vì tác phong làm việc có vấn đề nên bị bãi chức, vì thế ngồi xổm hai năm trong nhà tù, việc này nháo đến toàn huyện đều biết, thẳng đến tôi học tiểu học còn bị đồng học cười nhạo đến không dám ngẩng đầu, thời thơ ấu đáng thương cũa tôi ơi. ) nếu con về sau lại không cưới vợ sinh con, cha có chết cũng không có mặt mũi nào nhìn ông nội con!”
65
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
